Càng quan trọng một điểm là, chiến sĩ vũ khí đạo trong thành và tận tâm với Tiêu Thần, tuyệt đối không hai ý, năm thống lĩnh cũng là tâm phúc tuyệt đối hắn bồi dưỡng nhiều năm, sau khi thành lập thân binh doanh thì toàn quân không cách nào thi triển chiến ý tương dung, lại có thể tập trung lực lượng thân binh doanh, mượn nhờ chiến ý tương dung, nếu không có siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh ra tay, mặc dù Tiêu Thần rơi vào vòng vây của đại quân cũng có thể dẫn đầu thân binh dưới trướng chém giết chạy trốn, năng lực bảo vệ mình tăng lên rất lớn.
Cũng chính bởi vì như thế, sau khi hắn suy sâu tính kỹ mới có quyết định như vậy, buông tha luyện hóa lực lượng của Vương Thế Kiệt gia tăng thực lực bản thân, hắn dùng lực lượng này bồi dưỡng năm thống lĩnh vũ khí đạo.
- Hôm nay bổn tọa đang ở trong đại quân Nhung quốc, cần các ngươi ra ngoài trợ chiến! Hôm nay ta ban cho các ngươi lực lượng đột phá bình cảnh Phá Diệt, sau khi hoàn thành các ngươi có thể chính thức tiến vào đại thiên giới, đi theo bổn tọa chém giết trên chiến trường.
- Vâng, đại nhân!
Tiêu Thần vung tay áo lên, một phần mười lực lượng Tạo Vật tiểu thành phân thành năm phần, xóa đi khí tức lạc ấn bản thân, sinh sinh quán chú vào trong người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả.
Lực lượng cường đại trợ giúp bọn họ đột phá.
- Đi thôi, lập tức bế quan luyện hóa và hoàn thành đột phá.
- Đa tạ đại nhân!
Trên mặt năm thống lĩnh cảm kích, bọn họ hành lễ thật sâu và rút đi.
Tiêu Thần đưa mắt nhìn năm người rời đi, hắn quay người quay về trong quân doanh.
...
Trong đại trướng đại quân Nhung quốc.
Hô Lôi đại soái ngồi ở chủ vị, sắc mặt khó coi, ánh mắt càng âm trầm.
Tướng sĩ hai bên cúi đầu không nói, ngay cả hô hấp cũng thu liễm rất nhiều, không dám phát ra tiếng động mạnh.
Hào khí cả quân trướng áp lực nặng nề.
Công thành ba tháng, đại quân chưa lập tấc công, căn bản không làm gì được Độc Sơn huyện thành, ngược lại bản thân chết tổn thương thảm trọng. Trải qua thống kê sau đại chiến, ba tháng công thành, chiến sĩ Nhung quốc bỏ mạng hai ngàn vạn, trọng thương vô lực tái chiến hơn một ngàn vạn.
Bốn trăm triệu đại quân dưới trướng Hô Lôi đại soái đã hao tổn gần một phần mười binh lực, mặc dù chưa từng dao động căn bản nhưng loại tổn thất này vô cugnf kinh người. Nếu là đánh hạ Độc Sơn huyện thành còn tốt, hết lần này tới lần khác không lập công. Việc này đã kinh động quốc chủ, dù chưa đích thân đến nhưng đã có đặc sứ tới đây đốc chiến, ẩn ẩn biểu đạt bất mãn với Hô Lôi đại soái.
Nhung quốc, Yết quốc đang chém giết giai đoạn thứ hai, trận chiến đầu tiên giao cho đại quân của Hô Lôi thống soái, tự nhiên là tín nhiệm thật lớn, hôm nay đánh lâu vô công, nội tâm quốc chủ không vui.
Điểm này cũng làm Hô Lôi đại soái bực bội.
Độc Sơn huyện thành chẳng khác gì ngọn núi lớn, Yết quốc Xương Vận Hầu thủ vững như tường đồng vách sắt, mặc cho đại quân Nhung quốc tấn công như bài sơn đảo nhưng không thể phá được. Sĩ khí trong quân sát sút càng làm nội tâm hắn tức giận. Với tư cách chủ soái chinh chiến nhiều năm, hắn tự nhiên biết rõ sĩ khí vô cùng quan trọng với đại quân, nếu một khi không còn sĩ khí thì đại quân nguy hiểm.
Nếu Yết quốc có thời gian thở dốc xoay người, đánh mất cơ hội nhất cổ tác khí đoạt lấy thành trì, quốc chủ nhất định tức giận, mặc dù hắn là siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh cũng khó tránh khỏi lửa giận của quốc chủ, có lẽ không tới mức tai họa tánh mạng nhưng địa vị ngày sau giảm xuống rất lớn.
Hô Lôi đại soái sẽ không để chuyện này xuất hiện.
Cho nên mặc dù không cam lòng nhưng hắn vẫn nghe theo tướng lãnh dưới trướng ngưng chiến, không ai ngờ vào đêm ngưng chiến, đại quân Yết quốc như xác rùa đen lại xông ra tập kích đại doanh!
Tuy chưa tạo thành tổn thương quá lớn nhưng có hơn ba trăm vạn tướng sĩ tử vong, hơn nữa đại quân Yết quốc thong dong trở ra, từ đó tạo thành đả kích sĩ khí cực kỳ nghiêm trọng.
Nội tâm Hô Lôi chủ soái giận dữ, nội tâm hắn ẩn ẩn bất an. Hôm nay sĩ khí đại quân Nhung quốc giảm xuống rất nhiều, nếu như tiếp tục như vậy sẽ không chịu nổi.
Cho nên sau khi dẹp loạn rối loạn trong quân doanh, hắn lập tức phái đại quân đuổi giết đại quân Yết quốc chạy tứ tán, cũng tụ tập tướng lãnh cao tầng tới nghị sự, trước mắt chỉ có chém giết đại quân địch nhân tập doanh mới cót hể vãn hồi sĩ khí.
Hiện tại nội tâm hắn bất an.
Theo thám tử hồi báo có một nhóm tinh binh chừng bốn mươi vạn đại quân Yết quốc xông doanh chưa từng lui về Độc Sơn huyện thành, chúng đi vòng sang cánh phải. Mà cánh phải chính là nơi Tán Quân Doanh Tiêu tự bộ đóng quân. Vì vững chắc thế cục quân doanh và phòng bị lại bị tập kích, khi biết được tin tức xác thật cũng đã qua một giờ, trùng kích đại doanh đều là tinh binh của Yết quốc, tuy chỉ có bốn mươi vạn nhưng lực lượng rất mạnh, thực sự vượt xa thực lực Tán Quân Doanh có thể so sánh, giờ phút này sợ rằng song phương giao chiến kết thúc... Tiêu Thần người này có chút tài năng, vốn định ma luyện một phen và bồi dưỡng, ngày sau thu nhập dưới trướng, hôm nay thật đáng tiếc, cũng không biết hắn có thể sống sót trong đại chiến hay không. Cho dù còn sống, Tiêu tự bộ sụp đổ, người này không còn giá trị bồi dưỡng.
Nội tâm Hô Lôi đại soái không ngừng suy nghĩ, trong nội tâm bực bội. Mặc dù Tán Quân Doanh không phải quân đoàn chính quy nhưng cũng là biên chế của Nhung quốc, Tiêu tự bộ mà bị đại quân Yết quốc tàn sát, sợ rằng sẽ tạo thành đả kích sĩ khí rất lớn. Ánh mắt của hắn nhìn đám tướng lãnh phía dưới và nói:
- Các vị, quốc chủ phái bản soái đánh quận Ngư Dương, liên tục kịch chiến ba tháng nhưng không phá được, quân ta tổn thất thảm trọng! Quốc chủ đã bất mãn với chúng ta, phái đặc sứ đốc xúc chiến sự, các ngươi có thượng sách gì hay không?
Nói xong chúng tướng bàn bạc với nhau, A Ba Thái lên tiếng:
- Đại soái! Độc Sơn huyện thành chắc chắn nhưng trong thành chỉ có tám trăm vạn quân trông giữ. Khí thế quân ta bao phủ, chặt đứt không gian âm dương, thành này là cô thành, không cách nào đạt được bổ sung. Mặc dù dự trữ vật tư nhiều nhưng trải qua quân ta trùng kích ba tháng liên tục cũng hao tổn rất lớn! Chỉ cần đại soái hạ lệnh, mạt tướng nguyện suất quân xuất chiến, thế phải chiếm thành này.
- A Ba Thái tướng quân nói không sai, bốn trăm triệu đại quân Nhung quốc chúng ta không thể bị Độc Sơn huyện thành ngăn cản! Nếu tiếp tục công kích sẽ có thể công phá!
- Mạt tướng thỉnh chiến đánh hạ thành này!
Bình luận