Đạo (Dịch) – Chương 2121

Đám người Đạo Ma nhận được đại nhân phân phó, nếu như địch nhân rút đi thì không cần ngăn trở, lúc này cũng không xuất thủ với tu sĩ Đại Tôn, linh quang bùng lên và rút lui.

Ánh mắt Giáp Nguyên tỏa ra, hắn cũng hiểu tu sĩ áo xanh ra tay nhưng không có ý tử chiến với bọn họ, nội nội tâm hơi ổn định, hắn vung tay áo cuốn lấy Bách Liệt Đao bên người và hóa thành hào quang bay thẳng tới lối ra giới uyên.

Đám người lập tức biến mất thật nhanh.

Tiêu Thần nhìn đám người Giáp Nguyên rút đi, hắn cũng không có ý đuổi giết, Lê Độ thấy thế đành phải thu liễm hào quang bên ngoài cơ thể, sắc mặt hắn cực kỳ ngưng trọng, từ khi đám người Tiêu Tâần ra tay chấn nhiếp Giáp Nguyên, bức đối thủ rút lui bỏ chạy, cho dù chỉ diễn ra trong thời gian ngắn nhưng đoàn người Tuy Viễn giới vừa mới đi dạo quỷ môn quan một vòng, nội tâm có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Vẻ mặt xấu hổ của Lê Độ biến mất thật nhanh, hắn khom người thi lễ với Tiêu Thần thật và nói:

- Đa tạ Tiêu Thần đạo hữu xuất thủ tương trợ, nếu không hôm nay chúng ta không tránh khỏi một kiếp, đại ân lần này Ô Lạp thị nhất tộc sẽ ghi nhớ trong lòng.

Phu nhân bên cạnh liễn bước lên cúi đầu, tuy vẫn không được tự nhiên nhưng nội tâm không dám oán hận. Về phần hộ vệ Ô Lạp thị vô cùng cảm kích, bất kể như thế nào người trước mặt đã cứu mạng bọn họ, ân tình này không thể xóa đi.

Mười hai tu sĩ quay về sau lưng Tiêu Thần, vào lúc này hơi cúi đầu nhưng nội tâm cảm thấy khó hiểu nhưng lại che giấu trong bóng tối, nội tâm tính toán ngu ông đắc lợi, không ngờ đại nhân lại đột nhiên ra tay, cũng may bọn họ phản ứng nhanh, sau khi giật mình liền ra tay phối hợp với đại nhân.

Vẻ mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn nói:

- Xem ra nữ tử trong liễn là người có thân phận, trong người có âm sát lực tàn phá bừa bãi, các ngươi năm đó cướp đoạt Hỏa Long ngọc là vì nữ tử này?

Hắn không nói với Lê Độ, ánh mắt nhìn lên người phu nhân.

Sắc mặt Lê Độ biến hóa, nội tâm khổ sở, nói thầm chẳng lẽ đuổi hổ lại dẫn sói hay sao, Tiêu Thần động ý niệm với tiểu thư?

Phu nhân đứng bên cạnh liễn ngẩng đầu lên, ánh mắt hung ác nhìn về phía Tiêu Thần, bộ dạng như gà mẹ bảo hộ con sau lưng.

- Cho dù các ngươi ra tay cứu chúng ta cũng đừng mơ tưởng động ý niệm không an phận với tiểu thư trong lòng! Trừ phi giết ta, nếu không ta không bao giờ lùi bước.

Hộ vệ Ô Lạp thị vừa mới thả lỏng nội tâm, vào lúc này ánh mắt đắng chát. Những người trước mặt có thực lực mạnh hơn nữa, huống hồ bọn họ đang tổn thương, nếu như thật ra tay không ai có thể ngăn cản đám người Tiêu Tâần.

Ánh mắt đám người Đạo Ma, Đạo Hiền biến thành âm trầm, vẻ mặt bất thiện, chẳng lẽ đại nhân cứu đám người kia, bọn chúng không định hồi báo sao? Chẳng biết tốt xấu! Tạm thời không nói tới, cho dù đại nhân thật sự có ý niệm này trong lòng, chẳng lẽ bọn họ cho rằng đại nhân không xứng với nữ tử kia, thật sự là chê cười! Hào khí đột nhiên căng thẳng, mười hai người tức giận, chỉ cần đại nhân ra lệnh một tiếng thì bọn họ sẽ để đám người kia biết tôn trọng cường giả.

- Bổn tọa không có ý niệm với nữ tử kia, các ngươi không cần nghĩ nhiều..

Sau khi nói xong hắn lại phất tay một cái, hào quang tỏa sáng, một khói ngọc thạch màu đỏ xuất hiện trong tay, nó có hình rồng và tỏa sáng nhàn nhạt.

- Một viên Hỏa Long ngọc tặng cho nữ tử trong liễn trấn áp hàn khí đi..

Nói xong hắn ném đi, vật ấy trực tiếp rơi vào trong tay Lê Độ, vẻ mặt người này ngây ngốc, ngay sau đó hắn vui mừng, hắn không hiểu vì sao Tiêu Thần lại làm như vậy?

Tiêu Thần không nói thêm lời nào, ánh mắt của hắn nhìn nữ tử trong liễn và quay người khống chế độn quang rời đi. Mười hai tu sĩ dưới trướng lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Lúc này không chỉ Lê Độ hoảng hốt, cho dù phu nhân bên cạnh liễn cũng không ngờ.... Cứ rời đi như vậy?

Cảm ứng khí tức đám người Tiêu Thần biến mất nơi xa không thấy gì nữa, Lê Độ phục hồi tinh thần, tuy hắn không biết hành động của Tiêu Thần có thâm ý gì nhưng đối với bọn họ lại không có nguy hại gì cả. Không chỉ thoát ly hiểm cảnh, càng đạt được Hỏa Long ngọ trợ giúp tiểu thư trấn áp hàn khí trong người.

- Không nên ở lại nơi này lâu, ăn đan dược chữa thương sau đó rời đi.

Đoàn người Ô Lạp thị vội vàng cầm đan dược ăn, sau khi hơi chỉnh đốn liền rời đi theo hướng khác.

...

Mặc dù Tiêu Thần không quay đầu lại nhưng cũng có thể cảm ứng được tu sĩ dưới trướng hoang mang khó hiểu, hắn lại không tiện nói rõ nguyên nhân.

Trơớc kia ẩn nấp âm thầm xem cuộc chiến, đối với tu sĩ Ô Lạp thị bị thương, nội tâm Tiêu Thần chưa từng có chút chấn động nào. Lúc nữ tử trong liễn bắt đầu che chở tu sĩ dưới trướng bản thân đột nhiên tâm thần hắn rung động. Nhìn bộ dạng của nàng đau khổ chèo chống thì một tia rung động trong nội tâm Tiêu Thần càng mạnh.

Thủ hộ!

Đây là đạo của Tiêu Thần.

Chẳng biết tại sao hành động của nữ tử trong liễn lại cộng minh với nội tâm của Tiêu Thần, ẩn ẩn sinh ra cảm giác nữ tử này ngày sau cực kỳ trọng yếu với hắn. Việc này không quan hệ tình cảm nam nữ, đó là cảm giác kỳ diệu không nói rõ thành lời.

Chính bởi vi cảm giác này cho nên Tiêu Thần mới đột nhiên ra tay trợ giúp Ô Lạp thị nhất tộc đánh tan cường địch, bảo toàn tính mạng của nữ tử.

Lưu lại Hỏa Long ngọc cũng là quyết định vì ngày sau, tuy thứ này là dị bảo hiếm có nhưng đối với Tiêu Thần mà nói không có tác dụng quá lớn, tặng cho nữ tử này có lẽ sẽ có tác dụng lớn hơn... Nếu như thế vì sao không tặng? Mặc dù vô dụng cũng chỉ là một khối Hỏa Long ngọc mà thôi.

Hắn không thể nói với người khác nguyên nhân, bởi vậy bọn họ chỉ phỏng đoán mà thôi.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, tuy việc này có kỳ quặc nhưng chuyện trọng yếu nhất hiện tại chính là phải thoát thân khỏi vòng vây của hai tộc, nếu không nghĩ việc khác không có ý nghĩa gì.

Việc này có phần khó làm.

...

Trong giới uyên, một gã nam tử trung niên chân đạp hư không tiến lên, sắc mặt hắn tái nơợt, ánh mắt tối tăm phiền muộn không thể biến mất. Tuy vẻ ngoài không nhìn ra dị trạng gì nhưng tinh tế cảm ứng có thể phát hiện trong người hắn có một tia thi khí như ẩn như hiện.

Thi tộc Thi Hoàng, Lô Nhạc.

&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...