Trên thành Giới Uyên có không gian trọng điệp sụp đổ, lúc này một quan tài màu đen xuất hiện, trong đó có giọng nói trầm thấp vang lên.
- Nhung quốc chủ, bổn tọa không muốn khó xử với ngươi, hiện tại ta vào quốc thổ của ngươi để hoàn thành công việc, nếu như ngươi nguyện ý tạm thời nhượng bộ thì bổn tọa sẽ có hồi báo.
- Hừ! Cô chính là thần của Đại Yến, cũng không quan hệ phụ thuộc với Đại Tần các ngươi, Đế Thi ẩn núp tiến vào quốc thổ của cô đã thiếu nợ một lời giải thích, chẳng lẽ còn muốn cô nhường nhịn ngươi! Nếu như ngươi lập tức rút đi, cô vương cũng không nguyện chém giết với ngươi, nếu không thì đừng trách cô tập hợp lực lượng quốc gia chém rụng thi thể của ngươi.
Nhung quốc chủ lạnh lùng lên tiếng, sắc mặt bình tĩnh, trong mắt có hàn ý sinh ra, rất có xu thế một lời không hợp sẽ đánh đập tàn nhẫn.
Cùng lúc đó trong thành Khai Cương của Yết quốc cũng có hai khí tức Sáng Thế cảnh bộc phát xuyên thẳng tầng mây.
Yết quốc chủ đang ra tay với đại năng Hỏa tộc.
Quan tài màu đen im lặng, qua một lúc sau tức giận nói:
- Nhung quốc chủ tuy mạnh nhưng ngươi cho rằng chỉ bằng một lời như vậy là có thể dọa lùi ta sao?
- Vậy thì chiến đi.
Thôn Nguyên cười lạnh, lực lượng của hắn bao phủ quan tài màu đen và trực tiếp kéo hắn vào trong Sáng Thế, sau đó là một phen đại chiến, chỉ có cường giả ngoài Sáng Thế cảnh mới có thể nhúng tay.
Nhung quốc chủ Thôn Nguyên đã tới, Đại Tần Đế Thi hiện thân, trong khoảng thời gian ngắn lại có hai siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh giáng lâm! Uy áp Sáng Thế cường đại bộc phát làm cả thành Giới Uyên lập tức lâm vào tử vực.
Sau khi khí tức của hai người biến mất mới có tiếng nổ vang lên. Trường Phong Hầu lau lau mồ hôi lạnh trên trán, nội tâm âm thầm may mắn, cũng may hắn báo cáo việc này, nếu không một khi xảy ra ngoài ý muốn thì khó tránh kết cục cả nhà bị tru diệt. Hôm nay quốc chủ hàng lâm, cuộc chiến Sáng Thế không phải bọn họ có thể nhúng tay, người này tính toán rất mưu lược, hạ lệnh phân phó điều động đại quân thủ thành trấn áp rối loạn trong thành, càng phòng ngừa thám tử Yết quốc sinh sự.
- Đại nhân kế hoạch thành công!
Đạo Ma vui mừng lên tiếng.
- Đại năng Thi tộc, Hỏa tộc đã bị cuốn lấy không thể thoát thân, đại nhân còn không ra khỏi giới uyên thì chờ khi nào.
Trong khi nói chuyện hào quang trong tay hắn tỏa sáng, lấy một vỏ sò đường vân màu trắng và bóp nát. Vật này tên là Song Sinh Bối, cả hai cùng xuất thế với nhau, thiên phú khí cơ tương liên, một cái vỡ nát thì cái còn lại không may mắn thoát khỏi.
...
Giới uyên.
Sắc mặt Tiêu Thần khó coi, vừa rồi hắn suýt bại lộ hành tung, có một tên tu sĩ Thi tộc đột nhiên cải biến phương hướng tìm kiếm, nếu không phải hắn phản ứng nhanh thì hắn đã bị phát hiện.
Trước mắt tu sĩ hai tộc tìm kiếm càng nghiêm ngặt, Tiêu Thần đã không thể ở lâu, nếu không có tin tức truyền ra thì hắn phải lui về phía sau.
Vào lúc này trên mặt Tiêu Thần mang theo vài phần vui mừng, trên tay hắn có một vỏ sò vỡ thành bảy tám mảnh.
Ánh mắt Tiêu Thần bắn ra hàn quang.
Thời gian gấp gáp, không biết đại năng Thi tộc, Hỏa tộc bị dây dưa bao lâu, hắn không dám trì hoãn.
Hắn bước tới một bước, trên người bộc phát khí cơ, thân ảnh Tiêu Thần hóa thành hào quang bay tới nơi Thi tộc canh giữ. Vừa rồi tên Thi tộc suýt phát hiện khí tức của hắn, Tiêu cảm thấy quen thuộc, đó chính là Thi tộc Đại Tôn hàng lâm lần trước.
Hôm nay dùng thi huyết của hắn để chứng minh hắn đặt chân đại thiên giới.
Không ai có thể ngăn cản hắn.
Tiêu Thần bộc phát khí cơ không giữ lại, ngang nhiên xâm nhập vào trong cảm ứng của tu sĩ Thi tộc, lúc này hắn bị tên Thi tộc Đại Tôn phát hiện.
Lô Nhạc Thi Hoàng là một trong số đó.
Hắn cảm ứng có khí tức Tạo Vật Đại Tôn hàng lâm, nội tâm cảm ứng, đó là khí tức Tiêu Thần mà hắn đau khổ tìm kiếm, hắn vui mừng lao thẳng về phía Tiêu Thần.
- Ha ha! Thiên đại công lao này rơi xuống đầu bản Thi Hoàng, Tiêu Thần, hôm nay ngươi hiện thân thì đừng mơ tưởng rời khỏi giới uyên.
Nội tâm tên Thi Hoàng vui mừng, hơn nữa hắn lo lắng tốc độ gia tăng tu vi của Tiêu Thần.
Chỉ hơn năm ngàn năm ngắn ngủi đột phá Tạo Vật Cảnh, khí tức mạnh hơn xa hắn. Điểm này càng làm nội tâm Lô Nhạc Thi Hoàng ghen ghét.
Tiêu Thần, mặc cho ngươi kỳ tài ngút trời, hôm nay khó thoát khỏi cái chết! Tâm niệm của hắn hơi động, trực tiếp bóp nát xương tay truyền tin. Cảm ứng khí tức Tiêu Thần cấp tốc tới gần thì Lô Nhạc Thi Hoàng cảm giác sợ hãi.
Đế Thi đại nhân sắp hàng lâm, Tiêu Thần có thể thế nào?
Qua thời gian một giây, sắc mặt Lô Nhạc Thi Hoàng biến hóa, vì sao Đế Thi đại nhân còn chưa hàng lâm, chẳng lẽ xảy ra biến cố? Vào lúc này trong tầm mắt của hắn là một đạo độn quang. Tu sĩ áo xanh bình tĩnh nhìn hắn, ánh mắt bén nhọn như đao, thậm chí hắn nhìn thấy đối phương liền sinh ra tâm lý sợ hãi.
Trong mắt Tiêu Thần sinh ra hàn quang sáng ngời, tại sao hắn lựa chọn ra tay với Thi tộc mà không phải Hỏa tộc có thù sâu như biển? Cũng không phải bởi vì Lô Nhạc Thi Hoàng thực lực yếu nhất, mà là vì trong tay hắn có Táng Thi Đinh!
Có lợi khí trảm thi trong tay, hắn có thể trong thời gian ngắn nhất đánh tan tu sĩ Thi tộc phong tỏa, trơớc khi bọn chúng hình thành vòng vây lao ra khỏi giới uyên, từ nay về sau Giao Long vào biển, trời đất bao la, Thi tộc, Hỏa tộc còn muốn giết hắn là chuyện cực kỳ khó khăn, gặp rất nhiều cản tay! Tiêu Thần có thể chậm rãi gia tăng thực lực của mình.
Lúc này trong tay tỏa ra hào quang, hắn cầm Táng Thi Đinh và khí tức hung sát bạo phát, cảm ứng được sát cơ trong lòng Tiêu Thần, lại bị thi khí bên ngoài kích thích, Táng Thi Đinh run lên nhè nhẹ.
Sắc mặt Lô Nhạc Thi Hoàng trắng bệch, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng toàn thân lạnh ngắt, tâm thần rét buốt. Đế Thi đại nhân chậm chạp chưa đến, vốn cục diện phải giết thì hắn lại một mình đối mặt với Tiêu Thần. Không đề cập tới tu vi đối phương hơn hắn, chỉ Táng Thi Đinh cũng làm Lô Nhạc Thi Hoàng không sinh ra nửa điểm ý niệm ngăn cản trong đầu.
Hôm nay biết rõ không thể ngăn cản cũng phải ngăn cản.
Bình luận