Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, trong vòng trăm năm Long Hoàng sẽ dùng thân phạn Tạo Vật cảnh đại tôn bước ra khỏi nơi này, hàng lâm thế gian.
Tồn tại Tạo Vật cảnh, cho dù là trong Đại Thiên thế giới cũng được xem là cường giả một phương, có được lãnh thổ mênh mông. Dưới trướng có vô số nô bộc. Trong đầu chỉ cần có một ý niệm là có thể làm chủ sinh tử của hàng ức vạn sinh linh. Mỗi một hành động, tiếng nói đều giống như thiên uy vậy.
Mà đại năng Tạo Vật cảnh trong Tiểu Thiên giới càng là tồn tại chí cao vô thượng, là tồn tại không ai có thể địch nổi.
Cho nên chuyện này dùng từ kinh thiên động địa cũng không đủ.
Trong không gian độc lập, linh quang trận pháp sáng lên, Long Hoàng nhắm mắt điều khiển trận pháp, cẩn thận khống chế lực lượng bản nguyên, đồng hóa dung hợp. Về phần lực lượng bản nguyen dung hợp hoàn mỹ, giờ phút này số lượng đã tăng lên gấp mấy lần, tốc độ đồng hóa cũng tăng lên gấp mấy lần.
Tiêu Thần nhắm mắt, sắc mặt tía nhợt, đối với chuyện bên ngoài hoàn toàn không biết gì cả. Nếu như nói ra, nếu không phải Long Hoàng ra tay, dùng lực lượng Tạo Vật cảnh mạnh mẽ trấn áp lực lượng xói mòn trong cơ thể hắn thì giờ phút này hắn đã sớm vẫn lạc, cũng không có cách nào sống tới giờ phút này. Lực lượng nguyên thần của hắn tiêu hao quá nặng, gần như héo rũ, tiêu tán. Ý niệm rơi vào trong bóng tối vĩnh hằng, lạnh lẽo như băng, không có một chút động tĩnh nào. Nếu như không có ngoại lực can thiệp thì ý niệm của Tiêu Thần sẽ vĩnh viễn bảo trì trạng thái chết giả này cho tới khi chính thức vẫn lạc.
Nhưng mà khi Long Hoàng mượn nhờ lực lượng của Tiêu Thần đồng hóa bản nguyên của bản thân thì lại xảy ra một chuyện mà lão Long này cũng không dự liệu được.
Đồng hóa bản nguyên.
Mượn ngũ hành bản nguyên hoàn mỹ của Tiêu Thần dẫn đạo, thay đổi lực lượng bản nguyên vốn có chút sai lệch của Long Hoàng. cho nên ngũ hành bản nguyên mới sinh ra có lạc ấn khí tức của hai người. Nói cách khác, bản nguyên mới sinh ra cùng thuộc sở hữu giữa hai người, ai cũng có thể hấp thu, luyện hóa nó, hóa thành vật của bản thân. Nếu không có gì ngoài ý muốn, có Long Hoàng dùng lực lượng Tạo Vật cảnh phong trấn, ngăn cách Tiêu Thần liên hệ với bên ngoài. Cho dù xuất hiện bản nguyên mới sinh ra thì Tiêu Thần cũng không có cách nào hấp thu được một nửa chỗ tốt nào từ bên trong. Nhưng mà bởi vì trong nguyên thần hắn có một tồn tại thần bí như Kim ấn, nhưng mà trong quá trình lực lượng bản nguyên mới sinh ra lại làm cho hắn sinh ra một tia liên hệ mơ hồ với lực lượng bản nguyên mới sinh ra. Nhưng mà chẳng biết tại sao tia liên hệ này Long Hoàng lại không có phát hiện ra chút nào, dường như ý niệm của đối phương bị che đậy vậy.
Chính là bởi vì nhờ một tia liên hệ này, lúc lực lượng bản nguyên tăng cường, lớn mạnh thì Tiêu Thần mới có thể có được lực lượng bên ngoài bổ sung. Bởi vì từ góc độ nào đó, hành động đồng hóa, dung hợp bản nguyên của Long Hoàng lúc này cũng là không ngừng dùng bản nguyên của bản thân, bổ sung, làm tăng lực lượng bản nguyên trong cơ thể Tiêu Thần. Mà sau khi thi triển Toái Nguyên, Tiêu Thần rất bức thiết, cần có lực lượng bổ sung.
Hiện tại tuy rằng lực lượng tăng trưởng kia hắn không có đưa về trong cơ thể để luyện hóa, hấp thu. Cũng không đủ để cho Tiêu Thần bổ sung lực lượng cần thiết trong cơ thể. Nhưng mà lực lượng không ngừng tăng lên này lại khiến cho ý niệm của Tiêu Thần tỉnh táo lại.
Ý niệm vốn đã rơi vào trong bóng tối của Tiêu Thần mơ hồ cảm ứng được một tia lực lượng ôn hòa. Tuy rằng yếu ớt nhưng mà quả thực là tồn tại. Mà nương theo thời gian trôi qua, phần lực lượng ôn hòa này lại dùng tốc độ chậm rãi, ổn định không ngừng tăng lên. Không quá bao lâu, khi phần lực lượng ôn hòa này được giành dụm tới giới hạn, ý niệm của Tiêu Thần thức tỉnh. Sau khi mê mang, hỗn loạn trong giây lát, hắn cố nén cảm giác suy yếu và thống khổ từ kinh mạch, tứ chi, bách hải, huyết nhục do lực lượng xói mòn trong cơ thể tạo thành. Đây là hậu quả sau khi hắn cưỡng ép bộc phát lực lượng viễn siêu cực hạn mà bản thân có thể thừa nhận.
Mà giờ phút này nỗi nghi hoặc hiện lên trong đầu Tiêu Thần. Sau khi lực lượng Toái Nguyên tiêu hao hầu như không còn, dựa theo lẽ thường mà nói. Giờ phút này có lẽ hắn sẽ bởi vì không có cách nào bổ sung lực lượng kịp thời mà vẫn lạc. Vì sao lại có thể kiên trì tới thời khắc này chứ? Nếu như nói bởi vì ý niệm bản thân kiên định mà đau khổ chống đỡ cho tới lúc này Tiêu Thần tuyệt đối không tin. Ý niệm kiên định mặc dù có lúc làm cho người ta bộc phát ra trình độ cứng cỏi kinh người, nhưng mà cũng phải thành lập trên điều kiện tiên quyết là còn có cơ hội chuyển mình. mà thi triển Toái Nguyên đối với hắn mà nói đã là cục diện phải chết không thể nghi ngờ. Lúc này hắn có thể miễn cưỡng còn sống đã cho thấy bên ngoài nhất định đã xảy ra chuyện mà hắn không dự liệu được. Mà một tia lực lượng không ngừng dung nhập vào trong cơ thể cùng với lực lượng cưỡng ép phong trấn lực lượng xói mòn trong cơ thể hắn đã chứng minh được điểm ấy.
Có người ra tay giúp hắn... Hoặc là bởi vì một mục đích nào đó mà tạm thời bảo hộ hắn không chết. Bởi vì phong trấn này chỉ là phong trấn lực lượng trong cơ thể hắn không xói mòn mà không có động tác nào khác.
Giờ phút này Tiêu Thần đang ở trạng thái vô cùng quỷ dị. Tuy rằng ý niệm đã thức tỉnh, nhưng mà nguyên thần lại héo rũ, ảm đạm lại làm cho hắn không có cách nào phân ra một tia thần thức dò xét tình huống bên ngoài. Cho nên lúc này hắn chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, chậm rãi hấp thu lực lượng từ bên ngoài truyền tới, ân cần săn sóc nguyên thần. Nguyên thần bị nhốt vào trong thân thể không có cách nào cảm ứng được thời gian trôi qua. Không biết bao lâu, ý niệm của Tiêu Thần vui vẻ. Trải qua hấp thu lực lượng bên ngoài ân cần săn sóc nguyê thnần. Nguyên thần hắn rốt cuộc cũng ngưng tụ ra một tia thần thức. Tiêu Thần thoáng chần chờ nhưng vẫn khẽ cắn môi, thao túng một tia thần thức không dễ có được tia chậm rãi đi ra ngoài. Chỉ là còn chưa tiến ra bên ngoài đã bị một cỗ lực lượng nhu hòa cản lại.
Kim quang màu vàng nhạt lan tràn tới, chiếu sáng không gian nguyên thần vốn đã ảm đạm. Dưới đạo kim quang này, cảm giác thống khổ bị suy giảm đi rất nhiều. Bồ Đề cổ thụ cành lá rũ rượi có một tia linh quang trôi nổi. Ô Quỷ hữu khí vô lực mở hai mắt ra, hỏa diễm màu xanh thẳm trong mắt ảm đạm tới cực điểm.
Bình luận