Phái chủ chiến do A Ba Thái cầm đầu liên tục thỉnh chiến, mặc dù nói không phải thượng sách phá cục nhưng tướng lãnh dưới trướng vẫn còn khí thế như vậy đã làm nội tâm Hô Lôi chủ soái có chút an ủi, tất không tiện mở miệng chất vấn, khoát khoát tay ý bảo mấy người này tạm thời ngồi xuống.
- Đại soái! Độc Sơn huyện thành vô cùng chắc chắn, lại do Xương Vận Hầu nổi danh thống lĩnh tám trăm vạn tinh binh trấn thủ, hôm nay mặc dù có tổn thương, vẫn còn dư lại bảy trăm vạn, hơn nữa Yết quốc kiệt lực chuẩn bị, vật tư trong thành vô cùng phong phú, muốn chiếm thành không dễ dàng. Quân ta khổ chiến ba tháng không thể tiến thêm, từ đó chứng tỏ thành này khó phá. Nếu tiếp tục cường công chỉ hao tổn mà thôi, mặc dù cuối cùng phá được thành nhưng quân ta tử thương vô số.
- Cường công thực không thể làm, nên tìm biện pháp khác phá thành, tận lực giảm bớt thương tổn cho quân ta!
Lại có tướng lãnh đưa ra ý kiên phản đối, tuy nói làm cho người ta không thích nhưng lại nói tình hình thực tế. Hô Lôi chủ soái tự nhiên không sẽ được sinh lòng bất mãn, khoát khoát tay bảo bọn họ ngồi xuống.
Trong đại trướng, bởi vì công lâu không được nhưng quân tâm có thể dùng, điểm ấy làm Hô Lôi đại soái thỏa mãn, vào lúc này trước mặt chỉ có hai lựa chọn, nội tâm của hắn bất đắc dĩ.
Có được bốn trăm triệu đại quân, dưới trướng tinh binh cường tướng như mây nhưng bị Độc Sơn huyện thành ngăn cản, đúng là đáng giận.
- Quân sư, không biết ngươi có mưu tình gì với việc này?
Hô Lôi đại soái nhìn nam tử mặc áo bào trắng bên phải.
Quân sư đi theo bên cạnh hắn nhiều năm, mới đầu chỉ là mưu sĩ tầm thường, bởi vì bản thân tài trí và cẩn thận cho nên dần dần được đại soái tín nhiệm trở thành đệ nhất mưu sĩ dưới trướng, thậm chí có thể tự do ra vào soái trướng, gặp quân tình đại sự không cần tránh hiềm nghi. Hô Lôi đại soái rất xem trọng hắn, mỗi khi gặp phải khó khăn liền hỏi hắn.
Quân sư không dám khinh thường, vội vàng đứng dậy thi lễ, hắn trầm giọng nói:
- Đại soái, quân ta có hơn bốn trăm triệu, hao tổn hơn ba ngàn vạn cũng không dao động căn cơ, chiến sự đến hôm nay đang tiến nhanh lại bị áp chế, quân ta vẫn chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, điểm này từ việc đại quân Yết chỉ thủ thành không ra đã nói rõ. Chiến sự giai đoạn thứ nhất giúp Nhung quốc chúng ta một lần hành động công phá lãnh thổ rất lớn của Yết quốc, chiếm cứ hơn phân nửa tu chân tinh, vận mệnh quốc gia đại thịnh và sĩ khí quân binh như cầu vồng. Hôm nay chiến sự tái khởi, theo thuộc hạ xem ra hao tổn một ít tướng sĩ không coi là cái gì, chỉ cần sĩ khí đại quân Nhung quốc vẫn còn, chiến cuộc vẫn là Nhung quốc chiếm thượng phong, công phá Độc Sơn huyện thành chỉ là vấn đề thời gian.
Hô Lôi đại soái nghe vậy gật đầu, nghe quân sư một lời, nôn nóng trong nội tâm dẹp loạn, ý niệm của hắn càng thông suốt.
- Quân sư nói không sai, chỉ cần sĩ khí quân ta không ngã, nhất định có khả năng chiếm thành này!
Nói tới điểm này hắn nhìn sang quân sự, lại hỏi:
- Không biết quân sư có thượng sách giúp quân ta trọng chấn sĩ khí?
- Đại quân đẩy mạnh gặp áp chế, sĩ khí trong quân sa sút là khó tránh khỏi, chuyện tập kích trong đêm không được tái diễn lần nữa. Ngoài ra đêm nay đại quân Yết quốc xông doanh bỏ trốn phải phái đại quân xoắn giết, thu hoạch thủ cấp ném ở trước Độc Sơn huyện thành, cũng phái đại quân đứng xa mắng chửi khiêu chiến, như vậy sẽ làm quân tâm hơi ổn, oán khí tích tụ trong lòng quân giảm xuống.
- Sau đó đại soái phải phong thưởng cho những người chém giết đại quân Yết quốc xông, nhất định sẽ phấn chấn toàn quân, từ đó sẽ làm sĩ khí tăng lên. Về phần kế sách phá Độc Sơn huyện thành... Cường công không thể làm, đại soái hoặc có thể chọn đại quân hai phần, một phương vây thành không chiến, đại quân khắc tấn công hai huyện Hắc Thủy, Sùng Minh, dùng cầu có công đánh vỡ cục diện bế tắc hiện tại, đại quân xâm nhập phía sau quá nguy hiểm, quyết đoán thế nào do đại soái lựa chọn.
Quân sư lên tiếng, chuyện liên quan Độc Sơn huyện thành làm hắn hao tổn trí rất nhiều, trong thời gian ngắn không có kế sách, chỉ có thể nghĩ ra biện pháp chia nhau mà chiến.
Nội tâm Hô Lôi đại soái âm thầm thở dài, hắn cũng biết biện pháp quân sư nghĩ ra không thực tế nhưng trên mặt không thể lộ ra bất mãn, khẽ gật đầu, nói:
- Quân sư nói có lý, chuyện ủng hộ sĩ khí cứ theo sách này mà làm, về phần phân quân mà chiến đánh vỡ cục diện bế tắc thì chưa hẳn là biện pháp tốt, chuyện này rất lớn, bản soái cần phải suy nghĩ, mặc dù muốn làm cũng cần quốc chủ quyết đoán, tạm hoãn thương nghị.
Quân sư chắp tay ngồi xuống.
Vào lúc này linh thạch khảm lên ghế đại soái sáng lên, điểm này cho thấy quân tình khẩn cấp, trước kia phái đại quân đuổi giết đại quân Yết quốc xông doanh, hiện giờ cũng nên có kết quả.
Hô Lôi chủ soái phất tay mở cấm chế sau đó nói:
- Vào đi.
Tướng sĩ dưới trướng đang suy nghĩ lời của quân sư, nhìn ngọc giản tình báo quân tình, trên mặt lại có chút hâm mộ, đại quân Nhung quốc đuổi giết đào binh Yết quốc, đây là công lao như ván đóng thuyền, đại soái vì ủng hộ sĩ khí sẽ gia phong rất lớn.
- Vô liêm sỉ!
Hô Lôi chủ soái dò xét quân tình lại đột nhiên nổi giận, một chưởng vỗ nát bàn trước mặt, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Trong trướng yên tĩnh, nội tâm đám tướng lãnh nghiêm túc, không biết xảy ra chuyện gì lại làm đại soái thất thố như vậy, nội tâm cũng suy nghĩ thật nhiều.
Hô Lôi chủ soái hít sâu một hơi, với tư cách thượng vị giả hắn có thời điểm thất thố nhưng lực khống chế cảm xúc rất mạnh, hắn nhìn thấy tướng lãnh đang kinh nghi, sắc mặt của hắn âm trầm cũng khôi phục bình tĩnh.
- Quân tình quan, ngươi nói!
Nói xong hắn tựa vào ghế chủ soái, cũng không thể từ gương mặt nhìn ra suy nghĩ của hắn.
- Vâng!
Vẻ mặt quân tình quản tái nhợt, hắn nghe xong không trì hoãn ưửa điểm và nói:
- Nhung quốc trùng kích quân doanh chúng ta sau đó chia ra làm năm bỏ chạy, có từ ba mươi vạn đến năm mươi vạn, hai đội chạy về phía bên trái, hai chạy vào hậu quân của chúng ta, một trốn về cánh phải.
Nói tới điểm này hắn nuốt nước bọt và nói:
- Hôm nay chỉ có cánh quân bên phải không có tin tức, cánh quân bên trái đào binh Yết quốc đánh tan đại quân do Vũ Di gia Tán Kỵ Tướng Quân suất lĩnh, chém giết gần sáu mươi vạn, thông qua truyền tống trận bố trí từ sớm bỏ chạy, sau khi khởi độ trận pháp liền tự hủy, không cách nào dọ thám quân địch đi nơi nào. Hai cánh quân tiến vào hậu quân của chúng ta, phân biệt đánh tan Vương gia, An gia, Đồng gia ba Tán Kỵ Tướng Quân thống lĩnh gần tám trăm vạn đại quân, chém đầu vô số, sau đó cũng mượn nhờ truyền tống trận bố trí từ sớm chạy đi.
Bình luận