Đạo (Dịch) – Chương 2138

Tiêu Thần khẽ gật đầu:

- Làm không tệ, quay về đi.

Đạo Ma xác nhận sau đó đi về đội ngũ sau lưng, làm như không thấy ánh mắt khiếp sợ và sùng bái của tu sĩ chung quanh, hắn hơi cúi đầu xuống giống như không quan tâm tới chiến thắng vừa rồi.

Loại thủ hạ thắng không kiêu, bại không nản này có tính chất đặc biệt, cũng chỉ có tâm phúc của thế lực đỉnh cấp chân chính mới có thể bồi dưỡng ra.

Ý niệm của đám người trong quân doanh thay đổi, sắc mặt Tiêu Thần biến thành âm trầm, ánh mắt âm lãnh nói với Vương Hán:

- Vương Tướng quân hảo thủ đoạn, ngươi lại ra tay với tướng sĩ đang giao chiến, ngươi không cảm thấy quá phận hay sao?

Lời nói bình tĩnh nhưng rét lạnh như mùa đông, lập tức rót vào cốt tủy huyết mạch làm người khác cảm thấy đóng băng, thể xác và tinh thần băng giá.

Dù sao Vương Hán cũng là Tạo Vật Đại Tôn, nghe xong biến sắc, hắn bình tĩnh lại và lên tiếng:

- Tiêu Tướng quân nói lời ấy ý gì, bổn tướng khó hiểu. Nếu tướng quân nói bậy, đừng trách bổn tướng sẽ hướng quân bộ tố ngươi tội vu cáo.

Tiêu Thần cúi đầu, mọi người cảm thấy hàn ý trên người của hắn không biến mất mà còn đậm đặc hơn trước.

Cảnh này lọt vào mắt của mọi người, bọn họ hơi suy nghĩ cũng hiểu ẩn tình trong đó. Đó là bởi vì Vương Hán âm thầm ra tay với Đạo Ma Tiêu tự bộ vừa rồi lại bị Tiêu Thần phát hiện và ngăn cản.

Nhìn thấy cảnh này nội tâm mọi người chờ mong, chẳng lẽ hôm nay trình diễn Tạo Vật Cảnh đối kháng sao?

Qua mấy giây Tiêu Tâần ngẩng đầu, sắc mặt đã bình tĩnh nhưng trong mắt mang theo hàn ý quá nặng.

- Vương gia Tán Kỵ Tương Quân Vương Hán, bổn tướng Tiêu Thần muốn lãnh giáo cao chiêu của ngươi, không biết tướng quân có thể đáp ứng không?

Tuy mọi người vô cùng chờ đợi nhưng cảnh này thật sự bày ra trước mặt bọn họ, kể cả các Tán Kỵ Tương Quân khác cũng an tĩnh, mọi người ngây ngốc và cau mày.

Tiêu tự bộ Tán Kỵ Tương Quân Tiêu Thần lại khiêu chiến Vương gia quân Tán Kỵ Tương Quân Vương Hán? Nói là lãnh giáo còn không phải tranh đấu trần trụi hay sao, tất cả chỉ ngụy trang trên danh nghĩa mà thôi!

Cái gì quân bộ quản binh không nghiêm, quân sĩ bình thường tư đấu bị phát hiện còn trọng phạt, quan quân ngoài Đô Úy ra tay càng phạt nặng hơn, nếu như tình tiết nghiêm trọng có thể chém đầu thị chúng dùng chấn nhiếp toàn quân.

Tiêu Thần vừa lên tiếng đã nói lãnh giáo Vương Hán, từ trình độ nào đó mà nói đã xúc phạm quân luật, thậm chí bởi vì như vậy còn có khả năng bị nghiêm trị.

Ánh mắt mọi người vô cùng phức tạp, rốt cuộc người này thật yêu quý tướng sĩ dưới trướng hay hắn không sợ hãi,, tự tin thống soái trong quân hoàn toàn làm như không nhìn thấy?

Nếu là điểm trước cũng thôi, nếu là thứ hai... Nội tâm của mọi người rung động mạnh.

Khi Tiêu Thần lên tiếng, cả Tán Quân Doanh lâm vào yên tĩnh, thống soái trên danh nghĩa sẽ không hỏi tới chuyện Tán Quân Doanh nhưng nếu nói chuyện nơi này xảy ra cái gì không có người giám thị thì đó chính là chê cười. Nói không chừng hiện tại bên thống soái đã nhận được tin tức.

Hán Vương dùng ánh mắt mỉa mai nhìn Tiêu Thần, trong nội tâm xem thường. Vốn tưởng rằng người này sẽ là đại địch, không ngờ là bao cỏ làm việc xúc động, không cần hắn ra tay thì hắn cũng không ôm nổi tội danh gây rối.

Theo thời gian qua đi, khoảng cách Tiêu Thần lên tiếng đã qua mười giây, bên ngoài Tán Quân Doanh vẫn yên tĩnh, chưa từng có đại soái thân binh tìm đến, thậm chí còn không có ai đứng ra ngăn cản.

Nội tâm Tiêu Thần thả lỏng không ít, mặt ngoài không lộ ra nhưng vừa rồi vô cùng nguy hiểm.

Nếu hiện tại có thể đánh bại Hán Vương liền có thể giẫm nát toàn bộ Vương gia quân dưới chân, từ đó thể hiện tu vi của hắn rõ ràng, càng phát ra hiệu quả chấn nhiếp càng lớn, cũng đặt lên căn cơ trọng yếu với Tiêu tự bộ.

Hơn nữa Vương Hán với thủ đoạn âm thầm ý đồ bất chính cũng làm nội tâm Tiêu Thần vô cùng tức giận, cho nên suy nghĩ ngắn ngủi cũng đã có quyết định.

Trực tiếp mở miệng khiêu chiến Hán vương!

Tiêu Thần cũng không phải không hiểu quân pháp, nếu không cẩn thận chỉ sợ kiếm củi ba năm thiêu một giờ, hắn cũng rơi vào trạng thái không ổn, nhưng vì đứng vững bước chân trong Tán Quân Doanh và lập nên căn cơ, hắn khẽ cắn môi quyết định đánh cược một lần.

Hắn đánh cược ý niệm chân chính của Nhung quốc chủ là muốn hấp dẫn đại lượng tu sĩ gia nhập quân đội, mời chào nhân tài cho mình dùng chinh phạt Yết quốc, mà không phải muốn xem Tán Quân Doanh bị thế lực cường đại trong Nhung quốc nắm giữ! Nếu lâu dài như thế sẽ làm thế lực nhỏ và tán tu thất vọng, không muốn biến thành phối hôi kiến công lập nghiệp, từ đó cắt đứt ý niệm giết địch trong đầu.

Hắn đánh bạc thống soái cũng phỏng đoán ý chí của quốc chủ, từ đó bất mãn với tình hình trong Tán Quân Doanh, hơn nữa nóng lòng muốn đỡ thế lực không có bối cảnh đứng vững bước chân, thậm chí thành lập công huân trong chém giết trên chiến trường, như vậy mới có thể trở thành tấm gương hấp dẫn tu sĩ tới gia nhập.

Tất cả nhìn như hợp tình hợp lý nhưng chung quy chỉ là Tiêu Thần phân tích cùng phỏng đoán mà thôi, sự thật có đúng như vậy hay không thì hắn không có nắm chắc. Thế cục bức người, thời gian có hạn, hắn phải ổn định căn cơ trơớc khi thế lực các nơi biết được thân phận chân chính, cũng tìm nơi sống yên trong Tán Quân Doanh, cho nên hắn lựa chọn buông tay đánh cược một lần.

Cả quân doanh yên lặng chứng tỏ hắn đã thành công.

Nếu là như thế hắn không bỏ qua cơ hội trước mắt.

Áh mắt Tiêu Thần nhìn thấy vẻ mặt kinh nghi bất định trên mặt Vương Hán, người này không còn sắc mặt trào phúng, gương mặt hắn tái nhợt âm trầm bất định.

- Vương Hán tướng quân, không biết ngươi có đáp ứng hay không?

Lời nói không lớn nhưng chẳng khác gì tiếng chuông vang lên trong lòng mọi người.

Tu sĩ chung quanh cũng bừng tỉnh, bọn họ ngẩng âầu khó tin nhìn Tiêu Thần... Như vậy xem ra thống soái đại nhân đã bỏ qua hay cam chịu sự việc diễn ra.

Bất kể là loại nào cũng chính là tín hiệu.

Tiêu tự bộ xuất thân bất phàm!

Thống soái Tán Quân Doanh thứ tư là Hô Lôi đại nhân, là quan to đại tướng quân, chính là cao tầng quân bộ chân chính, tâm phúc của quốc chủ, ý của hắn đại biểu quân bộ, đại biểu ý của quốc chủ.

Có thể làm cho Hô Lôi đại nhân lựa chọn trầm mặc, quân bộ cũng bỏ qua việc vi phạm quân pháp, trong Nhung quốc chỉ có một người làm được điểm này, đó chính là quốc chủ.

Chẳng lẽ quốc chủ âm thầm muốn đỡ lực lượng Tiêu tự bộ!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...