Đạo (Dịch) – Chương 2167

Hai tên siêu cấp cường giả Hư Sáng Thế cảnh chém giết, tuy khí tức biến mất nhưng không giấu được cường giả hai quân. Trước đại doanh Tiêu tự bộ, Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn sang nơi khí tức hai người biến mất, nội tâm sinh ra hàn ý rất mạnh.

Yết quốc phái siêu cấp cường giả chặn đường Hô Lôi đại soái, xem ra lần này quả nhiên là tình thế bắt buộc! Hôm nay đại quân đang gấp rút tiếp viện nhưng cũng cần nửa canh giờ, trong khoảng thời gian này nhìn như không dài nhưng đủ phân thắng thua.

Phía sau không có ai giúp, hiện tại chỉ có thể dựa vào mình.

Vậy thì tới đi.

Sắc mặt Tiêu Thần trầm ổn, hắn đứng trước đại quân, bóng lưng không cao lớn nhưng khí tức vững chắc như núi. Dấn thân vào binh nghiệp, tranh thủ cơ hội quật khởi trong đại quân há có thể thuận buồm xuôi gió không trải qua khó khăn trắc trở! Trong lòng của hắn sớm có chuẩn bị đối mặt với nguy cơ hôm nay, hôm nay đại quân Yết quốc xuất hiện đột ngột nhưng trong lòng của hắn không có kinh hoàng, bởi vì nằm trong dự liệu của hắn.

Đại quân Tiêu tự bộ bố trí phương trận, vô số tướng sĩ đang xao động lo sợ nhìn bóng lưng Đô Đốc cao lớn, bất an trong nội tâm không còn sót lại gì.

Tinh binh Yết quốc xâm phạm thì như thế nào, bọn họ cũng chưa phải chưa đánh qua.

Khí thế đại quân bắt đầu trầm ổn, một tia lăng lệ ác liệt bộc phát, đây chính là điểm khởi đầu của cường quân. Bị áp lực bên ngoài áp bức, Tiêu tự bộ sẽ quật khởi nhanh chóng, chỉ cần Tiêu có thể kiên trì vượt qua đại chiến lần này, cả đại quân sẽ có thể thăng hoa trở thành tinh nhuệ không kém gì binh đoàn hai nước.

Đây là khó khăn nhưng cũng là cơ duyên.

Trong bầu trời tối tăm, bóng dáng đại quân bắt đầu xuất hiện và chiếu dài trên mặt đất, quân trận chỉnh tề không có một chút rối loạn, khí độ dày đặc như núi, tuy chỉ có trăm vạn nhưng khí thế không kém gì ngàn vạn đại quân.

Hai quân cách xa nhau trăm dặm, đây cũng là phạm vi công kích tốt nhất.

Bùi Lâm ngẩng đầu nhìn đại quân Tiêu tự bộ đứng chờ, hắn cười lạnh khinh miệt. Quân trận nhìn như uy vũ nhưng trong mắt của người am hiểu quân sự chân chính lại sơ hở chồng chất, tối đa chỉ có thể xem như mới lập quân.

Trăm vạn đại quân của hắn muốn đánh tan cũng chỉ trong nháy mắt.

- Sát!

Thời gian cấp bách, đại quân bắt đầu chém giết.

Trăm vạn hùng binh Yết quốc gào thét, âm thanh nổ vang như sấm.

Giáo hướng xuống nhắm vào Tiêu tự bộ và tấn công. Sát khí khủng bố bộc phát tạo thành hư ảnh Hắc Hổ, đại quân không ngừng gào thét! Hắc Hổ chủ sát, có thể ngưng tụ nó đủ thấy trăm vạn đại quân này trên chiến trường chém giết không ít tinh binh, trong tay mỗi người đều là máu tươi đầm đìa.

Đôi mắt Tiêu Thần co rút, hắn nhìn thấy đại quân Yết quốc đã tới và tấn công liền run rẩy.

Tinh binh!

Đây là tinh binh chân chính! Sức chiến đấu mạnh hơn hơn cả bốn mươi vạn tinh binh Yết quốc lúc trước, số lượng trăm vạn, mặc dù Tiêu tự bộ có năm trăm vạn quân nhưng nội tâm của hắn rét lạnh.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đây là lần ác chiến khủng bố của Tiêu tự bộ.

- Chiến!

Tiêu Thần gầm lên một tiếng, trong tiếng gầm của hắn mang theo khí thế và uy nghiêm tích lũy trong lúc điều binh khiển tướng, tiếng gầm của hắn truyền vào tai mỗi quân binh, làm bọn họ bừng tỉnh.

Tất cả Tán Kỵ Đô Úy điều động năm vạn tướng sĩ của mình đồng thời hô to.

- Chiến!

Hàm dưới Đô Úy còn có Tán Kỵ Tá thống lĩnh vạn người, dưới có Tán Kỵ Tiểu Giáo chấp chưởng ngàn người, dưới nữa là Tán Kỵ Bách Trưởng thống lĩnh trăm tên tướng sĩ.

- Chiến!

- Chiến!

- Chiến!

...

Tiêu Thần gầm nhẹ, Đô Úy hòa cùng, sau đó là toàn bộ đại quần gào thét, các cấp quan quân đồng thời ra tay, giáo chỉ lên trời sau đó tấn công trăm vạn đại quân Yết quốc.

Năm trăm vạn quân Tiêu tự bộ ra tay toàn lực.

Oanh!

Hai đại quân giao thoa với nhau trong phạm vi tám trăm dặm, điên cuồng xung đột đối bính, thôn phệ xoắn giết đối thủ, lúc này có xu thế ngang nhau, không ai làm gì được ai.

Đại quân Yết dùng trăm vạn đối kháng năm trăm vạn binh của TIêu tự bộ, thế lực ngang nhau.

Điểm này đối với đại quân Yết quốc mà nói là kết quả không thể tiếp nhận. Bọn họ ý đồ tới đây tiêu diệt Tiêu tự bộ, trọng thương khí thế đại quân Nhung quốc chứ không phải chống đỡ năm trăm vạn tạp binh.

- Khó trách có thể bằng vào trăm vạn binh đánh tan bốn mươi vạn tinh binh của Yết quốc ta, quả nhiên Tiêu tự bộ có điểm không kém.

Bùi Lâm thấp giọng lên tiếng, sắc mặt của hắn âm lãnh.

- Nhưng bằng vào điểm này muốn ngăn cản bổn tướng là si tâm vọng tưởng.

- Truyền lệnh, đại quân tiến lên đánh tan Tiêu tự bộ!

Đánh xa không có hiệu quả, người này cải biến chủ ý trong đầu, hắn bỏ qua suy nghĩ một kích đánh tan Tiêu tự bộ trong đầu, hắn muốn dùng đại quân công kích đánh tan quân trận Tiêu tự bộ.

Năm trăm vạn tạp quân có thể ngăn cản trăm vạn tinh binh của Yết quốc, đó là nhờ hiệu quả điêp gia của quân trận, một khi bị đại quân trùng kích và đánh úp, đến lúc đó bọn họ sẽ biến thành thịt cá mặc tinh binh Yết quốc chém giết, những tướng sĩ chưa trải qua đại chiến chân chính sẽ sụp đổ. Đến tận đây kết quả trận chiến không có gì phải nói.

Không thể không nói Bùi Lâm người này quả nhiên có tài đại tướng, quyết định thật nhanh ra lệnh chính xác.

- Sát!

- Sát!

- Sát!

Trăm vạn hùng binh Yết quốc đồng thời gào thét, bước chân tiến lên nhịp nhàng, cả mặt đất rung động lắc lư sinh ra âm thanh ầm ầm! Trong lúc tiến lên, quân trận không chút rối loạn, bọn họ giống như cây sắt đúc thành, mang cho người ta hiệu quả trùng kích thị giác rất mạnh.

Giáo ra tay chém giết đại quân Tiêu tự bộ, cũng chưa từng xuất hiện rối loạn.

Trăm vạn đại quân như con mãnh thú và dòng nước lũ quét qua tất cả, sắc mặt tướng sĩ đại quân Tiêu tự bộ tái nhợt, tuy nhân số gấp năm lần nhưng nội tâm lo sợ bất an không nhỏ.

Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, hắn cắn răng quát:

- Đại quân tiếp tục công kích, phân thành năm chi phương trận, công kích đánh tan quân địch!

Không sai, chính là công kích!

Hôm nay đại quân Tiêu tự bộ bị cường địch chấn nhiếp, nếu hiện tại lui về phía sau sợ rằng sẽ bị tan rã đại thế ngay lập tức, đến lúc đó không thể vãn hồi! Nếu như thế còn không bằng tiến lên chém giết.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...