Nhung quốc chủ nghe đại tướng dưới trướng nói thế, trong nội tâm dần dần buông lỏng không ít, trên mặt còn vui vẻ nhàn nhạt.
- Cô vương có thể giữ vững vị trí quận Vương Đỉnh, chư khanh tất cả đều có công lớn, đợi đánh tan Nhung quốc, cô vương tất nhiên sẽ trắng trợn phong thưởng, dùng khen thưởng công tích chúng khanh tại sa trường.
- Chúng ta là thần của quốc chủ, nào dám không phục vụ quên mình.
Đạ tướng dưới trướng đều đồng ý, trên mặt Yết quốc chủ vui vẻ không ít.
Vào thời khắc này trong nội dịa phía sau quận Vương Đỉnh có sát khí đại quân bốc lên tận trời, thế như hổ, tốc độ như gió, lập tức bộc phát hóa thành năm con thương long quét ngang quận Vương Đỉnh.
Cột sáng đại trận thủ hộ quận Vương Đỉnh bị dập tắt ngay lập tức.
Bỗng nhiên Yết quốc chủ quay người, cảm ứng sát khí từ phía sau truyền tới, nghĩ đến Nhung quốc công thành đã điều tất cả binh lực trong nội địa, đột nhiên hắn sinh ra cảm giác lạnh lẽo khắp toàn thân, một cảm giác uất ức sinh ra trong lòng, sắc mặt hắn đỏ rực và phun máu tươi, khí tức của hắn yếu đi không ít.
Trên tường thành, đại tướng Yết quốc lúc này vô cùng kinh hoàng, sắc mặt bọn họ âm trầm bất định nhưng trong lòng đồng thời có một ý niệm.
Quận Vương Đỉnh xong.
Yết quốc xong.
Đột nhiên Xương Vận cắn đầu lưỡi một cái, hắn muốn làm đầu óc thanh tỉnh hơn trước.
- Quốc chủ, Nhung quốc tặc tử minh tu sạn đạo ám độ trần thương, dùng công thành để che lấp, không biết làm cách nào dẫn đại quân xuyên qua Tiên Nhân tiến vào nội địa quận Vương Đỉnh. Hôm nay thế cục nguy cấp, chỉ sợ có một kế mới lưu được sinh cơ.
Yết quốc chủ phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, tâm thần hắn vững chắc lại và nói:
- Xương Vận Hầu có kế sách thần kỳ gì cứ nói, cô vương sắc phong ngươi làm Xương Vận Công.
- Mở cửa thành khai chiến!
Xương Vận Hầu ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng, sắc mặt hắn tái nhợt và mở miệng nói:
- Nhung quốc âm thần điều đại quân tiến vào quận Vương Đỉnh, như vậy quân lực bên ngoài không đủ, quân ta dốc toàn lực dánh một trận chưa hẳn không có cơ hội xoay người! Chỉ cần có thể đánh tan đại quân của Nhung quốc chủ, chúng ta vẫn còn cơ hội trong trận chiến tranh này.
Yết quốc bại, có lẽ các đại tướng khác có thể đầu hàng gia nhập Nhung quốc, hắn không có cơ hội này. Chỉ riêng phòng thủ chiến ở Độc Sơn huyện thành cùng Ngư Dương quận thành đã làm Nhung quốc tổn thất cả tỷ quân, tội danh này đủ làm hắn chết không chỗ chôn.
Hắn làm như vậy là muốn vật lộn đọ sức tìm sinh cơ cho mình.
Yết quốc chủ ngây ngốc, lập tức phục hồi tinh thần và trên mặt bộc phát ý tàn nhẫn.
- Xương Vận Hầu nói không sai, muốn chiếm đoạt thần quốc của cô, cô làm sao khoanh tay chờ chết.
Nói tới điểm này hắn liền xoay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn lên người các đại tướng.
- Hôm nay thế nguy, cô vương sẽ sóng vai chiến đấu với các ngươi đánh tan Nhung quốc, toàn bộ thăng quan tiến tước, nếu dám lười biếng lui ra phía sau sinh lòng hai ý, cô vương sẽ trảm hắn.
Nội tâm chúng tướng nghiêm túc, đồng thanh nói:
- Chúng thần chết theo quốc chủ!
Nội tâm bọn họ nghĩ như thế nào thì không biết.
...
Nhung quốc chủ mang theo Vũ Di hầu và các đại tướng dò xét đại doanh, vào lúc này hắn dừng lại, bỗng nhiên quay đầu nhìn sang hướng quận Vương Đỉnh, trong mắt hắn bộc phát thần quang, ngay sau đó hắn cười to.
- Thiên hữu Nhung quốc!
Các tướng sau lưng vui mừng không nhỏ, liên tục chúc mừng quốc chủ.
- Truyền lệnh cô vương, xuất động toàn bộ đại quân, không tiếc trả giá lớn cũng phải công phá quận Vương Đỉnh!
Nhung quốc chủ vung tay lên, bất an lo nghĩ trong nội tâm biến mất, khí phách trương dương, khí độ phấn chấn!
- Vâng!
Các đại tướng dưới tay đồng thanh đáp lời, bọn họ quay người hóa thành độn quang bay đi, trong miệng hô quát và điều động đại quân.
Nội tâm Vũ Di hầu thầm than, sau trận chiến hôm nay là lúc Tiêu Thần quật khởi.
Qua một lúc có quan quân tình đi vào, quan tình báo nói Yết quốc đang tập kết đại quân thật nhanh, trận pháp ở cửa chính biến mất.
- Quốc chủ, xem ra Yết quốc chủ muốn đánh cược một lần, thừa dịp đại quân chúng ta chưa đủ nên tập kích, cũng muốn đánh tan quân ta.
Vũ Di hầu cười lạnh nhưng nội tâm không có lo lắng.
Hôm nay đại thế đã định, mặc dù Yết quốc chủ không cam lòng thất bại nhưng tướng sĩ dưới trướng hắn có mấy người nguyện ý chịu chết?
Thời điểm đại quân Nhung quốc tiến vào quận Vương Đỉnh cũng là lúc đại chiến lần này có kết quả, giãy dụa thế nào cũng phí công.
- Tên khốn này chiếm đoạt Nhung quốc, gây nên bao nhiêu hao tổn binh lính của cô, cô đang muốn trảm hắn ngay tại chỗ.
Nhung quốc chủ cười lạnh một tiếng, vung tay vung lên, đại quân Nhung quốc tuôn ra như thủy triều..
Hào quang xuyên không chiếu sáng bầu trời đại địa, tiếng hô giết rung trời, đại quân hai như hai dòng nước lũ sắt thép gặp nhau.
...
Hô Lôi đại soái lĩnh quân hai trăm triệu quân, Tiêu Thần là phó soái lĩnh quân một trăm triệu, ba tướng khác nắm giữ một trăm triệu quân dùng xu thế năm ngón tay càn quét nội địa quận Vương Đỉnh như chẻ tre.
Đại quân mới đầu còn gặp một ít kháng cự, trước mặt thực lực tuyệt đối và kẻ phản kháng đều bị giết làm gương, các thành trì sau đó đều đầu hàng.
Hô Lôi đại soái ngồi trên soái vị, hắn cau mày nhìn Tiêu Thần thống quân, trầm ngâm thật lâu sau đó than thở, chậm rãi lắc đầu. Dùng tính cách cẩn thận của Tiêu Thần chắc chắn đã phòng bị, nếu mình thật ra tay chưa chắc đã đánh chết hắn... Một khi vô ý sẽ lưu lại tai họa.
Nếu như thế ngày sau tìm cơ hội.
Tuy hôm nay Tiêu Thần lập nhiều đại công, quốc chủ lại cố ý nâng đỡ, tất nhiên sẽ có trọng thưởng. Hiện tại không cách nào trừ hắn, chờ ngày sau lông cánh hắn đã đủ và quyền hành nặng hơn, tất nhiên sẽ là đại kình địch.
Hô Lôi đại soái hơi cảm thấy đau đầu, chậm rãi lắc đầu dẹp ý niệm này đi, hắn đưa tay bảo đại quân tiến lên nhanh hơn.
...
Trận chém giết cuối cùng tại quận Vương Đỉnh kết thúc vào hai ngày sau.
Đại quân Nhung quốc bỏ mình một trăm triệu, đại quân Yết quốc chết thảm trọng..., Xương Vận Hầu bị đại tướng dưới trướng chém đầu xin hàng.
Hô Lôi đại soái, Tiêu Thần xua sáu trăm triệu quân chiếm lĩnh quận Vương Đỉnh thành Quân Vương, Tả Đô, Hữu Đô ba thành, còn thừa sáu trăm triệu đại quân Yết quốc vô lực xoay chuyển trời đất, bọn họ cũng không cần phải hi sinh vì nước, lúc này đều đầu hàng.
Cuộc chiến hai nước đã kết thúc.
Nhung quốc thắng, là vương!
Yết quốc bại, là giặc!
Chương 2223vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận