Đạo (Dịch) – Chương 2168

- Trăm vạn quân có thể bại bốn mươi vạn tinh binh Yết quốc, hôm nay quân ta năm trăm vạn chi chúng còn sợ không thể đánh tan trăm vạn hay sao? Cuộc chiến hôm nay, người anh dũng giết địch đều có phong thưởng, sợ hãi tránh lui sẽ bị quân pháp xử trí không ta.

- Thân vệ quân của bản dốc đâu, cùng bổn tướng công kích đánh tan quân địch.

Tiêu Thần gào thét, năm người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả đồng ý, mười vạn quân thân vệ tiến lên theo sau Đô Đốc.

Dùng mười vạn mặt người đối mặt trăm vạn binh không sợ hãi.

Tiêu Thần nói lời này làm toàn thân chấn động, Đô Đốc trị quân cực nghiêm, tới nay có rất nhiều điển hình, tuyệt không nuông chiều. Mặc kệ bất luận kẻ nào, chỉ cần xúc phạm quân quy sẽ trảm không tha! Vào lúc này hắn dẫn theo thân vệ quân tiến lên càng phấn chấn quân tâm.

Đô Đốc còn có thể thân phạm hiểm, bọn họ có gì phải sợ, năm trăm vạn quân làm sao sợ hãi trăm vạn đại quân chứ.

- Sát!

Đô Úy trong quân thừa cơ gào thét, xu thế hỗn loạn của đại quân nghịch chuyển hóa thành khí chất ác liệt.

Đại quân Tiêu tự bộ phân thành năm phương trận, tất cả tiến lên phía trước! Quân trận chỉnh tề trầm ổn có lẽ còn kém trăm vạn tinh binh của Yết quốc mấy phần nhưng phần khí thế không sợ chết này vô cùng đáng quý.

Sắc mặt Bùi Lâm biến hóa, ánh mắt của hắn nhìn lên người đại tướng đối phương, sát cơ bộc phát dữ dội. Nếu không phải kẻ này ủng hộ sĩ khí, có lẽ trong lần giao thủ đầu tiên năm trăm vạn quân Tiêu tự bộ đã sụp đổ, càng không nói hiện tại dám hùng hổ chính diện chống lại trăm vạn quân tinh nhuệ của Yết quốc.

Nếu có cơ hội nhất định phải chém tướng này, nếu không hôm nay sẽ phải trả cái giá thảm trọng.

Lần này có cơ hội xuất chinh là Long quốc công và tướng lãnh cấp dưới cho hắn cơ hội, chỉ cần trận chiến này có thể thắng, tuy thành quả không lớn nhưng lại ảnh hưởng sâu xa, có thể trọng thương sĩ khí đại quân Nhung quốc và lập đại công chân chính.

Đến lúc đó Bùi Lâm sẽ được đề bạt lần nữa, cũng không kẻ nào nói hắn dựa mãi vào Long quốc công, mượn cơ hội này có thể xông ra uy tín của hắn.

Trong đại thiên giới nhân lực rất cường đại nhưng nó không thể ngăn cản hàng ức đại quân xông lên! Đại quân thành ức có thể tung hoành không cố kỵ, mặc dù là đại năng Sáng Thế Cảnh cũng không dám tranh phong, huống chi còn có đại quân một tỷ, mười tỷ.

Đây mới là lực lượng cường đại chân chính, trừ phi có thể đạt tới Hồng Mông cảnh thậm chí tầng thứ cao hơn, bằng không đối mặt với đại quân cũng không thể sống sót.

Trận chiến này hắn phải thành lập ảnh hưởng trong quân, Bùi Lâm được Long quốc công ký thác kỳ vọng cho nên một trận chiến này không chỉ thắng, hơn nữa phải thắng xinh đẹp, một lần hành động thu được công huân.

Đại quân song phương mặc giáp cầm giáo va chạm nhau kêu leng keng, hai dòng lũ sắt thép không ngừng va chạm đối kháng, trong nháy mắt máu tươi bắn tung tóe.

Chỉ qua vài giây có âm thanh giáo đâm xuyên thân thể vang lên hơn vạn tướng sĩ Tiêu tự bộ tử vong, nguyên thần có thể chạy ra đã là vạn hạnh, đại bộ phận người trực tiếp lâm vào kết cục tử vong.

Không giống với tướng sĩ Tiêu tự bộ sau khi vẫn lạc sẽ sinh ra rối loạn, trăm vạn tinh binh Yết quốc sẽ thế thân vào vị trí của người chết, chỉnh quân trận như cũ và xông thẳng lên trước chém giết địch nhân.

Tuy binh lực chỉ bằng một phần năm Tiêu tự bộ nhưng sau khi hai bên đối kháng trăm vạn đại quân chiếm thế thượng phong, bọn họ như con sói đói săn mồi, điên cuồng cắn xé tung hoành, công kích đại quân Tiêu tự bộ không ngừng rút lui.

Máu tươi đậm đặc xông vào trong mũi, lọt vào trong tầm mắt chính là cả thiên địa bị máu tươi bao phủ, âm thanh xé rách vang lên, âm thanh huyết thủy bắn tung tóe, tiếng gào rú thống khổ sinh ra... Tất cả âm thanh xen lẫn với nhau hóa thành ma âm đáng sợ.

Chém giết trên chiến trường, mạng người như cọng rơm miếng rác.

Tướng sĩ Tiêu tự bộ sợ hãi sắc mặt tái nhợt, sĩ khí vừa rồi biến mất, càng ngày càng vô lực ngăn cản tinh binh Yết quốc tiến lên, vào lúc này đại quân đã tới biên giới sụp đổ.

Gương mặt Tiêu Thần âm trầm, tuy biết đại quân Yết quốc dám ra tay là có nắm chắc nhưng chính thức lĩnh giáo uy lực của trăm vạn đại quân khủng bố thì hắn mới biết Tiêu tự bộ kém cỡ nào! Trăm vạn binh có thể đánh năm trăm vạn binh thất linh bát lạc gần như tan rã, giết tiến giết ra không hề có lực ngăn cản, đây là sự khủng bố của đại quân.

Lúc này hắn không có thời gian cảm khái quá nhiều, hắn chỉ biết nếu thất bại trận này thì hắn không có khả năng sống sót rời đi, căn cơ hắn vất vả dựng lên cũng bị đánh tan, ngày sau còn muốn xoay người quá khó khăn.

- Các vị! Lần này tinh binh Yết quốc tới đây trả thù vì chúng ta đại thắng lần trước, tất nhiên sẽ không bỏ qua cho bất cứ người nào trong chúng ta, nếu như đại quân sụp đổ thì mọi người đều phải chết.

- Hôm nay chủ quân cũng phát hiện chúng ta đang chiến đấu, viện quân đang tới đây tiếp viện, tối đa chỉ cần nửa canh giờ là có thể tới nơi! Chỉ cần kiên trì chúng ta sẽ có cơ hội sống sót.

- Quan quân pháp, tất cả kẻ sợ hãi không tiến đều phải giết, các dũng sĩ tiến lên theo bổn dốc, mặc dù là chết cũng phải bắt đám Yết quốc trả giá thật nhiều.

Tiêu Thần gào lên, hắn vung tay quát:

- Quân cận vệ theo bản đốc công kích, thề giết đại quân Yết quốc, dù chết không lùi.

- Vâng!

Mười vạn quân cận vệ gào thét, bọn họ dưới sự dẫn dắt của năm đại thống lĩnh theo sau lưng Đô Đốc đại nhân, bọn họ xông thẳng vào tinh binh Yết quốc.

Chiến sĩ vũ khí đạo được bồi dưỡng tỉ mỉ trong Tả Mi đạo tràng, lại có kinh nghiệm chém giết trong đạo tràng năm đó cũng xem như tinh binh chân chính, mặc dù đối mặt đại quân Yết quốc cũng không kém nửa điểm, lúc này được Tiêu Thần dẫn dắt khí thế như cầu vồng, càng bộc phát sức chiến đấu vô cùng khủng bố, bọn họ giống thanh đao nhọn đâm vào trong đại quân Yết quốc, hung hăng xé ra một miệng vết thương, lập tức có đại lượng tướng sĩ Yết quốc chết tổn thương.

Nghe Tiêu Thần gào thét, nội tâm tướng sĩ Tiêu tự bộ nghiêm túc, nhìn thấy Đô Đốc đại nhân tự mình dẫn quân cận vệ anh dũng chém giết, nội tâm bọn họ sinh ra hỏa diễm bốc cháy hừng hực, sắc mặt đỏ lên, bọn họ nghẹn một hơi sau đó cùng gào thét.

- Sát!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...