Vào lúc này thủ đoạn trấn áp cường thế đã phát ra tác dụng uy hiếp, hăng quá hoá dở, lúc này phải thay đổi kế hoạch.
Vẻ mặt Tiêu Thần ngưng trọng, ánh mắt nhìn chung quanh và nói:
- Các vị tướng sĩ, có các ngươi gia nhập, Tiêu tự bộ ta được lập quân, trở thành một thế lực trong mười bốn Tán Kỵ Tướng Quân tự lập, luận thực lực không thể yếu hơn các Tán Kỵ Tướng Quân khác bao nhiêu, chỉ cần Tiêu tự bộ bình yên tồn tại, chúng ta sẽ có cơ hội kiến công lập nghiệp trên chiến trường. Chúng ta không có căn cơ, có thể tự lập một phương tranh thủ công huân mà không phải biến thành pháo hôi công kích trong tay kẻ khác, loại cơ hội này chỉ có một lần, chẳng lẽ các ngươi muốn tự tay hủy đi hay sao?
Tiếng nói của hắn truyền xa bao phủ nơi trú quân Tiêu tự bộ, rất nhiều tướng sĩ nghe xong lại do dự. Bọn họ mới đầu chỉ đơn thuần cảm giác bị lừa gạt và phẫn nộ, bọn họ mờ mịt và sợ hãi không nơi nương tựa, hiện tại bị Tiêu Thần chấn nhiếp và nghe những lời này lại do dự.
Tướng quân nói không sai, Tiêu tự bộ đã lập quân, thế lực mới thành lập, mặc dù đám người tướng quân xuất thân tầm thường, nhưng thực lực không yếu hơn các Tán Kỵ Tướng Quân khác quá nhiều, như vậy tự nhiên sẽ bảo hộ bọn họ chém giết trên chiến trường. Nếu quả thật náo lớn, tuy Tiêu tự bộ khó giữ được nhưng bọn họ đi con đường nào? Sợ rằng sẽ bái vào dưới trướng Tán Kỵ Tướng Quân khác, thành pháo hôi hi sinh kiếm công huân cho kẻ khác.
So sánh ra thế cục trước mắt dễ tiếp nhận hơn nhiều.
Tiêu Thần nhạy cảm phát giác nỗi lòng tướng sĩ biến hóa, nội tâm hơi an ổn và hắn lại nói:
- Hôm nay các ngươi tụ chúng kích động ở nơi này, nếu như thật phát sinh xung đột với bổn tướng, chỉ sợ trong khoảnh khắc sẽ có đại quân áp tới, dùng tội danh phản bội luận xử! Đến lúc đó đám người bổn tướng sẽ bị nghiêm trị, các ngươi cũng không thể thoát thân, nhẹ thì bị đánh tan đưa vào tất cả quân đội cảm tử, nặng thì trực tiếp dùng tội mưu nghịch xử tử! Các ngươi từng nghĩ tới kết quả này hay không? Còn nữa, tuy thân phận của bổn tướng không phải cơ mật nhưng cũng không có khả năng bị người ta tra ra trong một ngày và truyền khắp Tán Quân Doanh, hiển nhiên có kẻ âm thầm ra tay, mưu đồ chuyện ngày hôm nay! Các ngươi ngẩng đầu nhìn quanh doanh trướng xem, có lẽ bên trong đã có binh sĩ cầm trường thương mặc giáp trụ đang chờ đợi, chỉ chờ chúng ta sinh ra xung đột sẽ trực tiếp trấn áp.
- Đến lúc đó Tiêu tự bộ hủy, bổn tướng bị giáng chức, các ngươi dùng bị tội luận xử! Các ngươi muốn kết quả này?
Sau khi nói xong Tiêu Thần thò tay đảo qua doanh trướng quanh Tiêu tự bộ, lời nói mang theo sát khí, sắc mặt tướng sĩ chung quanh tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi lạnh rạm rạp. Người tu đạo tâm tư nhạy bén, bọn họ hiểu rõ quan hệ lợi hại trong đó, giờ phút này còn không nghĩ ra khúc chiết trong đó là quá ngu. Hôm nay bọn họ biến thành thương của kẻ khác, sau đó cũng rơi vào kết quả không tốt, nghĩ tới đây tự nhiên nghiến răng nghiến lợi.
- Các vị tướng sĩ! Bổn tướng lập quân Tiêu tự bộ, bản thân ta cũng không có bối cảnh dựa vào, chuyện hôm nay chỉ cần các ngươi thả oán hận trong lòng, bổn tướng cam đoan nhất định bỏ qua chuyện cũ! Ta có thể lập lời thề trước mặt tướng sĩ, dưới trướng bổn tướng, lập công tất có phong thưởng, tất nhiên sẽ không để mồ hôi và máu của các ngươi chảy không! Chúng ta cùng chung hoạn nạn, cùng hưởng phú quý, tranh thủ tương lai và tiền đồ đặc sắc.
Tiêu Thần nói xong, trong quân bạo động.
Tám Tán Kỵ Đô Úy sau lưng hắn hét lớn:
- Tướng quân rất rõ đại nghĩa, không truy cứu tội hôm nay, các ngươi còn không cúi đầu còn chờ khi nào!
Tiếng gầm dùng pháp lực quán chú nên lớn như sấm sét, bỗng nhiên nổ vang đánh đổ cọng rơm do dự trong lòng bọn họ.
- Mạt tướng Phạm Lâm nhất thời bị người khác giấu kín nên bất kính với tướng quân, xin nguyện chịu phạt!
Một gã Tán Kỵ Đô Úy quỳ gối sau đó hô to.
Trương Lương Đống thầm than một tiếng hảo thủ đoạn, hắn biết chuyện hôm nay đã qua. Nghĩ tới năm mươi vạn quân bị điều đi hôm qua, chắc hẳn chính là vì chuẩn bị cho ngày hôm nay, mưu đồ quá sâu xa. Trước mắt không xảy ra chuyện gì, nếu như không sớm cúi đầu tất có đại họa.
- Mạt tướng Trương Lương Đống nhất thời hồ đồ bị người giấu kín, kính xin tướng quân thứ tội!
Người này quỳ xuống làm rất nhiều Tán Kỵ Đô Úy chung quanh quỳ xuống, mấy chục vạn tướng sĩ Tiêu tự bộ lập tức quỳ xuống, cũng cầu xin tha thứ.
Tiếng gầm vang vọng cả quân doanh.
Tiêu Thần thả lỏng tảng đá trong lòng, đến tận đây đã giải trừ nguy cơ quân binh làm phản, hắn cũng sống quá cửa ải này, từ nay về sau căn cơ mới thành lập! Có tư cách kiến công lập nghiệp trong Nhung quốc.
...
Vương gia quân, sắc mặt Tán Kỵ Tướng Quân Vương Hán âm trầm, tướng lãnh hai bên cũng không tốt hơn.
Tiêu tự bộ bất ngờ làm phản đã bị Tiêu Thần bình định.
Đáng chết!
Tuy nội tâm bọn họ oán hận không cam lòng nhưng lại nghiêm túc. Cục diện hôm nay nguy cơ trùng trùng, nếu như có chút không ổn lập tức sẽ bị tướng sĩ làm phản, Tiêu Thần bình tĩnh bày mưu nghĩ kế cũng làm bọn họ kinh hãi.
Lúc trước kết thù kết oán, lại có chuyện hôm nay, Tiêu tự bộ dĩ nhiên đã thành đại địch sinh tử của Vương gia quân. Ngày sau có địch nhân như vậy làm sao an tâm.
- Tiêu Thần! Lần này ngươi vận khí tốt tránh được một kiếp nhưng bổn tướng không tin ngươi có thể nhiều lần vận khí tốt như vậy! Chờ xem, một khi sinh ra chiến hỏa, bổn tướng nhất định muốn ngươi vào kết cục chết không chỗ chôn.
Nội tâm Vương Hán tức giận.
Cả Tán Quân Doanh vào lúc này lâm vào yên tĩnh quỷ dị, quân trướng khắp nơi dao động rất mạnh.
Hôm nay Tiêu Thần một lần hành động khuất phục hơn phân nửa tướng sĩ Tiêu tự bộ, nếu không có binh tướng bất ngờ làm phản thì hắn sẽ nắm giữ quân đoàn mới xây trong tay, cũng thành một phương thế lực trong Tán Quân Doanh.
Chuyện hôm nay vẫn chưa kết thúc, ngày sau trên chiến trường, sợ rằng sẽ có vô số đả kích ngầm lẫn công khai, đây là chuyện sau đó, tạm thời không nói.
...
- Ánh mắt quân sư rất tốt, quả thật Tiêu Thần không làm bản soái thất vọng, chuyện hôm nay đã có tâm sát phạt quyết đoán, lại có năng lực tùy cơ ứng biến, đây là điểm khó có được, không uổng bản soái giúp hắn một tay.
Trung quân soái trướng, Hô Lôi chủ soái nhìn sang, hiển nhiên hắn rất hài lòng với biểu hiện của Tiêu Thần.
Bình luận