Nội tâm sinh ra ý niệm này trong đầu, thân thể Tán Kỵ Tương Quân các nơi cứng đờ, trên trán đổ mồ hôi lạnh, áo giáp áo lót ướt nhẹp, ánh mắt mang theo sợ hãi nhìn Tiêu Thần. Khó trách hắn dẫn mười ba người tự lập môn hộ, khó trách tướng sĩ dưới trướng hắn đều là cường giả chém giết, khó trách hắn dám khiêu chiến Vương Hán... Thì ra hắn cũng có xuất thân, trơớc mặt quốc chủ, cái gì Vương gia, Tôn gia, Đồng gia. . . Đều không đáng giá nhắc tới, nếu chọc quốc chủ không thích còn có thể gặp tai họa ngập đầu.
Vào lúc này nội tâm bọn họ từ bỏ ý niệm chèn ép Tiêu tự bộ trong đầu, thậm chí âm thầm may mắn đối phương cũng không ra tay, ánh mắt nhìn Vương gia quân Tán Kỵ Tương Quân Vương Hán, trong mắt bọn họ mang theo đồng tình.
Gia hỏa đáng thương lại dám đối lập với quốc chủ, cho dù bản thân không thật liên quan nhưng Vương gia chọc quốc chủ không thích, ngày sau sẽ bị chèn ép xa lánh, Vương Hán ở trong quân không có ngày nổi danh.
Sắc mặt tất cả tướng sĩ Vương gia trắng bệch, chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi đắng không nói một lời.
Vương Hán tuyệt không phải người ngu xuẩn, mọi người có thể nghĩ đến thì hắn cũng nghĩ đến, hiện tại đại soái âm thầm chú ý việc này, sắc mặt hắn tái nhợt nhưng không mất đúng mực, hắn hít sâu một hơi áp chế nội tâm sợ hãi.
Hiện tại hắn không biết đại soái hay quốc chủ đang chú ý, có ngầm đồng ý khiêu chiến, cho rằng Tiêu Thần có lực lượng đánh tan hắn dễ dàng, cầm Vương gia quân của hắn lập uy hay muốn biến mình thành đá đặt chân?
Bất kẻ là việc gì thì hắn đã bị buộc vào tuyệt lộ không thể lui.
Ý niệm lưu chuyển trong đầu Vương Hán, nội tâm hắn đã có quyết định. Trong lúc vô tình hắn đối lập với quốc chủ đã là sự thật không thể cải biến, huống hồ tình thế trơớc mắt không cho phép hắn lui bước, nếu cự tuyệt khiêu chiến, không chỉ uy danh của hắn quét rác, chỉ sợ cả Vương gia quân không có ngày ngẩng đầu, càng không cần trong cuộc chiến công thành đoạt đất của Yết quốc, hắn không đoạt được đại công cho gia tộc, đến lúc đó chờ đợi hắn sẽ bị Vương gia xa lánh hoàn toàn.
Cho nên hắn không có lựa chọn, chỉ có thể giả bộ hồ đồ xê dịch đến cùng! Nếu như quốc chủ muốn hắn biến thành đá đặt chân của Tiêu tự bộ, vạn nhất đá này không dễ bước dẫn tới quốc chủ tức giận tự nhiên không thể không có khả năng, có lẽ vì thế hắn đạt được quốc chủ ưu ái, từ nay về sau một bước lên mây!
Loại khả năng này cũng không phải không tổn tại.
Nếu như thế, hắn không do dự nữa, sinh tử lưỡng trọng thiên, kết quả như thế nào xông qua rồi nói tiếp.
Vương Hán ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Tiêu Thần không mang khinh thị, người có thể được quốc chủ ưu ái không phải kẻ bình thường, nhất định phải toàn lực ra tay cược thiên đại tạo hóa.
- Tiêu Tướng quân đã mở miệng, bổn tướng đồng ý, quân doanh trọng địa không thể loạn quân tâm, nếu muốn đấu thì vào Tạo Vật chiến trường chứ?
Tiêu Thần gật đầu, chắp tay mở miệng, nói:
- Như vậy hợp tâm ý của ta.
Hai người đối mặt nhau, tất cả đều cảm nhận được quyết tâm của đối phương, lúc này thân ảnh hai người biến mất không tâấy gì nữa.
Đại thiên giới cường giả vô số, tu sĩ Phá Diệt còn tốt, đại năng ngoài Tạo Vật Cảnh mỗi khi ra tay sẽ có uy thế kinh thiên, một khi buông tay chém giết, trong lúc kịch chiến sẽ phát huy lực lượng vô cùng khủng bố, sẽ tạo thành tổn thương khó lường lên tu sĩ khác.
Như thế liền có Tạo Vật chiến trường, Sáng Thế chiến trường, thậm chí còn có Hồng Mông chiến trường cao hơn, chính là chiến trường cho cường giả hai bên, vừa vào trong đó chỉ có tu sĩ đồng cấp hoặc cao giai hơn mới có thể xen tay vào.
Lần đầu tiên Tiêu Thần tiến vào Tạo Vật chiến trường, hắn cũng hiểu bản chất của nó. Đây là không gian độc lập với thiên giới bên ngoài, do hắn và Vương Hán dùng Tạo Vật chi lực tạo thành, từ đó chiếm cứ ưu thế và áp chế đối phương.
Hai người chưa phân thắng bại, Tạo Vật chiến trưng sẽ không biến mất, pháp lực chấn động tỏa ra ngoài cũng sẽ bị Tạo Vật chi lực của hai người chống đỡ.
Vương Hán tuyệt đối không xa lạ với Tạo Vật chiến trường, thân ảnh xâất hiện nhưng không dừng lại chút nào, hắn vươn tay thi triển thần thông.
- Đại dương mênh mông!
Hét to một tiếng, hư không chấn động bành trướng, hải vực vô tận xuất hiện, nước biển bốc lên ngập trời, kéo không dứt mang theo xu thế ngàn vạn đại quân tấn công Tiêu Thần.
Dùng Tạo Vật chi lực hóa thành vật thực tế và phóng xuất uy năng kinh thiên động địa, chính là điểm mạnh nhất của Tạo Vật Đại Tôn .
Người này kiêng kị Tiêu Thần rất lớn, ra tay toàn lực.
Sắc mặt Tiêu Thần nghiêm túc, sâu trong mắt có hàn quang lóng lánh, lần này Hổ Vương, Đạo Ma thắng cho nên mọi người hình thành lầm lẫn về thân phận của bọn họ, trước mắt đây là cơ hội lớn nhất.
Một trận chiến này đánh bại Vương Hán, nó đã thành đại thế. Tiêu tự bộ thành lập cùng quật khởi, cũng không cách nào ngăn cản!
Đối mặt sóng biển ngập trời, Tiêu Thần không lùi mà tiến tới, hắn bước tới một bước, hai tay đẩy về phía trước và hình thành sóng lớn ngập trời.
Trơớc khi vận dụng Đại Sâm La Thủ tàn quyển, nương theo tu vi Tiêu Thần tăng lên và không ngừng lục lọi bổ khuyết thần công này, hôm nay tu vi của hắn đạt tới Tạo Vật Cảnh, rốt cục hắn cũng bổ sung nguyên vẹn tu thành ba tầng xé rách thiên địa!
Một thức thần thông này vận dụng Tạo Vật chi lực, uy năng của nó mạnh tất nhiên kinh thiên động địa, đối ứng Vương Hán ngưng tụ hư không.
Oanh!
Thần thông chi lực bộc phát cũng hình thành va chạm chính diện với sóng biển, sóng biển bị xé thành hai, nước biển văng tung tóe, sương mù chưa rơi xuống lập tức tiêu tán.
Đồng tử Vương Hán co rút lại, sắc mặt hóa thành tái nhợt, trong nội tâm sinh ra đắng chát, miệng gào thét không cam lòng. Tiêu Thần phóng xuất Tạo Vật chi lực bành trướng, Vương Hán người sinh ra Tạo Vật chi lực hình thành Tạo Vật chiến trường bị đánh tan.
Sau một khắc Tạo Vật chiến trường vỡ vụn.
Trong Tán Quân Doanh, thân ảnh Vương Hán trực tiếp xuất hiện trong hư không, thân ảnh không bị khống chế ném đi, quân doanh nằm trên mặt đất! Cũng may đóng quân chi địa, mặt đất được trận pháp gia trì, Vương Hán rơi xuống kích thích ngàn vạn linh quang, mặt đất bị lõm một lỗ sâu hơn một trượng. Chính bởi vì mặt đất cứng rắn Vương Hán thừa nhận thần thông oanh kích còn mạnh hơn không ít, từ đó hắn bị thương quá nặng, hắn phun một ngụm nghịch huyết lên cao.
Vào lúc này Tiêu Thần bước tới, thân ảnh xuất hiện trong mắt mọi người và nói:
- Vương Tướng quân, đa tạ.
Bình luận