Nếu hiện tại hắn bỏ mặc Tiêu Thần rời đi, mọi hành động của hắn đều nằm trong cảm ứng của Thi tộc Đại Tôn, sau đó cũng không thể giấu diếm được Đế Thi đại nhân, đến lúc đó chờ đợi hắn là cục diện phải chết.
Tiến thêm một bước có lẽ sẽ chết, lui một bước thì chắc chắn phải chết.
Lô Nhạc Thi Hoàng cắn chặt hàm răng, hắn không ngừng gào thét và thi khí bốc lên cuồn cuộn, thân thể hắn khô quắt và hiển lộ bản thể Thi tộc, ngay sau đó cất bước tiến lên vỗ một chưởng.
Hư không rung động lắc lư, một tòa Bạch Cốt Sơn xuất hiện, nó lớn ngàn dặm và tỏa sát khí âm trầm, bỗng nhiên trấn áp Tiêu Tâần.
Bạch Cốt Sơn chính là thứ Lô Nhạc Thi Hoàng dùng thi khí bản thân hư không sáng tạo, trải qua tế luyện thường ngày cho nên giao phó núi này uy năng vô thượng, cũng là thần thông mạnh nhất hắn nắm giữ.
Hắn đã dùng toàn lực! Hắn không cầu có thể đả thương địch thủ, hắn chỉ muốn bảo trụ tánh mạng mình, có thể ngăn cản Tiêu Thần vài giây.
Tiêu Thần ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh không gợn sóng, đối mặt Bạch Cốt Sơn trấn áp hắn cũng làm như không thấy, hắn vung tay ném Táng Thi Đinh về phía trước.
Oanh!
Trong tiếng nổ mạnh, Bạch Cốt Sơn bị xuyên thủng và ngọn núi sụp đổ, sương trắng hóa thành sát khí sau đó tan biên trong giới uyên.
PHỐC!
Lô Nhạc Thi Hoàng ngửa đầu phun máu, không chờ hắn có chút phản ứng nào thì Táng Thi Đinh đã tới, nó xuyên thủng lồng ngực của hắn. Vật ấy mang theo lực lượng hủy diệt bộc phát, lực lượng này không ngừng bộc phát tại miệng vết thương và lan khắp toàn thân.
Vào lúc này thi thân sụp đổ, thi huyết tung tóe trường không! Nguyên thần Lô Nhạc Thi Hoàng ảm đạm chạy đi, ngực của nguyên thần Lô Nhạc Thi Hoàng thủng một lỗ, một tia lực lượng hủy diệt ăn mòn không ngừng lan khắp nguyên thần của hắn.
Thân ảnh Tiêu Thần không dừng lại chút nào, thậm chí không nhìn nguyên thần Lô Nhạc Thi Hoàng đào tẩu, bởi vì đối phương không có tư cách làm đối thủ của hắn.
Hôm nay hắn có thể trọng thương giết đối phương, ngày sau cũng có thể, hiện tại tên Lô Nhạc Thi Hoàng này không thể gây phiên toái cho hắn, vì sao hắn lại lãng phí thời gian.
Hắn vươn tay triệu hồi Táng Thi Đinh, cũng không quan tâm vật này tỏa ra hung sát khí, Tiêu Thần đem trấn áp nó thu vào nhẫn trữ vật, trong mắt hắn chỉ có một mục tiêu kiên định.
Lối ra giới uyên!
Hôm nay hắn lao ra khỏi Thi tộc ngăn cản, phía trước là một đường bằng phẳng, cũng không kẻ nào có thể ngăn cản hắn tiến vào đại thiên giới.
XÍU...UU!!
THân ảnh Tiêu Thần hóa thành độn quang và bay nhanh như sao chổi, toàn thân phóng thích khí tức kinh người tiến lên phía trước. Trước mặt là lối ra giới uyên, nó tỏa sáng rất mạnh, linh lực tinh thuần từ đó truyền vào.
Đây là khí tức đại thiên giới.
XÍU...UU!!
Vượt qua!
Tiêu Thần cảm thấy khí tức quanh người biến đổi, cảnh vật phía trước không hoang vắng như giới uyên, tu sĩ bên ngoài giới uyên rung động nhìn hắn, hắn bằng vào lực lượng của mình xâm nhập đại thiên giới.
Vào lúc này kim ấn trong nguyên thần của hắn xuất hiện và tỏa kim quang sáng ngời, nó chiếu sáng không gian nguyên thần của Tiêu Thần, kim quang mạnh tới mức Tiêu Thần chưa bao giờ thấy qua.
Văn tự trên kim ấn biến mất không thấy gì nữa, hoa văn tinh vi sinh trưởng, trong thời gian ngắn nhất trải rộng cả kim ấn, sau đó kim quang sáng ngời chiếu sáng các nơi trong cơ thể Tiêu Thần, hóa thành phù văn màu vàng và dung nhập vào cơ thể của hắn.
Một tòa đại trận hình thành.
Lúc này kim ấn sử dụng lực lượng của mình, dùng thân thể Tiêu Thần làm căn cơ, về sau nó sẽ bảo hộ Tiêu Thần, tự động nhiễu loạn khí cơ can thiệp âm dương, từ đó số mệnh của Tiêu Thần không bị kẻ khác tính toán, cũng không có người nào dùng số mệnh chi thuật giế hắn.
Làm xong việc này, hào quang của kim ấn biến mất không thấy gì nữa, hào quang của nó ảm đạm, hiển nhiên hoàn thành việc này đã hao tổn lực lượng của nó quá lớn, hôm nay nó dung nhập nguyên thần Tiêu Thần và biến mất không thấy đâu nữa.
Trước mắt Tiêu Thần không bận tâm biến hóa trong không gian nguyên thần, thân ảnh của hắn không dừng lại, trực tiếp khống chế độn quang bay đi, chờ thoát ly tầm mắt của mọi người, hắn lập tức thu liễm khí tức bản thân và đáp xuống đất, lại vội vàng thẳng đến thành Giới Uyên.
Thời điểm Tiêu Thần bước vào cửa thành thành Giới Uyên thì có hai đạo uy áp mênh mông hàng lâm, khí tức mạnh tới mức gần như làm hắn sụp đổ. Thân thể bị áp chế không thể động đậy.
Sau một khắc có một đạo thần niệm sâm lãnh bạo phát.
Nội tâm Tiêu Thần căng thẳng, hắn biết rõ nguyên thần này đang tìm hắn, nếu bị phát hiện thì hắn vẫn khó thoát cái chết.
Hắn không có nhiều thời gian suy nghĩ, thần niệm kinh khủng bao phủ Tiêu Thần. Vào thời điểm này nguyên thần như dòng nước dọc theo lỗ chân lông chui vào trong người hắn.
Vào lúc này trong huyết nhục Tiêu Thần có một phù văn màu vàng và trận pháp khắc trong huyết nhục vận chuyển, nó ngưng tụ một tầng kim quang nhàn nhạt và ngăn cản thần niệm dò xét.
Qua mấy giây sau cả bầu trời có tiếng gào thét đáng sợ giống như thần minh phẫn nộ, thiên địa kêu khóc, âm dương nghịch chuyển, cả bầu trời biến thành đen kịt, từng đạo lôi đình xé rách không gian bao phủ thiên địa.
- Đại Tần Đế Thi, chẳng lẽ hiện tại ngươi không cam lòng rút đi, nếu thật muốn cô dẫn động lực lượng hàng tỉ thần dân, không tiếc hao tổn nền tảng lập quốc lưu ngươi lại thì sao?
Nhung quốc chủ Thôn Nguyên gào thét, lời lẽ của hắn bộc phát sát khí đáng sợ.
- Nhung quốc chủ, hôm nay ngươi ngăn cản bổn tọa ra tay, Thi tộc ta nhất định ghi nhớ trong lòng, ngày sau tất có hồi báo!
- Ah ah ah ah! Bổn tọa không cam lòng!
Đế thi gào thét điên cuồng, thân thể lớn chừng ngàn trượng, thân ảnh bao phủ trong thi khí nồng đậm, hắn vung tay áo triệu hồi tu sĩ Thi tộc trong giới uyên ra ngoài, quay người bước về phía trước, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
Chờ Đế Thi đi xa, vẻ mặt Nhung quốc chủ do dự, ánh mắt nhìn thành Giới Uyên. Đại Tần Đế Thi cùng Hỏa tộc phong vương đại năng đã đến không giống nhúng tay vào việc của Nhung quốc, Yết quốc, dường như đang âm thầm sưu tầm người nào đó.
Hắn cũng phát hiện nguyên thần Đế Thi đang dò xét trong thành.
Có thể dẫn động Đế Thi và cường giả Hỏa tộc phong vương đích thân tới đủ thấy việc này không đơn giản.
Trong mắt sinh ra dị sắc nhưng không hành động, bỗng nhiên quay đầu nhìn sang hướng Yết quốc. Vào lúc này trung ương tòa thành một phân thành hai, phía trên có màu đỏ như lửa càn quét chung quanh. Một bên là hào quang màu vàng mênh mông như biển, xé rách thiên địa.
Bình luận