Tuy tướng địch biểu hiện chỉ có cảnh giới Tạo Vật mới thành lập nhưng trong đó có ẩn giấu gì hay không thì không biết, mặc dù Bùi Lâm quyết đoán nhưng cũng là thế hệ tâm tư kín đáo, lúc này hắn ra tay toàn lực muốn chém giết người này ngay tại chỗ.
Đối mặt với lực lượng tuyệt đối, tất cả âm mưu quỷ kế đều là tro bụi. Chém giết tướng địch là kế sách rút củi đáy nồi, mọi người đều biết dụng tâm của Bùi Lâm nhưng đây chính là dương mưu đường hoàng, mặc dù biết được cũng không cách nào thoát được, chỉ có thể ngăn cản chính diện.
Vào lúc khác đối mặt năm trăm vạn quân Tiêu tự bộ, mặc dù Bùi Lâm cuồng vọng cũng không ngông cuồng tới mức ra tay chém tướng địch trong đại quân. Hiện tại Tiêu tự bộ đang xoắn giết với trăm vạn tinh binh của Yết quốc, năm trăm vạn quân không thể hình thành uy hiếp trực tiếp lên người hắn.
Hiện tại ra tay nhìn như lỗ mãng nhưng nó lại là lựa chọn chính xác nhất.
Lực lượng Tạo Vật viên mãn cảnh chính là tồn tại cao cấp nhất trong đại quân lúc này, khí tràng hắn phóng thích ngăn cản đại quân tiến tới gần, lúc này có một thông đạo thẳng tắp nối thẳng Bùi Lâm với Tiêu Thần.
Khoảng cách trăm dặm gần trong gang tấc.
Tiêu Thần bối rối lui về phía sau, lúc này mười vạn cận vệ quân đang xông lên cảm nhận khí tức tới gần thì nội tâm ngưng trọng kinh hãi.
Lực lượng Tạo Vật viên mãn cảnh!
Hiện tại hắn không có lựa chọn nào khác, nếu muốn sống quá hôm nay chỉ có thể chiến thắng, chỉ có thể chém giết đại tướng Yết quốc! Chỉ có như vậy Tiêu tự bộ mới có thể chiến thắng.
- Chiến!
Tiêu Thần gào thét thật lớn.
- Chiến!
Sau lưng, mười vạn quân cận vệ gào lên, hắn tiến về phía trước một bước, khí tức trong người bạo phát không giữ lại, ngay sau đó khí tức vô hình bộc phát dữ dội bao phủ Tiêu Thần và mười vạn quân cận vệ vào trong.
Khí tức này do mọi người ngưng tụ tạp thành, nó phóng xuất uy áp cực kỳ cường đại, tướng sĩ Tiêu tự bộ bị lực lượng nhu hòa đẩy về phía sau, tướng sĩ Yết quốc lại gào thét thảm thiết, thân thể bay sang các hướng, mũi miệng đổ máu, hiển nhiên bị thương rất nặng.
Dưới tác dụng của lực lượng vô hình, mười vạn quân cận vệ bị lực lượng này dẫn dắt sau đó quan chú vào trong người Tiêu Thần.
Tu sĩ Cổ Cảnh trong mắt Tạo Vật Đại Tôn chính là con sâu cái kiến, tiện tay có thể diệt. Hiện tại lực lượng này gia tăng gấp trăm ngàn lần lại sinh ra lực lượng kinh thiên động địa!
Khí tức bản thân Tiêu Thần được lực lượng này gia trì nên tăng nhanh chóng, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo sát cơ lạnh lùng nhìn Bùi Lâm!
- Chiến!
Hắn gào thét sau đó tiến lên phía trước, Chiến Tự Quyết trên mi tâm bị kích thích nên phóng thích lực lượng vô cùng cường đại, nó phát ra linh lực đáng sợ, trong nguyên thần, cảm ngộ trong thạch tháp chảy ra ngoài như dòng nước, Tiêu Thần cảm ngộ mơ hồ, thần thông định sử dụng biến hóa tạo thành một quyền và đấm thẳng về phía trước.
Một quyền này không khác gì tảng đá ném vào mặt nước bình tĩnh, tầng tầng năng lượng chấn động hóa thành lực lượng tàn sát bừa bãi!
Sắc mặt Bùi Lâm biến hóa!
Tiêu Thần quát lớn một tiếng, lực lượng mười vạn quân cận vệ bộc phát, trái tim của hắn đập mạnh, cảm thấy giống như đã từng quen biết nhưng có dự cảm không ổn.
Loại cảm giác này làm gương mặt hắn cương cứng và tái nhợt.
Nhìn thấy Tiêu Thần ra tay, nội tâm Bùi Lâm đã nghi hoặc sau đó hắn sợ hãi kêu to:
- Huyết mạch hoàng gia!
Trong mắt hắn mang theo hoảng sợ và sợ hãi không che giấu nổi nhưng bị hắn đè xuống. Từ thế cục trước mắt hắn biết rõ đối thủ của mình là kẻ có bối cảnh thông thiên, hắn cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể toàn lực ngăn cản, nếu không chết là hắn. Vào lúc này nội tâm Bùi Lâm đã loạn, hắn cũng không còn niềm tin tất thắng như cũ, hắn không ngờ trong chiến tranh lại có nhân vật như vậy xuất hiện, đây là ý gì, chẳng lẽ Nhung quốc đã được Đại Yến âm thầm trợ giúp hay sao?
Hít sâu một hơi và áp chế ý niệm này trong đầu, Bùi Lâm gầm lên, trường kiếm của hắn bộc phát phù văn phong cách cổ xưa và chém xuống.
Hắn toàn lực chém một kiếm.
Một quyền của Tiêu Thần ẩn chứa cảm ngộ của thạc tháp và dung nhập chiến ý của mười vạn cận vệ quân.
Một kiếm của Bùi Lâm có lực lượng tu vi Tạo Vật đại thành, lại có bảo vật tăng phúc vô cùng đáng sợ.
Hai lực lượng tiếp xúc với nhau, điên cuồng xung đột và va chạm với nhau, lực lượng cân sức ngang tài.
Tiêu Thần có được chiến lực Tạo Vật đại thành, bản thân cưỡng tương đương với Bùi Lâm, hắn mượn nhờ chiến ý và ngưng tụ lực lượng của mười vạn quân lại có thể ngang bằng với Bùi Lâm đang dùng tử kiếm, từ đó đủ biết thanh kiếm này trân quý cỡ nào.
Lực lượng phản chấn bức hai người lui về phía sau, sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt nhưng dựa vào lực mười vạn người nên khôi phục nhanh chóng. Trái lại Bùi Lâm có thể bộc phát lực lượng Tạo Vật viên mãn và dựa vào bảo vật trong tay, uy lực phản chấn được bảo vật giảm bớt nhưng có hơn một nửa tác dụng lên người hắn, sắc mặt tái nhợt và phun máu tươi, hiển nhiên đã bị thương.
Cao thủ chém giết, chiến cơ thường thường lóe lên tức thì, Tiêu Thần am hiểu sâu đạo lý trong đó, vào lúc này làm sao bỏ qua cơ hội tốt chứ.
Không dừng lại chút nào, hắn tiến lên một bước và quát lớn.
- Chiến!
Chiến Tự Quyết trên mi tâm tỏa ra hào quang càng ngày càng chói mắt, hắn tiến thêm bước thứ hai và đấm một quyền.
Chiến ý vô cùng kinh người phá thể mà ra, nó như hung thú tuyệt thế đang thức tỉnh hùng cứ một phương và phóng thích khí tức có thể đồ sát thương sinh, lực lượng của nó gia trì vào một quyền này còn mạnh hơn quyền ban đầu!
Nội tâm Bùi Lâm sinh ra sợ hãi và thoái ý, lúc này hắn bị khí cơ tập trung và thần thông giáng xuống, căn bản không cho hắn cơ hội bức ra, chỉ có thể cắn răng cố nén thương thế và kháng cự!
Đầu tiên đã bị thương, sau có sợ hãi, kiếm thứ hai của hắn yếu hơn kiếm thứ nhất.
So sánh với nhau, Tiêu Thần chiếm thượng phong khi giao thủ với Bùi Lâm, một quyền được chiến ý gia trì xé rách kiếm khí dễ dàng.
Trong chiến đấu lâm vào hạ phong thì lực phản chấn càng mạnh, Bùi Lâm phun máu tươi, hoảng sợ trong mắt không thể che giấu được, hắn không có tâm chống cự. Thân ảnh của hắn có hào quang bao phủ và hóa thành hào quang bỏ chạy ra xa.
Bình luận