Đạo (Dịch) – Chương 2221

- Nếu như ám sát không thành, người này có phòng bị, ngày sau còn muốn đắc thủ quá khó khăn. Bỏ đi, lần này tạm thời chờ đợi cơ hội tốt hơn.

Hắc Nguyệt Thi Hoàng thì thào tự nói, hắn nhắm mắt và tiếp tục vùi vào ngủ say, như vậy có thể phát huy đặc tính của Thi đến mức mạnh nhất, hắn như tử thi chân chính, mặc dù là tu sĩ Sáng Thế cảnh trong tình huống không tinh tế điều tra cẩn thận cũng đừng mơ tưởng phát giác khí tức của hắn.

Tiêu Thần hai lần bí mật rời doanh, lần này bên người lại có siêu cấp cường giả Hư Sáng Thế cảnh đi theo, trong đó chắc chắn có ẩn tình... Hắc Nguyệt Thi Hoàng chỉ suy nghĩ liền bỏ qua, hắn không quan tâm tới chuyện không phải nhiệm vụ.

Đây là bí quyết đệ nhất nếu muốn trở thành đệ nhất ám sát dưới trướng Đế Thi.

...

Tiêu Thần không biết bởi vì Hô Lôi đại soái cho nên hắn đã tránh thoát được ám sát tới từ Thi tộc.

Tốc độ hai người cực nhanh, tầm nửa canh giờ sau đã tới bên ngoài Tiên Nhân Bất Độ.

- Hô Lôi đại soái, trong Tiên Nhân Bất Độ có ngũ hành điên đảo âm dương hỗn loạn, Tiêu mỗ ở trong đó cũng chỉ có lực bảo hộ mình mà thôi, sau khi đi vào thỉnh ngươi đi sát theo ta, chờ có rời đi, bằng không khó tránh khỏi có ngoài ý muốn.

Tiêu Thần lên tiếng nhắc nhở một câu.

Hô Lôi đại soái nhíu mày, hơi trầm ngâm nói:

- Bỏ đi, bản soái vẫn tiến vào trong giới tử giới để tránh tăng phiền toái với Tiêu Đô Đốc. Nhưng ta sẽ lưu một tia thần niệm trên người Tiêu Đô Đốc, một khi xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn thì ta có thể lập tức xuất hiện giúp Tiêu Đô Đốc một tai.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, lập tức gật đầu, nói:

- Như thế không thể tốt hơn.

Trong khi nói chuyện hắn lấy giới tử thế giới của Nhung quốc chủ giao cho.

- Đại soái, mời.

Hô Lôi đại soái đã có quyết định, tự nhiên sẽ không trì hoãn, hắn lập tức đi vào bên trong, thân ảnh lập tức biến mất trong đó không thấy gì nữa.

Trên mặt Tiêu Thần mỉm cười vui vẻ, quả nhiên Hô Lôi đại soái là một người thông minh, nếu như hắn một lòng đi theo tiến vào Tiên Nhân Bất Độ, Tiêu Thần tuy không thật làm hắn vĩnh viễn lưu lại đây nhưng thừa cơ cho hắn ăn không ít khổ sở là không khó.

Hắn cũng không phải hảo tâm khi nhắc nhở Hô Lôi đại soái, chỉ không muốn bị hắn phát hiện thần thức của mình có khác biệt để tránh trêu chọc phiền toái.

Hiện tại lựa chọn như thế là tốt nhất với hai người.

Làm xong việc này, Tiêu Thần không tiếp tục chần chờ, hắn lập tức hóa thành độn quang bay vào trong sương mù dày đặc của Tiên Nhân Bất Độ.

...

Chiến sự quận Vương Đỉnh vẫn tiếp tục.

Bí mật điều sáu trăm triệu đại quân rời đi, Nhung quốc có thể dùng tám trăm triệu đại quân công thành, đây là con số cực kỳ nguy hiểm, nếu như bị Yết quốc phát giác, chỉ cần mở cửa thành ra là có thể đấu một trận với Nhưng quốc, đến lúc đó thắng bại như thé nào còn không biết.

Cho nên vì ngăn ngừa điểm ấy, gần như một tháng qua đại quân Nhung quốc bảo trì cường độ tấn công cao điệu, cũng hấp dẫn lực chú ý của cao tầng Yết quốc vào cuộc chiến chứ không nghĩ nhiều.

Đại chiến thành công hay không còn phải chờ, trái tim Nhung quốc chủ đập mạnh, hắn cũng cung cấp vật tư không tiếc tay, dùng bảo đảm có thể giúp tướng sĩ khôi phục trong thời gian ngắn nhất, bảo trì chiến lực siêu cường của đại quân.

Nhưng hôm nay nương theo chiến sự vô cùng kịch liệt, đại quân Nhung quốc vẫn lộ ra vẻ mệt mỏi.

Nhung quốc chủ đang chờ biến hóa giúp hắn chiến thắng, lúc ở một mình thì hắn không ngừng lo âu.

Tuy Tiêu Thần đã thành công xuyên qua Tiên Nhân Bất Độ nhưng lần này bình yên thông qua hay không thì hắn cũng không có mười phần nắm chắc. Một khi ngoài ý muốn nổi lên, tất cả cố gắng sẽ thành không, khổ tâm tích lũy quốc lực cũng tiêu hao một nửa, đến lúc đó hắn muốn chèo chống Nhung quốc cũng không dễ dàng.

Cho nên lần này ra tay, Nhung quốc chủ cũng bốc lên nguy hiểm khá lớn! Nguy hiểm lớn đại biểu thu hoạch lớn, trước hấp dẫn chiếm đoạt Yết quốc làm hắn không cách nào cự tuyệt.

Mấu chốt có thể nghịch chuyển cuộc chiến nằm ngay trong Tiên Nhân Bất Độ, cũng nằm trên người Tiêu Thần.

Thành công thì tât cả mạnh kẻ, thành tựu nghiệp lớn.

Thất bại là sắp thành lại bại, cơ hội tốt trôi theo nước chảy.

Đã qua hai mươi ba ngày, Nhung quốc tấn công liên tục không dứt.

Giày vò trong đó làm hắn dễ giận, hắn cũng thu liễm tâm thần tránh xao động bất an, đứng dậy rời trướng bắt đầu dò xét quân tình.

Tất cả không thể sửa đổi, Nhung quốc chủ có thể làm chỉ là hờ đợi.

Thành Quân Vương.

Yết quốc chủ không nằm nghỉ trong đêm, hắn mang theo đại tướng dưới trướng lên tường thành dò xét, dò xét công việc phòng ngự.

Ngoài thành vẫn tràn ngập đại quân Nhung quốc chém giết rung trời, nhưng chẳng biết tại sao nội tâm Yết quốc chủ ẩn ẩn có bất an, dường như sắp xuất hiện đại sự không tốt.

Cũng may dò xét trên thành một phen, nhìn thấy đại quân tổn thương tuy nặng và khó dấu mỏi mệt nhưng sĩ khí vẫn có thể dùng, lúc này nội tâm mới an ổn một chút.

- Quốc chủ yên tâm đi, khai chiến chín tháng, quân ta có đại trận và thành trì thủ hộ cho nên hao tổn gần ba trăm triệu, Nhung quốc tổn thương ít nhất gấp hai lần chúng ta! Hôm nay đại trận có tổn hại nhưng có trận pháp sư không ngừng tu bổ, chèo chống một năm nửa năm không thành vấn đề, quân bị vật tư trong thành vẫn sung túc. Yết quốc ta có quận Vương Đỉnh hiểm yếu nơi tay, Nhung quốc chủ có dẫn hai tỷ đại quân đến đây cũng không làm nên chuyện gì, sợ rằng tối đa hai tháng là rút lui.

Sau lưng Yết quốc chủ, Xương Vận Hầu lên tiếng.

- Xương Vận Hầu nói không sai, Nhung quốc hôm nay điều quân lực tới cực hạn rồi, đề phòng bị Mãn Châu quốc tấn công cho nên hăn không dám không cẩn thận. Nếu công lâu không được, đại quân chết tổn thương nghiêm trọng, mặc dù Nhung quốc chủ không cam lòng thối lui! Nếu không cho dù đánh hạ quận Vương Đỉnh, Yết quốc chúng ta sụp đổ cũng là Mãn Châu quốc ra quân thảo phạt Nhung quốc. Cuối cùng hai hổ tranh đấu tất có tổn thương, người khác được lợi. Dùng tâm trí Nhung quốc chủ làm sao không nhìn rõ điểm này, hắn sẽ không nguyện ý làm mai mối cho kẻ khác.

- Những ngày gần đây đại quân Nhung quốc thế công kịch liệt như cũ nhưng quân tướng đã lộ ra vẻ mệt mỏi, luân phiên đại chiến, sợ rằng không kiên trì quá lâu. Tối đa ba tháng, Nhung quốc chủ nhất định lui binh, đến lúc đó quận Vương Đỉnh sẽ được giải nguy.

- Chỉ cần quận Vương Đỉnh nơi tay, Yết quốc chúng ta sẽ không loạn. Vứt bỏ năm quận, có thể ngày sau từ thu phục là được, quốc chủ xin cứ yên tâm.&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...