Thân ảnh này chính là Thi Vương Di Thần Nguyên kia. Khi một tia thi khí cuối cùng chui vào trong cơ thể, hai mắt đầu thi này bỗng nhiên mở ra, huyết sắc chợt lóe lên, thương thế trong cơ thể hắn sau khi thôn phệ một tia lực lượng của Thi Hoàng rốt cuộc đã khỏi hẳn.
Di Thần Nguyên tinh tế cảm nhận biến hóa trong cơ thể, hắn phát giác ra thương thế không những khỏi hẳn, mà dưới lực lượng của Thi hoàng trợ giúp, thậm chí tu vi trong cơ thể còn có chút tinh tiến, tăng trưởng. Chuyện này làm cho hắn không khỏi có chút hài lòng. Lần trọng thương này nuốt một lượng lớn huyết nhục chữa thương, tuy rằng hung hiểm, nhưng mà cũng không phải hắn không thu hoạch được gì. Thông qua lần chữa thương này, mượn nhờ lực lượng huyết thực bài trừ lực lượng hủy diệt do Táng Thi đinh mang lại trogn cơ thể, gần như dung luyện thân thể và thi khí bên trong một lần nữa. Triệt để nắm giữ lực lượng của Thi vương Sùng Sơn, không còn có chút trắc trở khó khăn nào. Lần này hắn đã có thể bộc phát ra lực lượng chân chính của Thi vương, so với trước đó đâu chỉ cường đại hơn mấy phần? Nếu như lại chính diện giao chiến một lần nữa với Nhân tổ, nếu không có uy của Táng Thi đinh, hắn tự nhận có thể chính diện chống lại lão bất tử kia mà không rơi vào tình trạng bị áp chế khắp nơi.
Tuy nhiên vẻ thỏa mãn trên mặt hắn cũng không duy trì quá lâu mà lập tức biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là vẻ mặt âm trầm.
Tiêu Thần chưa chết, có lẽ không lâu sau đó hắn ta sẽ trở lại. Trong lòng Di Thần Nguyên có dự cảm vô cùng rõ ràng, đợi khi đối phương trở lại, tu vi nhất định không giống ngày xưa. Dùng tu vi của hắn hiện tại, có lẽ không có cách nào ngăn cản. huống hồ trong tay đối phương còn có Táng Thi đinh... Xem ra phải mau chóng hoàn thành mệnh lệnh của Thi Hoàng đại nhân. Đến lúc đó tự có Thi tộc ra tay đối phó với Tiêu Thần. Cho dù đối phương có ba đầu sáu tay, chỉ cần bị Thi tộc giam cầm thì nhất định sẽ phải chết.
Sắc mặt Di Thần Nguyên âm trầm bất định một hồi. Hắn trầm ngâm một lát rồi cười lạnh, chân bước ra một bước, thân ảnh dung nhập vào trong hư không rồi đi thẳng tới Linh giới. Tuy rằng Thi hoàng đưa ra yêu cầu hoàn thành nhiệm vụ, không bắt được bốn vị đạo lữ của Tiêu Thần thì cũng chỉ cần nhiếp một trong ba hồn đã là hoàn thành nhiệm vụ, cũng có thể đổi lấy công huân lớn lao sau này. Mặc dù có Nhân tổ tọa trấn Tổ thành nhưng mà hắn vẫn muốn đi thử một phen, chỉ cần có chút cơ hội là hắn sẽ lập tức ra tay, cưỡng ép mang tứ nữ rời đi.
Trong lúc di chuyển, đầu thi này nhanh chóng chạy tới Linh giới. Lúc tới chỗ giới bích, hắn phất tay nghiền nát, chân bước vào bên trong.
...
Tổ thành, Thiển Thủy hồ, Tiêu phủ.
Tiêu Thần gặp rủi ro, sinh tử chưa rõ. Đình viện Tiêu phủ không khỏi trở nên vắng vẻ, cũng không có ai dám tới nơi này làm càn. Không đề cập tới việc có Nhân tổ trông nom, chỉ riêng tin tức Tiêu Thần không rõ cũng đủ để chấn nhiếp tất cả những người có mưu đồ bất chính.
Chuyện năm đó cũng là như vậy, tin tức về Tiêu Thần không rõ, rất nhiều thế lực trong Tổ thành bỏ đá xuống giếng, định đánh cho Tiêu phủ rớt xuống ngàn trượng, hết sức làm nục. Cũng chính bởi vì như vậy cho nên mới tạo thành cảnh tượng tàn sát đẫm máu ở Tổ thành năm đó.
Tu sĩ mặc áo bào xanh chân đạp hư không mà tới kia ngoan lệ vô tình. Huyết tẩy tất cả những thế lực trong sáng ngoài tối nhằm vào Tiêu phủ, còn có Ngọc Cung nhất mạch bị nhổ cỏ tận góc. Hơn trăm vạn tộc nhân bị chết không còn một ai, không có một ai đào thoát. Thủ đoạn máu me như vậy cho dù qua mấy ngàn năm vẫn in dấu thật sâu trong tâm thần các tu sĩ thuộc các thế lực trong Tổ thành. Đủ để làm cho bọn hắn trước khi hành động, trong lòng có rất nhiều bận tâm, không dám làm càn.
Dù sao ai cũng không thể chắc chắn lần này Tiêu Thần có thực sự vẫn lạc hay không. Một khi ra tay rất có khả năng mang tới tai họa ngập đầu cho mình, đương nhiên không có ai dám mạo hiểm. Huống hồ trải qua trận chiến Huyết Ngục tộc, Tiêu Thần được phong Tổ, uy vọng trong tộc đàn như mặt trời ban trưa. Lần này lại cứu đạo lữ thân nhân mà nguyện ý mạo hiểm, không rõ sống chết. Mặc dù có không ít tu sĩ âm thầm lắc đầu, nói hắn vì tình cảm nam nữ mà bỏ qua đại đạo, nói hành động của Tiêu Thần cực kỳ không khôn ngoan. Nhưng mà bất kể như thế nào thanh âm ủng hộ Tiêu Thần lại càng nặng, được vô số tu sĩ Nhân tộc tôn sùng. Dù có người âm thầm bất mãn thì hiện tại cũng không dám chịu thiên hạ phỉ nhổ mà ra tay. Nếu không sợ rằng sẽ bị mọi người liên hợp lại tấn công.
Đám người tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi đã theo Nhân tổ trở về Tổ thành. Đám người Giao Long vương, Thanh Hoàng vương và những tu sĩ Yêu tộc khác tuy rằng là dị tộc, nhưng mà lại có quan hệ thâm sâu với Tiêu Thần cho nên cũng được phá lệ mang đi, tất cả đều được sắp xếp trong Tiêu phủ.
Tu vi Đông Thịnh đã đạt tới cấp độ tộc đàn đỉnh phong cực hạn, khoảng cách với Cổ Cảnh rất xa nhưng mà cũng là cường giả đỉnh phong tuyệt đối trong Nhân tộc. Chỉ là, khi đối mặt với tứ nữ lại bảo trì đủ kính cẩn, không chỉ có tự mình dẫn tu sĩ Tiêu phủ ra ngoài nghênh đón mà còn dùng đại lễ thăm viếng trưởng bối. Không bởi vì tu vi của tứ nữ Tử Yên, Nguyệt Vũ, Tiểu Nghệ, Thanh Mi yếu đuối mà có chút bất kính. Đối với Đông Thịnh mà nói, nếu như không có sư tôn dẫn dắt, trước kia hắn đã vẫn lạc trong chiến trường tộc đàn chứ đừng nói tới thành tựu như ngày hôm nay. Mỗi một thứ của hắn đều là sư tôn ban cho. Hiện tại sư tôn rơi vào hiểm cảnh, sinh tử chưa rõ, tuy rằng tu vi của bốn vị sư mẫu yếu kém, nhưng mà hắn phải lấy mình làm gương, giữ gìn địa vị cho các sư mẫu, thay sư tôn bảo vệ tốt Tiêu phủ. Hành động này của Đông Thịnh chẳng khác nào gõ hồi chuông cảnh báo hco toàn bộ tu sĩ Tiêu phủ, tất cả mọi người đều biểu hiện đủ kính cẩn lễ độ, không dám có chút dị sắc nào.
Nhưng mà lúc này, tính từ lúc Tiêu Thần mất tích đã gần năm trăm, vẫn chưa có chút tin tức nào truyền ra. Đây không thể nghi ngờ tín hiệu cực kỳ không ổn.
Bình luận