- Đại soái qua khen, thuộc hạ chỉ nghe theo đại soái phân phó, nếu không có đại soái tuệ nhãn thức châu xuất thủ tương trợ, Tiêu Thần có bản lĩnh cũng không thể thi triển. Ta xem người này là kẻ tâm tư thông thấu, chắc hẳn không lâu sẽ cầu kiến đại soái bày tỏ cảm kích. Tiêu Thần xuất thân sạch sẽ, không có quá nhiều bối cảnh phức tạp, lại có vài phần thủ đoạn, nếu bồi dưỡng trong quân một phen, nếu ngày sau có thể lập công tích, chưa hẳn không thể trở thành cánh tay đắc lực của đại soái.
Quân sư đứng dậy chắp tay, hắn kính cẩn trả lời.
Ánh mắt Hô Lôi chủ soái sáng lên, hắn là cao tầng quân bộ, cũng nắm lực ảnh hưởng rất lớn lên quân bộ nhưng hắn cũng không phải là người duy nhất có tư cách này. Trừ quốc chủ ra, còn có Vũ Di công có thể sóng vai với hắn, mà danh vọng cũng phải xét tới lực lượng hai bên nắm trong tay. Nếu có thể có thêm trợ lực, đối với hắn mà nói là chuyện tốt, mặc dù thất bại cũng không tổn thất quá lớn.
- Ân, Tiêu Thần người này thật sự có thể tài bồi, hai ngày sau tấn công quận Ngư Dương, cho Tiêu tự bộ đi theo cánh phải đại quân quét sạch tàn binh quân địch, kiêm dò hỏi quân tình.
Chém giết trên chiến trường, đi theo đại quân là chuyện cực kỳ nguy hiểm, hiện tại Nhung quốc với thế như chẻ tre đi theo đại quân chính là bảo hộ thật lớn. Chuyện quét sạch tàn binh cánh phải không phải chuyện nguy hiểm, chuyện dò xét quân tình thám tử, một khi đại quân kiến công cũng có thể gia tăng công kích quân lịch cho Tiêu Thần. Tuy không bằng công lao công thành chiếm đất nhưng góp gió thành bão cũng không thể xem thường.
Hô Lôi quyết định như vậy, hiển nhiên hắn có ý niệm mời chào.
Nội tâm quân sư hiểu rõ cho nên hắn kính cẩn nói:
- Đại soái yên tâm, Tiêu Tướng quân sẽ không phụ công tài bồi của đại soái, ngày sau sẽ hồi báo ân đức của đại soái.
Lúc chạng vạng tối, Đạo Ma mang theo Đạo Hiền, Lý Thao Lược, Trương Mãn Cung ba Tán Kỵ Đô Úy dẫn đầu năm mươi vạn binh quay về nơi trú quân, tuy có một ít bất trắc nhưng có tướng sĩ ban ngày hàng phục Tiêu THần khuyên bảo, lại nghe thấy thủ đoạn Tiêu Thần tàn nhẫn trấn áp cũng làm một ít bất trắc lắng xuống.
Tiêu Thần triệu tập dưới mười hai Tán Kỵ Đô Úy dưới trướng, mọi người vui vẻ.
- Các vị trước mắt chúng ta xem như dừng bước sơ bộ, nhưng Tiêu tự bộ vừa lập, chỉ miễn cưỡng trán áp làm phản nhưng chung quy căn cơ bất ổn. Nếu chiến đấu thất bại sợ rằng có khả năng sụp đổ! Trung quân soái trướng đã có chỉ thị, ít ngày nữa sẽ tấn công quận Ngư Dương Yết quốc, Tiêu tự bộ được đại soái khâm điểm đi cánh phải, tuy độ nguy hiểm khá thấp nhưng không thể xem thường! Đây là trận chiến đầu tiên khi lập quân, cuộc chiến thứ hai và thứ ba phải thắng, hơn nữa là đại thắng, như thế mới có thể vững chắc quân tâm, triệt để nắm giữ bọn họ trong tay. Gánh nặng đường xa, tất cả chỉ vừa đi vào quỹ tích, các ngươi lại không thể lười biếng chủ quan.
- Vâng!
Đô Úy bên bên đồng ý.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, trong nội tâm cũng cảm khái. Mặc dù có nhiều trắc trở và nguy cơ trùng trùng, cũng may tất cả đều phát triển theo hướng tốt, hôm nay hắn cũng vừa đứng vững gót chân, ngày sau phải cẩn thận mưu đồ dần dần.
Vừa nghĩ đến quái vật khổng lồ như Ngụy quốc, nội tâm Tiêu Thần sinh ra cảm giác áp bách không thở nổi, bức thiết muốn đạt được nhiều lực lượng, từ đó giúp bản thân không ngừng lớn mạnh. Trong nội tâm âm thầm thở dài hơi, Tiêu Thần khoát tay và nói:
- Lần này quân tâm bất ổn nhưng còn có một ít người có thể dùng. Tán Kỵ Tướng Quân Trương Lương Đống hôm nay cũng không có tâm làm chuyện này náo lớn, còn có Tán Kỵ Đô Úy Phạm Lâm cũng như vậy, các ngươi nên thân cận nhiều một ít, đã có thể trấn an nhân tâm, cũng có thể thừa cơ làm quen lẫn nhau, sau đó biến bọn họ thành lực lượng của chúng ta.
Nói xong hắn hơi dừng lại, nói:
- Lần này lập quân, Hô Lôi đại soái một vốn một lời trợ giúp ta nhiều, ta phải đi tới trung quân soái trướng bái tạ, các ngươi tạm thời lui về đi.
- Vâng! Thuộc hạ cáo lui!
Mười hai Đô Úy kính cẩn thi lễ, bọn họ quay người rời đi.
Tiêu Thần dừng lại một lát, hắn cũng bước ra khỏi doanh trướng và đi thẳng tới trung doanh đại trướng.
Tán Kỵ Đô Úy cũng xem như võ tướng cao cấp, tuy không phải chính thống nhưng cũng có tư cách tiến tới đại trướng bái phỏng chủ soái, cũng không kẻ nào có gan ngăn cản. Thuận lợi tiến vào trung quân đại trướng, tới gần soái trướng cũng không gặp người bẩm báo, liền gặp quân sư cầm quạt long trong tay sau đó chắp tay chào Tiêu Thần.
- Bái kiến quân sư.
Quân sư cười hoàn lễ, nói:
- Tiêu Thần tướng quân muốn cầu kiến đại soái?
- Đúng thế, Tiêu mỗ lần này lập quân được việc, cũng nhờ đại soái trợ giúp, nếu không đến bái tạ một phen, nội tâm sẽ bất an khó nhịn.
Tiêu Thần cảm kích, giọng điệu thành khẩn.
- Ha ha, Tiêu Thần tướng quân cố tình là tốt rồi, ta được đại soái phân phó, nếu tướng quân không đến nói cảm tạ thì thôi, nếu đã đến cũng không cần tiến vào trong trướng, tâm ý đại soái đã biết được. Hôm nay sắp xuất quân, đại soái công vụ bận bịu.
- Cảm tạ quân sư đề điểm, đã như vậy làm phiền quân sư thay ta cảm tạ đại soái.
Tiêu Thần nói xong, vẻ mặt nghiêm túc:
- Tiêu mỗ có thể có hôm nay đều là đại soái tài bồi, ngày sau có cơ hội nhất định toàn lực báo đáp.
Ánh mắt quân sư lóe sáng, trong nội tâm cũng phải tán thưởng, nói thầm không hổ là tu sĩ phi thăng, kinh nghiệm khúc chiết vượt xa tu sĩ đại thiên giới có thể so sánh, quả nhiên là nhân vật tâm tư thông thoáng và biết tiến thoái.
- Quả nhiên Tiêu Thần tướng quân cố tình, ta sẽ bẩm báo với đại soái.
Tiêu Thần chắp tay, hắn thi lễ với quân sư và bái tạ rời đi.
Lần này thi lễ như bình thường nhưng sâu hơn trước ba phần.
Nói cảm tạ cũng bình thường nhưng ý nghĩa khác hơn trước.
Quân sư nhìn bóng lưng Tiêu Thần và tán thưởng không ít.
Hiển nhiên Tiêu Thần là người tâm tư linh mẫn, thậm chí biết hắn nói ngọt trước mặt đại soái cho nên lần này thành tâm cảm tạ. Loại nhân vật này cho dù ở nơi nào, chỉ cần có cơ hội phát huy sẽ thành một phen sự nghiệp. Xem ra lần này giao hảo với Tiêu Thần là quyết định đúng, ngày sau có lẽ vì thế mà kết giao một minh hữu cường đại cũng không chừng.
Quân sư cười lắc đầu, hắn nghĩ hơi xa, lập tức thu liễm ý niệm trong lòng và đi vào soái trướng.
...
Tiêu Thần trên đường quay về Tiêu tự bộ liền nhíu mày, hắn suy nghĩ thật nhiều.
Bình luận