Trên mặt Nhân tộc hiện lên vẻ suy tư, phi thăng Đại Thiên giới sao? Có lẽ ngày sau hắn cũng đi tới bước này, chỉ là lại không phải hiện tại. Cho dù muốn đi hắn cũng phải tìm được một người thủ hộ mới trong Nhân tộc, nếu không cho dù đi trong lòng hắn cũng khó có thể bình an được.
Thở dài một tiếng, Nhân tộc cũng không ở lại lâu. Sau khi gọi Đông Thịnh nhắn nhủ vài câu rồi quay người rời đi.
Giới ngoại.
Tế đàn triệu hồn sụp đổ, vẻ mặt Thi vương Di Thần Nguyên, Tử Nguyên chi chủ, ba Huyết Thần đều tái nhợt, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
Sự mạnh mẽ của Kiền Nguyên Tử đã vượt quá dự đoán của bọn hắn. Nếu như người này thực sự muốn giết bọn hắn, cho dù năm người có liên thủ sợ rằng cũng không có cách nào ngăn cản. Hiện tại sẽ rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu, hình thần câu diệt.
Mà lần trọng thương này thi vương Di Thần Nguyên nặng nhất. Hắn ta điều khiển tế đàn Triệu hồn, ngay khi tế đàn bị hủy, tất nhiên sẽ là người đứng mũi chịu sào. Giờ phút này sắc mặt hắn tái nhợt, mũi, miệng đều có thi huyết chảy ra, rất là thê thảm.
Năm vị đại năng Phá Diệt cảnh ở trước mặt phân thần của Kiền Nguyên Tử lại không chịu nổi một kích, như vậy đủ biết được câu nói người giỏi còn có người giỏi hơn chí lý thế nào. Tu sĩ Phá Diệt cảnh trong Tiểu thiên giới có thể nói là tồn đại đỉnh phong, vô địch. Nhưng mà ở trong Đại Thiên giới, người có thể tiện tay gạt bỏ bọn hắn cũng không ít.
Sắc mặt Tử Nguyên chi chủ âm trầm vô cùng.
- Không ngờ tới lần này ra tay lại đưa tới cường giả Đại thiên giới ra tay can thiệp. Nếu không phải có vận khí tốt thì sợ rằng hiện tại chúng ta đã vẫn lạc. Chỉ là người ra tay sau kia có lẽ là đại năng Thi tộc hàng lâm.. Chuyện này Thi vương nên cho đám người lão phu một lời giải thích.
Sau khi nói xong, trong mắt người này đã tràn ngập hàn ý.
Ba Huyết Thần dù chưa mở miệng nhưng mà thân thể lại tản ra, mơ hồ vây khốn Di Thần Nguyên vào bên trong.
Thi vương Di Thần Nguyên khẽ nhíu mày, lạnh nhạt mở miệng:
- Bổn vương thừa nhận, trước đó quả thực đã bắt được liên lạc với cường giả Thi tộc. Nhưng mà chuyện hôm nay cũng vượt quá dự đoán của bổn vương. Nếu không hiện tại bổn vương cũng không bị thương như hiện tại... Huống hồ không phải Tử Nguyên chi chủ và ba vị Huyết Thần đạo hữu đây cũng đạt thành hiệp nghị liên thủ hay sao? Có thể nói chúng ta đều có che dấu, cũng không thể trách được ai cả. Huống hồ thế cục lúc này nguy cấp, bốn vị đạo hữu không nghĩ tới việc làm thế nào giữ được tính mạng sau khi Tiêu Thần đuổi giết mà còn muốn nội chiến với bổn vương hay sao?
- đuổi giét?
Tử Nguyên chi chủ khẽ biến sắc, lập tức cười lạnh một tiếng:
- Cho dù không có chuyện ngày hôm nay thì Tiêu Thần cũng không bỏ qua cho chúng ta, thất bại cũng không sao. Chỉ cần chúng ta lập tức phi thăng Đại Thiên giới, cho dù Tiêu Thần trở về thì có thể làm gì chứ?
Di Thần Nguyên chậm rãi lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ đắng chát:
- Nếu như chuyện đơn giản như vậy thì bổn vương cũng không mở miệng như vậy. Tử Nguyên chi chủ dùng nguyên thần cảm ứng khí tức của giới uyên một phen xem. Sau khi cảm ứng thì đạo hữu sẽ biết lời ta nói là có ý gì.
Tu sĩ Phá Diệt cảnh như bọn hắn, cho dù ở trong Tiểu Thiên giới cũng có thể cảm ứng được khí tức giới uyên.
Sắc mặt Tử Nguyên chi chủ cứng đờ, hắn nhắm mắt không nói gì. Chỉ là lúc này thân thể không khỏi run rẩy nhè nhẹ. Một lúc sau hắn mở mắt ra, âm trầm vô cùng, lại khó dấu vẻ kinh hoàng trong đó. Khóe miệng hắn đắng chát, gian nan mở miệng:
- Giới uyên... đã đóng cửa sớm.
Nghe vậy sắc mặt ba Huyết Thần đột nhiên trở nên khó coi vô cùng.
- Không sai, xem ra người lần này ra tay tu vi còn trên Tạo Vật cảnh. Nếu không sẽ không dẫn tới giới uyên cắn trả, đóng cửa sớm.
Di Thần Nguyên ngẩng đầu nhìn về phía Tử Nguyên chi chủ:
- Hiện tại đạo hữu cũng biết vì sao bổn vương lại mở miệng như vậy rồi chứ? Chúng ta hiện tại bị nhốt trong Tiểu thiên giới, sớm nhất cũng phải đợi lần sau giới uyên mở ra mới có thể phi thăng Đại Thiên giới. Thế nhưng mà điều này cần phải đợi tới năm ngàn năm sau. Chẳng lẽ bốn vị đạo hữu cho rằng Tiêu Thần có thể cho chúng ta đủ thời gian hay sao?
Tử Nguyên chi chủ, ba Huyết Thần im lặng không nói, vẻ mặt âm tình bất định, trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh hoàng và ngoan lệ. Bọn hắn đã sớm là tử địch không chết không thôi với Tiêu Thần. Mấy phen mưu đồ, tính toán, có thể nói là không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Nếu như đối phương trở về, thực lực đại tăng, tự nhiên sẽ không bỏ qua cho bọn hắn. Nghĩ tới điểm này, vẻ mặt bốn người càng thêm âm trầm.
Trong lòng Thi vương Di Thần Nguyên không khỏi buông lỏng, đến lúc này trong lòng hắn mới chính thức thở dài một hơi. Có Tiêu Thần áp lực, cho dù trong lòng đám người Tử Nguyên chi chủ có bất mãn, nhưng mà nếu như đối phương không muốn lưỡng bại câu thương thì sẽ không ra tay vào lúc này.
- Bốn vị đạo hữu, hiện tại chúng ta là người trên cùng một chiếc thuyền. Đối mặt với sự đuổi giết của Tiêu Thần, chúng ta liên thủ hợp tác thì còn có thể bảo toàn bản thân. Nếu không sợ rằng sẽ rơi vào trong hoàn cảnh vạn kiếp bất phục. Không biết chư vị định thế nào?
- Thi vương nói có lý, ta cũng có ý này.
Sa khi trầm mặc một lát, người đánh vỡ sự yên lặng đầu tiên lại là đại Huyết Thần Gia Đại Lược.
Hiện tại giới uyên đóng cửa, con đường phi thăng bị cắt đứt. Ý niệm bức thiết muốn Tử Nguyên chi chủ giúp đỡ phi thăng của ba Huyết Thần giảm đi. Không nói bọn hắn có thể sống sót qua đuổi giết của Tiêu Thần hay không, chỉ riêng năm ngàn năm sau này nhất định cũng có vô số biến cố không thể dự đoán được. Đương nhiên bọn hắn không cần thiết phải bảo trì kính cẩn với Tử Nguyên chi chủ nữa.
Trong mắt Tử Nguyên chi chủ hiện lên vài phần lạnh lẽo. Đương nhiên hắn phát giác ra được điểm này rõ ràng. Vẻ mặt hắn lạnh lẽo như băng, lại không nhiều lời, chỉ gật đầu mà không nói.
Thế cục hiện tại quả thực năm người nên liên thủ, thế sự biến ảo vô thường, bởi vì lợi mà tụ, hết lợi lại tán đi.
- Chư vị, tình thế hiện tại nguy cấp. Không biết Tiêu Thần kia sẽ tới lúc nào, chúng ta cần mau chóng tu dưỡng thương thế. Đồng thời trước đó còn phải mau chóng định ra chương trình đối phó với địch nhân.
Di Thần Nguyên nhíu mày, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ:
- Hiện tại bổn vương có hai đề nghị, tạm thời nói ra cho chư vị đạo hữu tham khảo một phen. Nhìn xem có được hay không, sau đó chúng ta lại thương nghị.
Bình luận