- Thỉnh đại nhân nhìn xem, phóng nhãn cả Tán Quân Doanh thì Tôn gia quân mạnh nhất, hôm nay đã phá được một thành hiến cho quốc chủ, hôm nay trong Yết quốc đã dự định thu ba thành. Nếu như đại nhân nguyện ý đầu nhập vào, tướng quân nhà ta cam đoan về sau đại nhân sẽ đứng đầu một thành.
- Hừ! Tuy Tôn gia quân của ngươi không kém nhưng Đồng gia cũng không yếu hơn các ngươi. Vượt lên trước đoạt thành chỉ là vận khí tốt, có thể thủ tới cuối cùng hay không còn chưa biết. Tướng quân nhà ta cũng xem trọng đại nhân, đặc biệt phái tới đây gặp mặt.
Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, mười hai tu sĩ dưới trướng không nói, cũng không quan tâm những lời mời chào chung quanh, những người chung quanh phát hiện không đúng, liên tục ngừng nói, thần thái cũng khác lạ, thậm chí có người dùng ánh mắt đùa cợt nhìn sang.
Chẳng lẽ bọn họ muốn tự lập môn hộ?
Hừ!
Chẳng lẽ cho rằng là tu sĩ Tạo Vật Đại Tôn là có thể dễ dàng tự lập môn hộ, thật sự buồn cười! Trong Tán Quân Doanh có ít nhất cả trăm Tạo Vật nhưng chính thức rong ruổi chiến trường và đạt được thành tích chỉ có mười ba người, tất cả đều có bối cảnh, xuất thân bất phàm. Những Đại Tôn khác hoặc lựa chọn đầu nhập hoặc trước sau vẫn lạc trong chém giết trên chiến trường, không một ai may mắn thoát khỏi.
Muốn tự lập môn hộ cũng không phải không thể, cũng phải xem ngươi có tư cách hay không.
Hiện tại trong mắt những người này, Tiêu Thần và mười hai tu sĩ dưới trướng là kẻ không thức thời.
- Ha ha, đại nhân quyết định có suy nghĩ kỹ hay không, một khi bước ra một bước này sẽ không thể quay đầu.
Một tên Đô Úy mời chào lên tiếng, ngữ khí của hắn mang theo đùa cợt.
Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua người này, sâu trong mắt không có gợn sóng, cơ thể cũng không có khí thế câấn động nhưng sắc mặt tên Đô Úy này tái nhợt, áo giáp áo lót đổ mồ hôi lạnh ướt nhẹp.
Vào lúc này hắn có cảm giác đối mặt tử vong, tùy thời sẽ vẫn lạc, thân thể cứng ngắc không dám nhúc nhích chút nào.
Tiêu Thần đảo qua, hắn không nhìn người này mà giơ tay lên, ánh mắt Đạo Ma sau lưng hưng phấn, trên tay cầm một cây đại kỳ chuẩn bị sẵn, dùng sức cắm sâu xuống mặt đất.
Xoạt!
Một lá cờ bay trong gió, trên lá cờ hơn một trượng có chữ “Tiêu xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Cả nơi trú quân an tĩnh lại, chỉ có cờ xí bay trong gió.
Ánh mắt tu sĩ khắp nơi nhìn sang, có khiếp sợ, không quan tâm, có lạnh lùng, có chê cười... Trong Tán Quân Doanh xuất hiện Tán Kỵ Tương Quân tự lập môn hộ, việc này phải tự tin vào thực lực bản thân, cũng khiêu khích mười ba Tán Kỵ Tương Quân trơớc.
Yên tĩnh qua đi, Tán Quân Doanh xôn xao!
Không ngờ có người tự lập môn hộ!
Lần này tu sĩ mới gia nhập quân doanh còn có bốn tên Tạo Vật Đại Tôn, lúc này ánh mắt tỏa sáng, có tu sĩ hưng phấn nhưng sắc mặt bọn họ khôi phục như thường, cuối cùng không cam lòng mà lựa chọn im lặng.
Nếu có thể hội tụ tu sĩ và chinh chiến sa trường, bọn họ cần gì cam nguyện dưới trướng kẻ khác! Lúc trước có không ít Tạo Vật Đại Tôn chết trận trên chiến trường đã làm bọn họ nghiêm túc, không dám bước ra một bước.
Tu sĩ mời chào các nơi cười lạnh lui về phía sau, đã lựa chọn tự lập thì không có đường lui.
Vì chấn nhiếp kẻ đến sau, mười ba vị Tán Kỵ Tương Quân không thu bọn họ dưới trướng, kết quả của những người này chính là “Chết trận sa trường .
Tu sĩ chung quanh lui về phía sau lộ ra một khu đất trống, nơi đó chỉ có một lá cờ chữ Tiêu và mười ba tu sĩ đứng im lặng.
Tiêu Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt tỏa sáng và nói:
- Hôm nay bổn tướng gia nhập Tán Quân Doanh, tự lập Tiêu tự bộ, mời chào tướng sĩ khắp nơi gia nhập xây dựng cơ nghiệp!
- Bổn tọa không có biện pháp hứa hẹn với các ngươi quá nhiều, chỉ có thể bảo chứng lúc công kích bổn tướng phía trước, lúc rút lui bổn tướng phía sau. Nơi nguy hiểm nhất trên chiến trường sẽ có bổn tướng và tu sĩ dưới trướng, tuyệt đối không lui về phía sau.
- Cùng sinh tử, chung phú quý!
Lời nói bình thản không sôi sục, không kích động, cũng không có nhiệt huyết sôi trào.
Trong Tán Quân Doanh có không ít tu sĩ nghe xong động tâm nhưng vẫn không lên tiếng. Trên chiến trường dựa vào cường giả chính là biện pháp sinh tồn mạnh nhất. Nếu không có lực lượng làm thủ hạ tin phục, cho dù nói nhiều hơn nữa cũng không ai quan tâm.
Đây là quy tắc trong quân.
- Hừ! Há miệng ba hoa, bổn tướng chỉ muốn ngươi biết, ngươi muốn ôm tướng sĩ dưới trướng, còn có tư cách che chở bọn họ! Chỉ bằng mười ba người các ngươi còn muốn tự lập môn hộ, chê cười!
Dưới đại kỳ Vương gia Tán Kỵ Tương Quân có tu sĩ mặc giáp cười lớn, tiện tay chỉ thẳng và nói:
- Vương Hải Đô Úy, ngươi ra tay khiêu chiến Tiêu tự bộ một phen, xem ai là đối thủ của ngươi?
- Mạt tướng lĩnh mệnh!
Sau lưng có tướng quân mặc giáp Đô Úy hét lớn, hắn chậm rãi ngẩng đầu, khóe miệng cười lạnh, hắn tiến lên và nói:
- Thuộc hạ Tán Kỵ Đô Úy Vương Hải, đặc biệt tới đây lãnh giáo tướng sĩ dưới trướng Tiêu Tướng quân, kính xin tướng quân ân chuẩn.
Trong quân không cho phép nội đấu lại không ngăn cản thi đấu, người này mở miệng lên tiếng đã né qua quân pháp trừng trị, hiển nhiên rất có kinh nghiệm, cũng không phải lần đầu làm chuyện này.
Tiêu Thần nhíu mày, sau đó sắc mặt giãn ra, hắn đã muốn tự lập môn hộ thì tự nhiên đã làm xong chuẩn bị đối phó, hiện tại không sợ có kẻ làm khó dễ.
- Hổ Vương, nếu Vương Hải Đô Úy muốn luận bàn một trận, lần này sẽ do ngươi ra tay. Nhớ chúng ta đều là tướng sĩ Nhung quốc, ngươi nên ra tay nhẹ thôi.
- Dạ!
Hổ Vương kính cẩn tuân mệnh, trong mắt mang theo sát khí và kích động.
Đây là trận chiến đầu tiên sau khi đại nhân tự lập môn hộ, có thể cho hắn ra tay đầu tiên chính là tín nhiệm! Trận chiến này chỉ cho phép thắng không cho phép bại, cũng không thể để đại nhân thất vọng, nếu không ngày sau hắn sẽ không được đại nhân trọng dụng.
Hừ! Những người này dám xem nhẹ đại nhân, ta cũng muốn chúng biết lợi hại của Tiêu tự bộ.
Sắc mặt Vương Hải m trầm, mặc dù hắn không phải Đô Úy mạnh nhất trong Vương gia quân nhưng một thân tu vi không tệ, lại là hãn tướng nổi tiếng, không ngờ bị Tiêu Thần khinh thị như thế, trong lòng của hắn làm sao không giận! Tiêu Thần là Tạo Vật Đại Tôn, là Tán Kỵ Tương Quân không phải hắn có thể trêu chọc.
- Không thu được người cho nên cầm bổn tướng hả giận sao?
Hắn cười lạnh, ánh mắt bắn ra hàn quang sáng nơời.
Bình luận