Đạo (Dịch) – Chương 2171

Năm vạn thân vệ đứng cách đó không xa, chỉ cần hắn có thể trốn vào thân vệ liền có thể bảo đảm an nguy bản thân. Mặc dù hôm nay có thất bại thì hắn cũng phải bỏ chạy. Bởi vì một khi chết thì tất cả cố gắng lúc trước của hắn không có ý nghĩa gì.

Hắn không thể chết!

Hiện tại có muốn hay không cũng không thể theo ý của hắn.

Tiêu Thần ngẩng đầu, trong mắt sinh ra hàn quang lạnh giá, hắn không có chút thương cảm nào, nếu người bị thua là hắn thì đối thủ cũng không bao giờ thương xót hắn.

Hắn hô chiến lần thứ ba, tiếng nói của hắn vang vọng trong tâm thần tướng sĩ trên chiến trường giống như sấm xuân.

Cả chiến trường yên tĩnh, thậm chí hai quân đang chém giết cũng dừng lại trong ngắn ngủi, ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung vào chiến trường, tất cả mọi người đều nhìn lên người Tiêu Thần.

Hắn đánh ra quyền thứ ba!

Bùi Lâm gào thét đầy tuyệt vọng, hắn muốn dùng lực lượng bản thân ngăn cản nhưng lại phát hiện thân thể đã không bị khống chế, lực lượng kinh người tiến vào trong thân thể sau đó hắn bị bao phủ trong hắc ám.

Tử kiếm rơi xuống, thân thể vỡ vụn, nguyên thần sụp đổ... Cả chiến trường yên tĩnh.

Ba lượt chém giết nhìn như dài dằng dặc nhưng từ khi bắt đầu tới khi chấm dứt chỉ diễn ra trong hai giây, thân vệ quân sau lưng Bùi Lâm tìm tới nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra, bọn họ vô cùng sợ hãi.

Thiếu công tử vẫn lạc!

Bọn họ là thân bình vẫn bình an vô sự nhưng trơ mắt nhìn thiếu công tử vẫn lạc, mặc dù trở về quốc công cũng không tha cho bọn họ! Nếu như thế không liều chết đánh một trận, có lẽ bọn họ chết trận thì người nhà sẽ được khoan dung.

Năm vạn thân binh gào thét xông lên, lúc này không cần Tiêu Thần ra tay, mười vạn cận vệ quân đã nghênh đón.

Sau khi chém giết Bùi Lâm, Tiêu Thần đoạn tuyệt liên hệ với mười vạn cận vệ quân, hiện tại hắn lơ lửng xuất thần. Lúc này không có ai biết vong hồn Bùi Lâm trong không gian nguyên thần của hắn đang cung cấp lực lượng, hào quang của kim ấn duy trì mấy giây liền sụp đổ, vong hồn Bùi Lâm đã bị kim ấn thôn phệ không còn.

Qua vài giây sau kim ấn lại rót lực lượng vào trong người hắn, lần này Tiêu Thần không có ngăn cản, trực tiếp luyện hóa dung nhập bản thân, đạt được một phần mười lực lượng của Tạo Vật đại thành trợ giúp tu vi hắn tăng lên nhanh hơn, cảnh giới của Tiêu Thần đã tăng mạnh.

Tạo Vật tiểu thành cảnh!

Tuy cuộc chiến nguy hiểm nhưng sau khi chém giết Bùi Lâm đoạt được thu hoạch rất lớn, tu vi của hắn cũng tăng lên Tạo Vật tiểu thành cảnh, có thể nói đây là tốc độ kinh người! Đột nhiên có lực lượng màu xanh nhạt xuất hiện, nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, lực lượng này tuy mỏng manh nhưng lại to lớn làm hắn không thể ngăn cản. Với tu vi của hắn hiện tại có thể làm hắn sinh ra cảm giác như vậy, cổ lực lượng này tất nhiên xuất xứ từ tu sĩ ngoài Tạo Vật.

Xem ra tướng địch bị chém giết có thân phận không đơn giản! Nếu giết đã giết, hối hận cũng vô dụng, mặc dù ngày sau có phiền toái thì hắn cũng phải vượt qua cửa ải ngày hôm nay trước đã.

Về phần trăm vạn tinh binh, sau khi chủ soái chết đã lâm vào hỗn loạn, tuy vẫn chém giết hung hãn nhưng không còn hung tàn giống lúc trước, hôm nay lâm vào trong tầng tầng vòng vây của tướng sĩ Tiêu tự bộ.

Trận chiến này đại thế đã định!

Vào lúc này có lực lượng cường đại xuất hiện trên bầu trời, tiếng gào thét tức giận sinh ra, một đạo thần niệm khủng bố bộc phát muốn đánh giết Tiêu Thần, đáng tiếc chưa rơi xuống đã bị ngăn lại.

Thân ảnh Hô Lôi đại soái xuất hiện, sắc mặt lành lạnh:

- Long quốc công, trận chiến này kết quả đã định, nếu như ngươi không rút đi, chờ đại quân Nhung quốc tới đây thì ngươi đi không được đâu.

Ánh mắt Long quốc công lành lạnh và tràn ngập oán độc, lúc nhìn sang Tiêu Thần liền quay người rời đi.

Trong mắt Hô Lôi đại soái mang theo vài phần khó hiểu, ánh mắt đảo qua chiến trường, lúc này đại cục đã định, trong nội tâm hắn sinh ra ý khiếp sợ, ánh mắt nhìn Tiêu Thần và tán thưởng.

Sau đó hắn cũng không dựa vào tu vi tham gia cuộc chiến, Tiêu tự bộ đạt được thắng lợi mới là hoàn mỹ nhất.

Hô Lôi đại soái quay người trở về soái trướng.

Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi rậm rạp như mưa, vừa rồi không có Hô Lôi đại soái ra tay thì nguyên thần vừa rồi đã giết hắn không thể nghi ngờ.

Hắn xiết chặc nắm đấm và buông ra, tu vi của ta quá yếu! Tuy nghĩ tới tu vi tăng lên, ánh mắt Tiêu Thần mang theo kiên định chưa từng có, có kim ấn trong tay, nơi này là chiến trường, tu vi của hắn sẽ tăng lên không thể tưởng tượng nổi.!

Sáng Thế cảnh sao... Có lẽ không phải chuyện gian nan!

Qua một lúc A Ba Thái dẫn đầu đại quân Nhung quốc tiến tới thì chiến sự đã chấm dứt. Tù binh bị chế phục sau đó đưa vào hàng binh doanh, kẻ gian ngoan mất khôn sẽ bị chém giết.

Trải qua thống kê sau đại chiến, năm trăm vạn quân Tiêu tự bộ bỏ mình một trăm bảy mươi vạn, trọng thương năm mươi vạn, đánh mất gần môt nửa lực lượng. Trăm vạn đại quân Yết quốc tử vong hơn sáu mươi vạn, trọng thương mười bảy vạn, thân binh doanh của Bùi Lâm bỏ mình, còn lại đều là tù binh.

Máu tươi chảy dài trên mặt đất, thi thể vỡ vụn chồng chất như núi, đại chiến kết thúc với phần thắng của Tiêu tự bộ.

- Mạt tướng tham kiến Đô Đốc!

Trương Lương Đống kính cẩn hành lễ, thần thái cũng cung kính hơn trước vài phần.

Tiêu Thần khoát tay:

- Đứng lên đi.

- Vâng!

Nhìn rõ Trương Lương Đống phía dưới, Tiêu Thần khẽ chau mày, hắn im lặng nửa ngày và nói:

- Nếu đoán không lâm, ngươi nên biết ‘ hoàng gia huyết mạch ’ mà tướng địch nói là ý gì?

- Mạt tướng biết một ít.

Trương Lương Đống đứng lên, kính cẩn trả lời.

- Nói cho bản đốc nghe một chút!

- Vâng!

Trên mặt Trương Lương Đống nghiêm túc, nét mặt ngưng trọng, ánh mắt nhìn Đô Đốc và nói:

- Trong tám đại đế quốc có vô số cường giả, tục truyền nghe nói trong thiên hạ có thể dung hợp lực lượng tướng sĩ dưới trướng gia tăng thực lực bản thân chỉ có huyết mạch một nhà, chính là Đại Yến hoàng thất Yến gia!

Tuy tận mắt nhìn thấy nhưng vào lúc này Trương Lương Đống vẫn có cảm giác hoa mắt, nội tâm cảm thấy khó mà tin nổi.

Đô Đốc đại nhân có thể dung hợp lực lượng mười vạn quân dưới trướng đánh chết địch tướng... Từ đó cho thấy trong người Đô Đốc chảy huyết mạch Yến gia.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...