Đạo (Dịch) – Chương 2046

Tất cả mọi chuyện sao mà tàn nhẫn như vậy chứ?

- Hai vị đại nhân, hai người tận mắt nhìn thấy phu quân nhà ta vẫn lạc hay không?

Nguyệt Vũ cắn môi hỏi. Bởi vì dùng sức quá mạnh mà môi nàng tái nhợt. Chỉ là nàng cố nén sự bi thương trong lòng, ánh mắt nhìn thẳng vào hai người Nhân tổ, chờ đợi một câu trả lời thuyết phục.

- Không, chuyện về sau lại xảy ra biến cố. Tiêu Thần bị Long Hoàng Yêu tộc mang đi, tu vi của lão Long này đã đạt tới Tạo Vật cảnh, lão phu và Hổ vương đạo hữu lực bất tòng tâm.

Nhân tổ chậm rãi mở miệng, nói. Sắc mặt hắn càng thêm âm trầm:

- hành động lần này của Long Hoàng tất không có ý tốt. Tiêu Thần bị trọng thương gần chết, lại rơi vào trong tay hắn...

Nhân tổ không có nói rõ, nhưng mà tất cả mọi người lại hiểu rõ ý tứ của hắn.

Nguyệt Vũ chỉnh đốn y phục rồi thi lễ, lại mở miệng nói:

- Phu quân nhà ta cả đời tu đạo từng chịu qua vô số gian khổ, có thể đi tới như ngày hôm nay không biết đã trải qua bao nhiêu tình thế nguy hiểm. Cho nên nếu như không có mắt nhìn thấy chàng vẫn lạc, ta sẽ không tin chàng tử vong.

Tiểu Nghệ lau nước mắt, hung hăng gật đầu:

- Ta cũng không tin, phu quân tuyệt đối sẽ không gặp chuyện không may.

- Đúng vậy, đúng vậy. Những năm này Tiêu Thần đại qua từng chịu qua vô số sóng gió, ta không biết Long Hoàng kia là ai. Nhưng mà hắn muốn hại Tiêu Thần đại ca, nhất định sẽ chỉ có thất bại mà thôi. Không biết chừng còn ăn thiệt thòi từ trong tay đại ca.

Thanh Mi ra vẻ nhẹ nhõm, nhưng mà nước mắt không nhịn được chảy xuống dưới.

- Nhất định không có việc gì, nhất định sẽ không.

Nhân tổ, Hổ vương liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thở dài, lắc đầu mà không nói gì.

....

Tả Mi đạo tràng.

Đạo vân bị nghiền nát đối với dân chúng phàm tục tầm thường cũng không có ảnh hưởng gì. Bọn hắn vẫn sinh hoạt trong phiến thế giới này, yên tĩnh mà hài hòa.

Nhưng mà tất cả thành trì có tu sĩ tụ tập đều nhận được tin tức khẩn cấp từ Tiêu thành truyền tới. Tất cả đều tiến vào trạng thái đề phòng cao độ. Một khi có người hành động thiếu suy nghĩ nhất định sẽ giết không tha.

Đạo vân trói buộc biến mất, khó có thể tránh thoát khỏi tu sĩ cảm ứng, chưa hẳn đã có người lòng sinh ý khác. Hoặc là không phục đạo tràng quản chế sinh ra thị phi. Cũng may tới hiện tại, dưới trấn áp còn chưa xuất hiện cục diện hỗn loạn.

Tiêu thành trong Đạo tràng dùng nơi trồng Táng hoa là hạch tâm, không ngờ lại xây dựng tầng tầng lớp lớp cấm chế. Lực lượng lục đạo của Tả Mi đạo tràng đều được triệu tập lại để đối phó với tất cả nguy cơ có khả năng xuất hiện.

Đạo phòng tuyến cuối cùng là do Linh Chi dẫn đầu tu sĩ Y đạo thánh thủ cùng với tu sĩ Sát đạo dưới trướng Lãnh Thập Nhị tạo thành. Tu sĩ Y đạo phụ trách nuôi dưỡng Táng Hoa, tu sĩ Sát Đạo có độ trung thành cao nhất, lúc nào cũng chuẩn bị dùng tính mạng mình để bảo hộ Táng Hoa an toàn.

Ngoài thống lĩnh Lục đạo ra, nhưng người khác không thể vọng động, càng không thể tới gần chỗ Táng Hoa nửa bước.

Không bao lâu sau, Táng Hao đột nhiên trở nên suy yếu. Một đám nguyên thần của đại nhân bên trong đột nhiên trở nên cực kỳ yếu ớt. Có lẽ sau một khắc sẽ sụp đổ, tan rã không còn. Việc này được giữ bí mật cực kỳ nghiêm khắc, ngoài thống lĩnh Lục đạo và tu sĩ y đạo phụ trách giữ gìn Táng Hoa thì không có một ai biết được. Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà trong Táng Hoa có chôn một tia nguyên thần của đại nhân, có liên quan mật thiết với đại nhân. Hiện tại Táng Hoa tàn lụi như vậy thì chứng minh.... Giờ phút này đại nhân đang ở trong hiểm cảnh. Nếu như nghiêm trọng thêm chút nữa, thậm chí có thể nói là bồi hồi trong thời khắc sinh tử.

Tu sĩ Y đạo dùng hết tất cả thủ đoạn, thế nhưng Táng Hoa vẫn dần dần héo rũ, có dấu hiệu khô quắt, tàn lụi. Cho dù Linh Chi không ngừng thi triển các loại thần thông y đạo trị liệu nhưng cũng không có cách nào thay đổi được điểm này. Mắt nhìn cảnh tượng này, thống lĩnh Lục đạo im lặng không nói, nhưng mà trong lòng lại có vẻ kinh hoảng không thể nào áp chế được. Bọn hắn có thể có được như ngày hôm nay, tất cả đều là vì đại nhân ban cho. Nếu như một ngày kia đại nhân không còn, bọn hắn phải làm thế nào đây?

Cả đạo tràng như rơi vào trong vực sâu đen kịt, không thấy ánh mặt trời.

- Linh Chi thống lĩnh nghỉ ngơi một lát đi, ngươi cứ vô lực thay đổi trạng thái của Táng Hoa như vậy sẽ chỉ làm cho bản thân mình hao tổn mà thôi...

Khổ Sơn thống lĩnh mở miệng, trên mặt hiện lên vẻ không đành lòng. Nhưng mà chưa nói xong thì đã bị Linh chi khoát tay ngắt lời.

- Thi triển thần thông gia trì Táng hoa, chung quy vẫn còn có chút tác dụng... Cho dù gần như không có tác dụng, nhưng mà cũng có thể khiến cho ta yên tâm hơn đôi chút.

Linh chi mở miệng, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên vẻ kiên định.

- Chư vị, tình cảnh của đại nhân hiện tại chúng ta không có lực nhúng tay. Thứ có thể làm chỉ là tận tâm tận lực, cầu không thẹn với lương tâm là được. Linh Chi sẽ triệu tập tu sĩ Y đạo, bố trí Phổ Thiên cam lâm vũ lộ trận, toàn lực duy trì sinh cơ cho Táng Hoa. Những việc khác trong đạo tràng xin nhờ chư vị đạo hữu cố sức.

Mặc Tra thống lĩnh gật đầu, trầm giọng mở miệng nói:

- Linh Chi thống lĩnh yên tâm đi, trước khi rời đi đại nhân đa tạm thời giao đạo tràng cho chúng ta quản lý, nếu như không có cách nào giữ gìn trật tự trong đạo tràng thì ngày sau chúng ta cũng không còn mặt mũi nào gặp lại đại nhân.

Nói xong hắn chắp tay, mạnh mẽ quay người, dẫn bốn thống lĩnh Binh giáp đạo còn lại nhanh chóng rời đi. Khải giáp va chạm tạo thành tiếng kim loại, cảm nhận vô cùng sắc bén, chói tai.

Những thống lĩnh còn lại chắp tay, sắc mặt âm trầm, quay người rời đi.

Có bọn họ tất sẽ duy trì trật tự trong đạo tràng. Nhưng mà có một điểm trong lòng thống lĩnh lục đạo hiểu rõ. Nếu như muốn đạo tràng bình yên vô sự, chỉ có đại nhân trở về mới có thể làm được. Nếu không... Sớm muộn gì cũng có phong ba sinh ra.

...

Địa phương hư vô ở giới ngoại.

Một hạt bụi lơ lửng trên không trung, nhỏ như giới tử. Cho dù có tu sĩ đi ngang qua cũng không có cách nào cảm ứng được. Nhưng mà bên trong một khỏa giới tử nho nhỏ này lại ẩn chứa chuyện đủ để kinh thiên động địa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...