Đạo (Dịch) – Chương 2120

Bảy tên hộ vệ Ô Lạp thị và phu nhân kia đau khổ chèo chống nhưng không thể ngăn cản tu sĩ dưới trướng Bách Liệt Đao tấn công, chèo chống một lát liền không địch lại, trên người trúng vết thương không nhẹ.

Thiếu nữ trong liễn chỉ có thể bất đắc dĩ kích phát lực lượng Tạo Vật Cảnh thủ hộ hóa thành vòng bảo hộ ngăn cản tu sĩ bên ngoài, lực lượng thủ hộ vốn chuẩn bị cho một mình nàng, hôm nay lại muốn bảo hộ tu sĩ khác cho nên tốc độ tiêu hao rất nhanh.

Sắc mặt Bách Liệt Đao bình tĩnh nhìn thiếu nữ trong liễn, ánh mắt hắn nóng rực, đồ vật hắn muốn đạt được chưa từng có người nào ngăn cản. Nữ tử này có tác dụng với hắn, hắn sẽ không buông tha nàng.

Người này cười lạnh, tu sĩ bên cạnh không ngừng ra tay, thần thông tấn công vào vòng bảo hộ, từ đó gia tốc vòng bảo hộ sụp đổ. Trước mắt nơi này là điểm cuối của giới uyên, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, sớm giải quyết việc này là tốt nhất.

- Tiểu thư! Ngài thả chúng ta ra ngăn cản những kẻ này.

- Gia chủ bố trí vòng bảo hộ một mình ngài, không đáng lãng phí lực lượng vì chúng ta.

- Thỉnh tiểu thư mở vòng bảo hộ thả chúng ta ra, mặc dù hôm nay tránh khỏi sát kiếp nhưng trước khi chúng ta chưa chết thì không ai có thể làm hại ngài.

Phu nhân tiến lên bên cạnh liễn, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng còn có máu tươi chảy ra.

- Tiểu thư, nàng nói đúng, ngài không nên đau khổ che chở chúng ta, không bằng tích lũy chút lực lượng còn có thể chuyển cơ.

- Vân di, nơi này là giới uyên, Uyên Viễn Hầu lão tổ chưa từng phái tu sĩ tiếp ứng chúng ta, có ai sẽ xuất thủ cứu chúng ta chứ?

Thiếu nữ khẽ lắc đầu, bờ môi tái nhợt quật cường.

- Các ngươi là tu sĩ trung tâm của Ô Lạp thị, có thể liều chết bảo hộ ta, ta cũng sẽ che chở các ngươi, nếu như hôm nay khó thoát khỏi cái chết, ta sẽ cùng vẫn lạc với các ngươi, không thể để đám người này tra tấn.

Nói đến đây, ánh mắt thiếu nữ nhìn Lê Độ.

- Hôm nay chỉ hi vọng Lê thúc thoát thân, cũng mang tin tức ta bị hại ra ngoài, ngày sau cũng có cơ hội báo thù cho chúng ta.

Phu nhân muốn nói gì đó nhưng bị thiếu nữ nhăn cản, nàng nói:

- Ta chỉ cầu Vân di có thể đi cùng ta trên đoạn đường cuối cùng, chớ khuyên ta, Vân di từ nhỏ nhìn ta lớn lên, có lẽ hiểu tính tình của ta, ta đã quyết định, trừ phi bản thân nguyện ý cải biến chủ ý, bằng không ai nói cũng vô dụng.

Phu nhân không thể khuyên bảo, trong nội tâm sầu não, lúc này nói:

- Tiểu thư muốn bảo hộ chúng ta chu toàn, cùng đồng sinh cộng tử với chúng ta, nhưng trước khi đi gia chủ đã phó thác, mặc dù là chết thì chúng ta phải chết trước tiểu thư.

- Thề sống chết hộ vệ tiểu thư!

Hộ vệ Ô Lạp thị gào thét, sắc mặt dữ tợn, trong mắt bắn ra hào quang điên cuồng.

Bước ra khỏi liễn, sắc mặt thiếu nữ càng ngày càng tái nhợt, nàng phóng thích lực lượng bảo hộ của cái liễn cho nên tiêu hao không ít tinh lực, ánh mắt dần dần mơ hồ, nàng cảm thấy đau khổ.

Giáng sinh trong thống khổ, chết đi trong thống khổ là mệnh của nàng sao?

Lúc này nội tâm sớm có chuẩn bị, thật sự đi tới nước này vẫn làm nàng không cam lòng.

Vào lúc này trong tầm mắt có một đám tu sĩ hiện thân, hơn nữa đánh giết tu sĩ tấn công vòng bảo hộ. Ánh mắt nàng nhìn thấy thân ảnh áo xanh tiến lên, sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, nàng nhìn thấy hắn vung tay áo và vận dụng thần thông kinh thiên tấn công Đại Tôn đang giao thủ với Lê thúc.

- Hắn tới cứu ta sao?

Trong nội tâm vừa có ý niệm như thế, ánh mắt thiếu nữ tối sầm, nàng lâm vào hôn mê.

Biến hóa đột ngột làm tu sĩ Ô Lạp thị sinh ra cảm giác muốn sống, khi nhìn rõ người xuất thủ, sắc mặt của bọn họ biến hóa và phòng bị.

Thẳng tới khi xác định bọn họ viện thủ, cũng không ác ý cho nên ánh mắt phức tạp.

Phu nhân mang theo hộ vệ cẩn thận thủ hộ tiểu thư đang hôn mê trong liễn, cũng mang nàng rời khỏi chiến trường tới nơi an toàn mới dừng lại, ánh mắt khẩn trương quan sát cuộc chiến biến hóa.

Tiêu Thần mang theo mười hai Phá Diệt dưới trướng đột nhiên nhúng tay cuộc chiến cho nên chiến cuộc thay đổi.

Đám người Đạo Ma vận dụng thần thông và bộc phát khí tức hung tàn, mây trăm lần chém giết trong suốt ba trăm năm qua, mười hai người ra tay rất ăn ý, tiến thối phối hợp tinh vi. Bách Liệt Đao và thủ hạ dưới trướng hắn không kém nhưng lại bị chèn ép đau khổ chèo chống, xu thế vây giết dần hình thành.

Đám người Ô Lạp thị thoát khỏi tình thế nguy hiểm.

Tiêu Thần ra tay, Ngũ Hành bổn nguyên trong cơ thể hóa thành lực lượng xoắn giết, nó bộc phát uy năng mạnh tới mức Lê Độ cũng phải cau mày, nỗi lòng sinh ra sóng to gió lớn.

Tạo Vật Đại Tôn!

Mới không gặp hơn hai trăm năm nhưng hắn lại bước ra một bước cực kỳ trọng yếu. Trước kia chưa tấn chức Tiêu Thần miễn cưỡng có thể đối chiến với hắn, hiện tại tu vi của Tiêu Thần đã vượt xa hắn.

Lê Độ đã hối hận vì thái độ với Tiêu Thần, nhân vật như vậy đâu phải vật trong ao, mặc dù tiến vào đại thiên giới cũng sẽ xông ra một phen cơ nghiệp của mình. Nếu như năm đó chưa từng trở mặt và ra sức kết giao, ngày sau sẽ kết thành thiện duyên lớn.

Vào lúc Lê Độ hối hận, nội tâm Giáp Nguyên vô cùng sợ hãi! Vốn hắn chiếm thượng phong trong chiến, qua một lát sẽ giải quyết Lê Độ và ổn định đại sự, ai ngờ lại có kẻ nhúng tay. Mà Tiêu Thần ra tay bộc phát uy thế làm hắn kiêng kị. Một mình Lê Độ không đáng để lo, nếu tăng thêm tu sĩ áo xanh, hai người liên thủ thì cục diện không ổn rất lớn, sợ rằng hắn sẽ lâm vào hạ phong, nếu không cẩn thận hắn có khả năng bị thương nặng cũng không chừng.

Nếu chuyện không thể làm, không phải chuyện ra tay hay không ra tay, nội tâm Giáp Nguyên bắt đầu sinh ra thoái ý. Huống hồ lần này nhiệm vụ của hắn là hộ tống thiếu chủ vào đại thiên giới, một khi bị thua, có lẽ hắn sẽ chạy thoát nhưng thiếu chủ không thể thoát khỏi cái chết. Đến lúc đó cho dù quay về thì hắn cũng bị đại nhân tức giận trừng phạt.

Vào lúc này nội tâm hắn đã quyết.

Hắn vung tay áo ngăn cản thần thông của Tiêu Thần, chỉ cảm thấy nguyên thần lắc lư, thân thể chấn động, nội tâm hắn hoảng sợ không dám lưu lại. Thân ảnh dựa thế bạo lui tới bên cạnh Bách Liệt Đao.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...