- Đối ẩm tới đây chấm dứt, lão phu sẽ trở về lãnh địa Cự Nhân tộc. Tuy nhiên ngươi cứ yên tâm, chuyện Nhân tộc lão phu sẽ không đứng ngoài nhìn. Một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn ta sẽ lập tức chạy tới. Kế tiếp ngươi có tính toán gì không? Tiếp tục tọa trấn ở giới bích hay là bế quan tu luyện?
- Hạo kiếp của Nhân tộc vừa mới chấm dứt, trong tộc đàn có rất nhiều chuyện chưa ổn định. Mà nguy cơ Huyết Ngục tộc còn chưa hoàn toàn giải trừ. Lão phu phải tọa trấn trong Tổ thành một đoạn thời gian ngắn, ổn định thế cục Nhân tộc.
- Đúng vậy. Trước đây ta đã khuyên ngươi sớm nên theo ta vào Chiến thần cung, không nên bị sự vụ lặt vặt trong tộc đàn vây khốn. Nếu không phải như vậy thì tu vi của ngươi hôm nay chỉ sợ đã cao hơn trước mắt không chỉ một cảnh giới a.
Hổ Vương bất đắc dĩ mở miệng, nhưng mà bởi vì tương đối hiểu rõ tính tình của Nhân tổ, biết rõ có khuyên bảo cũng vô dụng cho nên hắn cũng không có nhiều lời, mà nhìn về phía Tiêu Thần, nói:
- Tiêu Thần, kế tiếp có lẽ ngươi muốn trở về Chiến thần cung đúng không? Chậc chậc, dựa theo tốc độ tiến bộ của tiểu tử ngươi, chỉ sợ không bao lâu nữa có thể đột phá bình cảnh trước mắt, đột phá Phá Diệt cảnh. Nghĩ tới điểm này trong lòng lão phu không nhịn được có chút hâm mộ, ghen ghét. vì sao ngươi tu luyện tới cảnh giới càng cao thì tốt độ tu luyện lại càng nhanh tới vậy? Ta muốn đặt chân lên Phá Diệt cảnh lại trải qua vô số kinh nghiệm, còn thiếu chút nữa rơi vào trong kết cục bi thảm a.
Trong khi nói chuyện, trong lời nói của lão gia hỏa này không che dấu mùi chua chua.
Đây cũng là lời nói thật tâm của Hổ vương, dùng tốc độ tăng lên như vậy của Tiêu Thần, nếu như hắn vẫn ra vẻ bình tĩnh, không quan tâm thì cũng quá làm ra vẻ. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến cho trong lòng Tiêu Thần có chút hảo cảm với Hổ vương, đối phương đủ chân thực.
Nhân tổ nghe vậy liên tục gật gật đầu, hiển nhiên đối với chuyện này có chút đồng ý.
Bị hai lão quái Phá Diệt cảnh dùng ánh mắt hâm mộ nhìn vào, Tiêu Thần chỉ có thể cười khổ không thôi.
Không cho hai lão quái mở miệng hỏi, Tiêu Thần hơi trầm ngâm rồi thấp giọng mở miệng, nói:
- Chắc hẳn hai vị đại nhân luôn khó hiểu vì sao Tô Cáp Hỏa tộc và Tử Nguyên chi chủ luôn hãm hại, truy sát ta. Hôm nay ta dứt khoát nói chuyện này với nhị vị đại nhân.
Nói tới đây, Tiêu Thần ngừng lại một chút rồi nói.
- Chắc hẳn nhị vị đại nhân cũng biết Tiêu Thần chính là tu sĩ phi thăng từ Phù Du giới...
Lập tức Tiêu Thần chậm rãi mở miệng, rất nhiều chuyện che dấu, không tiện nói tới đều được hắn nói ra. Nói ngắn gọn về kiếp nạn mà Nhân tộc gặp phải ở Nhân gian giới, sau đó lại giải thích rõ ràng về huyết hải thâm cừu với Hỏa tộc thượng giới.
- Là nhất mạch Nhân gian giới ta bị Vạn cổ phong ấn trấn áp, vài vạn năm qua chưa từng có một tu sĩ nào phi thăng thành công lên Linh giới, gần như bị vĩnh viễn cắt đứt khả năng tu luyện tới cảnh giới cao hươn. Nhưng mà Tiêu Thần thành công phi thăng lên Tiểu thiên giới, nghiền nát Vạn Cổ phong ấn. Tất cả huyết hải thâm cừu năm đó Tiêu Thần sẽ tự tay đòi lại. Nhất mạch Nhân tộc ta bị nô dịch, nuôi nhốt, vô số tu sĩ tiền bối vẫn lạc.
Tiêu Thần nhất định sẽ khiến cho Hỏa tộc phải trả giá gấp trăm ngàn lần.
Thanh âm của Tiêu Thần trầm thấp mà âm lãnh, hàn ý ngập trời, sát cơ nồng đậm căn bản không có cách nào che dấu.
Nhân tổ, Hổ vương im lặng không nói. Hai người không ngờ tới trên người Tiêu Thần lại gánh vác cừu hận núi thây biểu máu như vậy. Hơn nữa dùng tâm trí của hai người cũng không khó phát hiện ra chút chuyện quỷ dị bên trong. Đường đường là Hỏa tộc của Đại thiên giới không ngờ lại lặng lẽ không một tiếng động, trực tiếp phái tu sĩ hàng lâm tới Phù Du giới. Chẳng lẽ thực sự muốn mượn huyết nhục của tu sĩ Phù Du giới đào tạo ra Nhân Nguyên đạo quả hay sao? Trong chuyện này tất có ẩn tình.
Tuy nhiên lúc này hai người lại không có tốn nhiều tâm tư như vậy. Hai người bị sát ý lạnh lẽo từ trong lời nói của Tiêu Thần làm cho chấn kinh. Nghĩ tới kết cục của Huyết Ngục tộc hiện tại, dường như bọn hắn cũng đã đoán được tương lai của Hỏa tộc.
Tuy rằng hiện tại Tiêu Thần còn chưa có loại khả năng này, nhưng mà sau khi tận mắt nhìn thấy Tiêu Thần quật khởi một cách khủng bố. Cho dù là Nhân tổ, Hổ vương biết muốn hoàn thành việc này khó như lên trời cũng không dám phủ nhận, quả thực Tiêu Thần có khả năng thực hiện được chuyện này.
Loại đánh giá này rất cao.
Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, lộ ra vẻ âm lãnh. Một lúc sau hắn hít sâu một hơi, sắc mặt rất nhanh trở nên bình tĩnh lại.
- Giải thích nguyên do rõ ràng thì mọi chuyện trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Có lẽ là năm đó, lúc đột phá Vạn Cổ phong trấn, bị Hỏa tộc Đại Thiên giới phát hiện ra được khác thường, chính vì vậy mới phái tu sĩ hàng lâm Linh giới để đuổi giết ta.
Nhân Tổ, Hổ vương khẽ gật đầu, rồi lại lập tức cười khổ lắc đầu. Hỏa tộc này có thể nói là cực kỳ tàn nhẫn, trực tiếp phái một tu sĩ Phá Diệt cảnh tiến vào Linh giới chém giết một tu sĩ phi thăng từ Phù Du giới lên. Đủ để cho thấy quyết tâm của bọn họ. Chỉ là tu sĩ Hỏa tộc dường như đã phán đoán sai lầm tốc độ phát triển của Tiêu Thần. Hiện tại bọn hắn đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Ngày sau muốn hoàn thành việc này không thể nghi ngờ càng thêm khó khăn.
Hỏa tộc quả quyết, ngoan lệ như vậy nhất định sẽ thất bại bởi vì tốc độ phát triển nghịch thiên của Tiêu Thần.
- Lúc trước ta từng nói, ta dưới sự giúp đỡ của năm vị huynh trưởng mà đánh ra thông đạo phi thăng. Nhưng mà Vạn Cổ phong trấn tự bạo sinh ra linh lực hỗn loạn, mạnh mẽ cưỡng ép ngăn cách thông đạo phi thăng. Cần năm ngàn năm mới có thể khôi phục. Tới thời gian đó mới cho phép tu sĩ phi thăng bình thường. Tới hiện tại, khoảng cách kỳ hạn này cũng không còn xa.
Trong khi Tiêu Thần nói chuyện, vẻ mặt hắn trở nên ôn hòa, khóe miệng không nhịn được hơi nhếch lên, nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt.
- Lúc Tiêu Thần ở Nhân gian giới, bởi vì cơ duyên số phận mà may mắn quen biết bốn vị hồng nhan tri kỷ, kết làm đạo lữ. Nếu như ta tính toán không sai, có lẽ không lâu nữa các nàng sẽ cùng năm vị huynh trưởng cùng nhau phi thăng lên Linh giới. Tiêu Thần muốn ở trong lãnh địa Nhân tộc đợi bọn họ tới.
Nhìn vẻ mặt ôn hòa, vui vẻ hiếm thấy của Tiêu Thần. Nhân tổ, hổ vương liếc nhìn nhau, bọn họ đều nhìn ra suy nghĩ trong lòng đối phương. Tiêu Thần quả nhiên là người trọng tình trọng nghĩa.
Bình luận