Lúc rời khỏi quân trướng, đặc sứ Nhung quốc đứng chờ bên ngoài, đều có binh sĩ dẫn dắt tu sĩ xếp hàng trong binh doanh. Tướng sĩ Tán Quân Doanh không ngừng tụ tập và nhìn sang, hiển nhiên đang tìm kiếm mục tiêu hợp ý để lôi kéo.
- Bổn tướng nhận chỉ lệnh của quốc đặc biệt truyền ý chỉ. Các ngươi gia nhập vào Tán Quân Doanh, tu vi Đại Tôn tạm phong Tán Kỵ Tương Quân, dưới trướng có thể tụ năm mươi vạn tướng sĩ, tu vi Phá Diệt tạm phong Tán Kỵ Đô Úy, dưới trướng có thể tụ năm vạn tướng sĩ, công chiếm một thành trong tu chân tinh, sau khi giết vào trong nội địa Yến quốc chiếm ba thành! Công chiếm hai thành tới mười thành sẽ trọng thưởng! Công chiếm ngoài mười thành, nếu tu vi phù hợp có thể lập tức phong hầu, chấp chưởng viên tu chân tinh trung phẩm! Còn được quốc chủ ân trọng, các vị không nên bỏ qua cơ hội đoạt công phong tước, một lần hành động thành lập công huân bất thế.
Đặc sứ quốc chủ lên tiếng, tiếng gầm của hắn truyền khắp Tán Quân Doanh.
Sau khi im lặng một lúc liền hoan hô to lớn, vô số tướng sĩ kích động đỏ mặt, trong nội tâm có khí diễm bộc phát, hận không thể lập tức đi vào chiến trường chém giết thành lập công huân khoán thế.
Nội tâm Tiêu Thần cũng kích động, lại âm thầm nghiêm túc. Hôm nay Nhung quốc chủ tăng lớn phạm vi ban thưởng, chỉ sợ bởi vì tu chân tinh dưới trướng bị Yết quốc liều chết chống cự. Với tư cách là tu chân tinh thượng phẩm duy nhất của hai nước, diện tích và linh lực của nó đều là tốt nhất, lại còn gần với trọng địa chiến lược như giới uyên, chính là vùng binh gia giao tranh, càng liên quan tới vận mệnh hai nước.
Yết quốc chủ không địch lại Nhung quốc chủ bị thua, tuy vận mệnh quốc gia bị hao tổn nhưng chưa dao động căn bản, nếu như bị Nhung quốc công chiếm tu chân tinh thượng phẩm, chỉ sợ vận mệnh quốc gia giảm mạnh, dân tâm di động. Đến lúc đó chiến sự không bình, diệt quốc là chắc chắn.
Trận chiến tranh này ngay từ đầu đã tiến vào gay cấn, hai nước không lui ưửa điểm, hội tụ lực lượng cả quốc gia đưa vào tu chân tinh này, từ đó tranh đoạt liều chết.
Chiến tranh tàn khốc còn hơn xa tưởng tượng của bọn họ.
Tiêu Thần nhìn tu sĩ chung quanh cảm xúc kích động thì nói thầm không biết ngày sau cất đất phong hầu, tu sĩ nơi này có bao nhiêu người còn sống? Khẽ lắc đầu, hắn không nghĩ việc này, hôm nay hắn bất chấp người khác, có thể sống sót trong chiến tranh chính là đại sự hàng đầu của hắn.
Đặc sứ quốc chủ rất thỏa mãn với phản ứng của tướng sĩ Tán Quân Doanh, trên mặt tươi cười và khoát tay, nói:
- Quốc chủ có lệnh, các ngươi có thể tự do tranh thủ tướng sĩ dưới trướng, rốt cuộc có kiến công lập nghiệp hay không phải xem vào tài năng của các ngươi.
Nói xong người này mang theo thân vệ rời đi, không có ý can thiệp nửa điểm. Đây là ý chí của bệ hạ, ban cho Tán Quân Doanh tự do lớn nhất để cường giả quật khởi thu nạp tướng sĩ hiệu lực vì Nhung quốc, cho nên hắn cũng không dám vi phạm.
Đặc sứ rời đi, Tán Quân Doanh dựng lên mười đại kỳ, phía trên có một ít danh xưng tự phong như: Uy Thiên Trấn Địa Tán Kỵ Tương Quân, Thế Như Phá Trúc Tán Kỵ Tương Quân, Phong Tước Phong Quan Tán Kỵ Tương Quân...
Tỷ như Nhung quốc Đông Thủy Vương gia, Vị Nam Trương gia, Tây Bắc Đồng gia... Các tướng lĩnh ý đồ mượn xuất thân hấp dẫn người khác.
Công thành đoạt đất không phải tu vi cường đại là tốt, trừ phi đạt tới Sáng Thế cảnh, bằng không chẳng có đất dụng vũ trong đại quân, lĩnh quân tác chiến phải có thanh đao nhọn công phá địch quân, nếu dám can đảm chém giết chính diện với đại quân đó là tìm chết.
Tu sĩ dưới trướng càng nhiều, lực lượng càng cường đại, trên chiến trường càng có quyền nói chuyện, càng có cơ hội kiến công. Ai cũng hiểu đạo lý này cho nên không bỏ qua cơ hội mời chào tướng sĩ.
- Vương gia Tán Kỵ Tương Quân chính là cường giả Tạo Vật đại thành, gia nhập quân ta sẽ được che chở, giết địch thành lập công huân trên chiến trường.
- Đồng gia Tạo Vật Đại Tôn tiếng tăm lừng lẫy Đồng Lâm Uyên gia nhập dưới trướng quốc chủ, chân thành tuyển nhận tướng sĩ khắp nơi cùng chung nghiệp lớn với Đồng gia.
- Đại kỳ Tôn gia Tán Kỵ Tương Quân ở đây, các ngươi còn không tới bái kiến! Tướng quân nhà ta tác chiến dũng mãnh, có thể đánh hạ một thành của Yết quốc, sẽ được quốc chủ sắc phong, đạt được ba thành trong Yết quốc, ngày sau chưa hẳn không có cơ hội phong hầu bái tướng.
- Thủy Khê Chân phủ...
- Mạc Hà An gia...
Tu sĩ khắp nơi phất cờ hò reo, càng có đám Tán Kỵ Tướng Quân cười lạnh giằng co khí thế với nhau, dùng tu vi bản thân hấp dẫn mời chào tu sĩ dưới trướng. Mặc dù cùng tồn tại trong Tán Quân Doanh nhưng lại có quan hệ cạnh tranh, ngày bình thường hào khí đã giằng co, mặc dù không xung đột chính diện nhưng không hợp là sự thật. Nếu không phải sợ quân pháp không được tùy ý làm bạy, sợ rằng đã sớm xảy ra xung đột.
Loại tình hình này quân bộ Nhung quốc đều biết, nhưng vẫn bảo trì trầm mặc, hiển nhiên cũng cầm thái độ đồng ý.
Thời gian chiến tranh chính sách đặc thù, người công thành đoạt đất có thể trở thành chủ nhân danh chính ngôn thuận, chỉ cần tấn công lãnh thổ Yết quốc và nắm dưới khống chế của Nhung quốc chủ là đủ! Vì cam đoan điểm này cho nên xung đột trong Tán Quân Doanh rất lớn, hơn nữa vì mục tiêu phong hầu bái tướng và có lãnh địa cho nên đối địch với nhau nhưng không dám sinh hai lòng với Nhung quốc.
Tất cả đều nằm trong mưu tính của Nhung quốc chủ.
Thế lực trong quốc gia đều gia nhập vào Tán Quân Doanh, trước mắt tu sĩ xuất thân thế lực nhỏ hoặc là tán tu, bọn họ tốp năm tốp ba nhưng không có tự lập môn hộ tạo thành một phương. Cho nên lựa chọn gia nhập vào các Tán Kỵ Tướng Quân trong Tán Quân Doanh là lựa chọn tốt nhất. Tán Quân Doanh nhất thời lâm vào hỗn loạn ầm ĩ, khắp nơi cực lực lôi kéo người gia nhập, bọn họ liên tục phái tu sĩ đứng ra thuyết phục.
Trong quân cường giả vi tôn, Tiêu Thần cũng không che giấu tu vi, uy áp Tạo Vật Đại Tôn tỏa ra, sau lưng có mười hai Phá Diệt kính cẩn đứng đó khí tức không kém, hiển nhiên là đối tượng lôi kéo của các thế lực. Nếu thành công, thực lực đối phương sẽ gia tăng trong thời gian ngắn.
- Vị đại nhân này, chẳng biết có nguyện gia nhập phe ta, cùng chung đại sự?
- Tướng quân nhà ta cực kỳ xem trọng đại nhân, nếu như đại nhân nguyện ý gia nhập sẽ thành phó tướng quân ta, nếu như kiến công huân, tất có một phần của đại nhân.
Bình luận