Kiền Nguyên Tử cười rồi gật đầu, hắn rất thỏa mãn với tính tình của Tử Yên, trong lòng không khỏi xem trọng nàng vài phần. Hắn vung tay áo lên, chỉ thấy vòng xoáy màu đỏ trong mây mù bỗng nhiên sụp đổ, mơ hồ có thể nghe được mấy tiếng kêu thảm truyền tới. Tu vi của Kiền Nguyên Tử thâm bất khả trắc, cho dù là lực lượng phân thần mang tới có hạn nhưng cũng đủ để khiến cho đám người Thi vương Di Thần Nguyên chịu đau khổ, sợ rằng lúc này năm người kia đã bị thương không nhẹ. Giơ tay nhấc chân là có thể phá hủy Triệu hồn đại trận, từ đó có thể thấy được thực lực của Kiền Nguyên Tử này như thế nào.
Mà đúng lúc này sắc mặt hắn biến hóa, ngẩng đầu nhìn về phía trước. Chỉ thấy thương khung phía trước bỗng nhiên trở nên âm u, nhưng mà Kiền Nguyên Tử cũng không có kinh hãi, dường như hắn đã sớm đoán trước chuyện này.
Khí tức âm lãnh, mục nát từ phía chân trời lan tràn ra, uy áp mênh mông cuồn cuộn quét ngang, trấn áp bát phương.
Nhân tổ, Hổ vương biến sắc. Cỗ uy áp này trong cảm nhận của hai người không kém gì Kiền Nguyên Tử, hơn nữa còn sát khí đằng đằng. Hiển nhiên là không có ý tốt... Trong khoảng thời gian ngắn lại có hai vị đại năng Đại Thiên giới hàng lâm, bảo sao bọn hắn không kinh hãi cho được?
- Hừ.
Kiền Nguyên Tử hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Các con chờ một chút, vi sư đi đuổi cường địch xong chúng ta sẽ rời đi.
Nói xong hắn bước ra một bước, thân ảnh lập tức biến mất không thấy, dường như tiến vào trong một không gian khác vậy.
Trên mây mù, mây đen cuồn cuộn, tuy rằng không có chút khí tức nào tràn ra nhưng mà lại có một cỗ uy áp đè nặng lên lồng ngực mọi người, như là đại nạn buông xuống vậy.
Mặc dù không biết người hàng lâm sau đó là ai, nhưng mà tuyệt đối cũng không kém hơn Kiền Nguyên Tử. Hai người giao thủ, dù chỉ là một chút lực lượng tiết ra cũng đủ để triệt để phá hủy Linh giới, khiến cho sinh linh đồ thán. Cho dù là tu sĩ Phá Diệt cảnh cũng không có cách nào ngăn cản nửa điểm.
May là loại cảm giác uy áp nặng nề này cũng không kém dài quá lâu đã đột nhiên biến mất không thấy gì nữa. Thân ảnh Kiền Nguyên Tử lại lần nữa xuất hiện, nhưng mà không ngờ đã ảm đạm hơn rất nhiều, có một cỗ chấn động bất ổn hiện lên.
- Vi sư đã đánh lui cường địch, nhưng mà lực lượng tiêu hao quá nặng, không thể trì hoãn thêm. Các con mau chóng cùng ta rời đi, phi thăng Đại Thiên giới.
Tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi gật đầu đồng ý.
- Đông Thịnh, tất cả những vật của sư tôn vẫn do ngươi tạm thời bảo quản. Nếu như chàng chở về, ngươi phải nói rõ hành tung của bốn tỷ muội ta cho chàng. Nếu chàng không về, những bảo vật này ngươi và Lâm Nguyên kế thừa, truyền thừa đạo thống của sư tôn ngươi xuống.
Linh quang trên tay Tử Yên chớp lên, nàng lấy ra đạo tràng, nhẫn trữ vật... Đông Thịnh thì kính cẩn quỳ xuống, dùng hai tay tiếp nhận.
Hoàn thành việc này, linh quang bên ngoài cơ thể tứ nữ chớp động, y phục phiêu động như tiên tử, đáp xuống bên cạnh Kiền Nguyên Tử.
Kiền Nguyên Tử cũng không trì hoãn mà vươn tay xé rách không gian, lập tức có một khe nứt đen kịt xuất hiện.
Khí tức khác với Linh giới từ bên trong truyền ra. Không ngờ Kiền Nguyên Tử lại dựa vào pháp lực hùng hồn của bản thân mở ra thông đạo phi thăng Đại Thiên giới. Lúc này ống tay áo hắn vung lên, linh quang bao phủ tứ nữ, chân bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp biến mất trong khe nứt đen kịt.
Sau một khắc này, thông đạo phi thăng nhúc nhích, chậm rãi khép kín, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Một lát sau, đợi cho uy áp tan hết, Nhân tổ, Hổ vương mới đứng dậy, nhìn nhau, bọn họ đều nhìn ra trong lòng đối phương chấn động. Trong khoảng thời gian ngắn không ngờ lại xảy ra nhiều biến cố như vậy, từ lúc đám người Thi vương Di Thần Nguyên ra tay cho tới khi Kiền Nguyên Tử thu tứ nữ Tử Yên, Tiểu Nghệ, Nguyệt Vũ, Thanh Mi làm đồ đệ, lại dùng thủ đoạn nghịch thiên khiến cho tu vi các nàng tăng vọt. Rồi sau đó lại có đại năng thần bí hàng lâm, tranh chấp với Kiền Nguyên Tử... Mọi chuyện vượt quá dự đoán của hai người. Tinh tế cân nhắc một phen, có rất nhiều chỗ kỳ quặc. Trong lòng hai người không khỏi lộ ra chút lo lắng, không biết lần này tứ nữ phi thăng Linh giới là phúc hay là họa? Tuy nhiên bộ dáng kia của Kiền Nguyên Tử không giống làm bộ, chắc hẳn có đối phương che chở, tứ nữ sẽ bình yên vô sự. Nghĩ tới đây trong lòng hai người mới yên tâm hơn một chút.
- Phúc họa tương phùng, bốn vị đạo hữu của Tiêu Thần cũng có đại cơ duyên của mình. Hôm nay được tiếp dẫn vào trong Đại Thiên giới, tương lai tất sẽ có thành tựu, chúng ta chưa chắc đã có thể bằng được các nàng.
Hổ vương thở dài một tiếng, trong thành âm không thiếu vẻ hâm mộ. Tu sĩ tầm thường khổ tu đại đạo, Cổ Cảnh đã là tồn tại trong ức vạn người mới có một người. Nhưng mà trong tay Kiền Nguyên Tử này chỉ cần một lát là có thể tạo ra. Hai người vốn cho rằng đối phương là Đại Tôn Tạo Vật cảnh, nhưng mà giờ phút này, cảnh giới của đối phương sợ rằng còn cao hơn một chút... Có loại sư tôn cấp độ này, lại được yêu thích như vậy, lo gì tương lai không có thành tựu lớn lao chứ?
Nhân tổ gật đầu:
- Đây cũng là tạo hóa của các nàng, là ý trời, cưỡng cầu cũng không được. Hiện tại tứ nữ tiến vào Đại Thiên giới, phúc họa thế nào chung quy cũng là do các nàng tự mình lựa chọn. Chúng ta không có lực nhúng tay vào. Đồng thời chúng ta cũng hoàn thành hứa hẹn của mình, không để cho các nàng bị người khác làm hại... Nếu như Tiêu Thần có thể biết được việc này, chắc hẳn cũng được an ủi.
Hổ Vương đồng ý, trên mặt lại khó dấu vẻ phiền muộn. Bởi vì Tiêu Thần... Sợ rằng không có cách nào tận mắt nhìn thấy được một màn này.
- Ài, việc này cũng coi như chấm dứt. Hiện tại tin tức về Tiêu Thần không rõ, tứ nữ Tử Yên tiến vào Đại Thiên giới, chắc hẳn sẽ không còn ai tới sinh sự. Như vậy lão phu cũng không ở lâu nữa. Ta lập tức trở về tộc đàn, bồi dưỡng hậu nhân tộc ta. Có lẽ không lâu sau đó lão phu cũng lựa chọn phi thăng Đại Thiên giới. Dù sao Tiểu Thiên giới đối với ta cũng có chút nhỏ, không đủ vùng vẫy.
Nói xong hắn chắp tay. Tính tình người này vốn sảng khoái, thẳng thắn, sau khi xoay ngời rời đi, chân bước ra một bước, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy.
Bình luận