Sau khi tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi trở về Tiêu phủ cũng luôn ở trong phủ khổ tu. Chuyện lần này mặc dù không phải là chuyện mà tứ nữ nguyện ý, nhưng mà nếu như không phải do các nàng thì Tiêu Thần cũng không rơi vào trong hiểm cảnh. Hiện tại Tiêu Thần sinh tử chưa rõ, thứ tứ nữ có thể làm chỉ là khổ tu, nếu như vạn nhất... Như vậy ngày sau các nàng cũng còn có có hội tự tay báo thù cho phu quân.
Nhưng mà ngay hôm nay bên ngoài Tiêu phủ đột nhiên bộc phát ra một cỗ cấm chế chấn động kinh khủng, linh quang đại thịnh, chiếu rọi thương khung.
Trên hư không, thân ảnh Thi vương Di Thần Nguyên hiển hiện, sắc mặt cực kỳ khó coi. Thời gian trôi qua đã lâu, vốn hắn tưởng rằng Nhân tổ đã sớm thư giãn, không chú trọng phòng hộ với Tiêu phủ, nhưng mà hắn không ngờ đối phương lại bố trí đại trận to lớn như vậy. Tuy rằng uy năng thủ hộ của trận pháp này mạnh, nhưng mà vẫn không có cách nào chính thức ngăn cản được hắn. Chỉ là, nếu như muốn phá vỡ nó thì cần phải vận dụng uy năng Phá Diệt cảnh... Trong lúc chần chờ, hắn vẫn đánh nát ý niệm muốn phá vỡ trận pháp trong đầu. Nếu không chuyện chờ đợi hắn sẽ là các đại năng Linh giới liên thủ đuổi giết.
Mà trong lúc chần chờ này, không gian phía trên Tiêu phủ trực tiếp bị xé rách, Nhân tổ cất bước đi ra, sắc mặt âm trầm vô cùng. Trước đó hắn trở về Tổ Thành, bởi vì đề phòng chuyện ngoài ý muốn xuất hiện, lại che chở cho Tiêu phủ an toàn cho nên hắn mới bố trí cấm chế này. Gần trăm năm qua bình an vô sự, không ngờ hôm nay lại bị xúc động. Đợi cho tới lúc nhìn thấy người muốn xông cấm, sắc mặt của hắn lại càng trở nên khó coi hơn.
- Thi vương Di Thần Nguyên, không ngờ ngươi còn dám tới Tổ thành của ta. Chắc hẳn chuyện trăm vạn tu sĩ Nhân tộc Di gia chịu khổ tàn sát cũng có bàn tay của ngươi a?
Trong lòng Di Thần Nguyên hơi trầm xuống, Nhân tổ đã tới, xem ra chuyện ngày hôm nay không có cách nào hoàn thành thuận lợi. Nhưng mà trên mặt hắn cũng không có chút khác thường nào, hắn lạnh nhạt mở miệng:
- Lão tổ Di gia đã đạt thành giao dịch với bổn tọa, nguyện dùng hai trăm vạn tu sĩ dưới trướng làm huyết thực, để đổi lấy bổn tọa ra tay, chuyển hóa tu sĩ Di gia thành Thi tộc. Chỉ là về sau bổn tọa sửa ý định ban đầu, coi bọn chúng là huyết thực để cùng thôn phệ. Tuy nhiên loại người như vậy đã chết thì cũng thôi đi, chẳng lẽ Nhân tổ ngươi muốn đòi lại công đạo cho bọn chúng sao?
Thương thế khôi phục, thực lực tăng lên nhiều, lúc này đối mặt với Nhân tổ Di Thần Nguyên cũng không sợ. Tự nhiên lúc này mở miệng càng có lực lượng, không có chút khẩn trương sợ hãi nào. về phần Táng Thi đinh, chí bảo như vậy có lẽ Tiêu Thần sẽ để cho Nhân tổ mượn sử dụng, há có thể tặng cho đối phương? Đã không có Táng Thi đinh thì hắn cần gì phải sợ?
Đương nhiên Nhân tổ cũng phát hiện ra Di Thần Nguyên không có chút sợ hãi nào. Nghe đối phương trực tiếp thừa nhận chuyện Di gia, sắc mặt hắn càng thêm âm trầm, hừ lạnh:
- Nếu như Di gia làm như vậy đương nhiên chết không có gì đáng tiếc. Nhưng mà tu sĩ Nhân tộc ta uổng mạng, khoản sổ sách này lão phu sẽ ghi nhớ lên trên người Thi vương ngươi.
Ngày sau nếu như có cơ hội ta tất sẽ đòi lại.
- Ha ha ha. Nhân tổ đã mở miệng, như vậy bổn vương chờ là được. Chỉ là hôm nay bổn vương tới đây cũng không phải là vì lãng phí nước bọt với Nhân tổ ngươi như vậy.
Ánh mắt Di Thần Nguyên chớp lên, mở miệng cười nói:
- Bổn vương tới đây chính là có ân oán cá nhân với Tiêu Thần kia. Ta với hắn có cừu oán trùng trùng điệp điệp, hiện tại hắn đã chết đi, lại không có hậu đại nối dõi. Những thù hận này đương nhiên chỉ có thể để cho nữ nhân hắn đi gánh mà thôi.
Nói tới đây, ánh mắt đầu thi này lưu chuyển. Cho dù có cấm chế ngăn cách nhưng mà cũng không có cách nào ngăn cản ánh mắt hắn. Hắn lập tức tập trung vào tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi trong Tiêu phủ rồi chỉ một ngón tay, nói:
- Giao tứ nữ vào tay bổn vương, bổn vương lập tức rời khỏi Linh giới, từ nay về sau không xâm phạm. Nếu không ngày sau Nhân tộc các ngươi gặp cường địch sẽ có thêm bổn vương. Lựa chọn như thế nào chắc hẳn Nhân tổ đạo hữu cũng đã biết, xin cho bổn vương một câu trả lời.
Dùng cừu oán cá nhân làm cái cớ, trực tiếp mở miệng đòi người. Nhìn như là hành động lỗ mãng, nhưng mà cũng là một biện pháp cực tốt. Hôm nay tin tức của Tiêu Thần không rõ, thời gian cũng đã gần trăm năm. Sợ rằng Nhân tổ cũng đã nhận định đối phương lành ít dữ nhiều. Một người vẫn lạc, mặc kệ khi còn sống có công tích thế nào, thân phận tôn sùng ra sao, chết là chết. Tất cả sẽ tan thành mây khói, không còn một chút ý nghĩa nào. Nếu như Nhân tổ là người bạc tình bạc nghĩa, chưa hẳn đã không đồng ý để giảm bớt cường địch cho Nhân tộc.
Đây cũng là tính toán của Di Thần Nguyên.
Nhân Tổ nghe vậy vẻ mặt không có chút biến hóa nào, chỉ là hàn mang trong mắt ngày càng nồng đậm hơn, thậm chí còn có sát ý lưu chuyển.
- Tiêu Thần lập công kỳ vĩ cho Nhân tộc ta, chính là người được phong Tổ thứ hai trong Nhân tộc ta. Nếu như hiện tại bởi vì có tin hắn vẫn lạc, không rõ tung tích mà lão phu đã làm ra chuyện làm cho lòng người lạnh lẽo như vậy thì ngày sau ai dám xuất lực vì nghiệp lớn của tộc ta chứ? việc này không có khả năng. Thi vương không cần phải nhiều lời.
- Cường địch của Nhân tộc ta đã có ba Huyết Thần, Tử Nguyên chi chủ, có thêm một Thi vương như ngươi cũng không nhiều lắm. Nếu như muốn là địch thì Nhân tộc ta há có thể sợ hãi? Hôm nay ngươi đi thong thả, ta không tiễn. Nhưng mà lần sau gặp lại sẽ là lúc chúng ta phân định sinh tử.
Tiếng gầm cuồn cuộn vang vọng trong thiên địa, truyền vào trong tai vô số tu sĩ Nhân tộc trong Tổ thành.
- ha ha, Nhân tổ đạo hữu đã nói vậy không uổng công sau khi lão phu phát giác được lập tức chạy tới.
Tiếng cười dài sảng khoái vang vọng, linh quang trong mây mù chớp lên, là đại năng Phá Diệt cảnh Hổ vương của Cự Nhân tộc nghe tin chạy tới. Lúc này đôi mắt hắn tràn ngập sát khí nhìn về phía Thi vương Di Thần Nguyên.
- Tiêu Thần có chút tâm đầu ý hợp với lão phu, hôm nay hắn không ở đây, lão phu quyết không đứng nhìn người bên cạnh hắn bị hãm hại. Thi vương, từ nay về sau lão phu tọa trấn trong Tiêu phủ, ngươi vẫn nên vứt phần tâm tư này đi thôi.
Bình luận