Hổ vương lắc đầu:
- Năm đó ở hoang ngoại, lão phu bị tu sĩ Huyết Ngục giới tính toán, gần như vẫn lạc. May mắn mà giữ được tính mạng, rơi vào trong một động phủ kín đáo, ở bên trong thu hoạch được rất nhiều cơ duyên. Khổ tu nhiều năm đột phá Phá Diệt cảnh, sau đó mới đánh vỡ được cấm chế động phủ để thoát thân mà ra.
Nói tới chỗ này, trên mặt lão gia hỏa này hiện lên vài phần bất mãn.
- Lão phu đột phá Phá Diệt cảnh, hùng hổ chuẩn bị đi tìm Huyết Ngục tộc gây khó dễ. Không ngờ bọn hắn lại sớm bị Tiêu Thần thanh lý sạch sẽ, một người cũng không để lại, làm cho lão phu cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Mặc dù Hổ vương nói rất đơn giản, nhưng mà trận chiến năm đó nhất định rất hung hiểm. Cơ duyên trong động phủ thần bí mà hắn đoạt được tuyệt đối không tầm thường. Nếu không há có thể trợ giúp hắn tấn chức lên Phá Diệt cảnh? Tuy rằng hắn không nói tỉ mỉ, nhưng mà hai người Nhân tổ, Tiêu Thần cũng không hỏi nhiều. Trên người mỗi một tu sĩ đại đa số đều có rất nhiều bí mật, cho dù là phụ mẫu, thân nhân cũng không thể nói. Điểm ấy mọi người đều tự hiểu là được. Giống như Tô Cáp Hỏa tộc, tnc sao lại đuổi giết Tiêu Thần, điểm ấy Hổ Vương, Nhân tổ cũng chưa từng mở miệng hỏi một câu.
- Ha ha, ngươi có được cơ duyên rất tốt nha. Tính ra còn phải cảm tạ Huyết Ngục tộc một phen. Nếu không bị bọn hắn tính toán thì giờ phút này sao ngươi có thể đột phá Phá Diệt cảnh được?
Đối mặt với lời trêu chọc của Nhân tổ, Hổ vương bất đắc dĩ trừng mắt liếc hắn.
- Việc này ai cần ngươi nói? Lúc trước lão phu thiếu chút nữa vẫn lạc. May mà lão phu vận khí tốt a. Nghĩ tới chuyện này trong lòng ta vẫn còn tức giận.
Đề cập tới chuyện năm xưa, trên mặt Hổ Vương vẫn còn vẻ sợ hãi. Hiển nhiên chuyện năm đó có lẽ rất nguy hiểm.
Nhân tổ cười cười, cũng không tiếp tục nhiều lời.
Tiêu Thần nâng chén, đổi chủ đề. Ba người tiếp tục đối ẩm, từng vò rượu rót vào trong bụng mọi người, mùi rượu lan tràn ra, tràn ngập cả cung điện. Tiêu Thần lấy Dược Vương tửu cho Dược sĩ nấu thành, lập tức khiến cho Hổ Vương đã nghiền. Dùng công hiệu của Dược Vương tửu, đối với tu sĩ Phá Diệt cảnh mà nói hiệu quả cũng không quá lớn. Nhưng mà đây lại là rượu ngon thế gian hiếm thấy. càng về sau, Tiêu Thần không thể làm gì khác hơn là triệu Dược Vương ra, bảo Dược Vương đem cách điều chế và thủ pháp ra nói cho Hổ vương một cách nguyên vẹn. Lúc này lão quái này mới hoàn toàn thỏa mãi. Theo cách nói của hắn, loại rượu ngon như vậy nếu như chỉ có thể uống một lần quả thực là chuyện tra tấn nhất trên đời này. Dược Vương si mê tửu đạo, lại nghe Hổ vương, Nhân tổ tán thưởng, đương nhiên vui vẻ vô cùng. Sau khi trao đổi cách điều chế bảo vật với Hổ Vương, lúc này hắn mới liên tục thi lễ, được Tiêu Thần đưa về đạo tràng.
Hổ Vương lấy được cách điều chế, mặt mày hớn hở. Trận tiệc rượu này kéo dài một ngày một đêm mới chấm dứt. Trên mặt đất có vô số vò rượu không chất đống.
Thân thể Hổ Vương hóa thành người thường, nhìn như một tráng hán trung niên, thân thể khôi ngô, khuôn mặt vì rượu mà đỏ bừng. Hắn nhắm mắt lại, vẻ mặt thỏa mãn, hiển nhiên đang thưởng thức cảm giác mê muội sau khi say rượu này mà không có dùng lực lượng hóa giải tửu lực.
Nhân tổ cười cười, nói chuyện cũ của Hổ vương. Nói khi đó hắn còn trẻ mà mê uống rượu, một lần nọ, không biết nghe từ đâu tin tức trong tay Khuê Hầu Vương Yêu tộc có hầu nhi tửu ngàn năm, hắn lại giật dây Nhân tổ kết bạn đi tới lãnh địa Yêu tộc. Kết quả chuyện bại lộ, dẫn tới Khuê Hầu vương đuổi giết, thiếu chút nữa bị buộc tới mức trời cao cũng không còn đường chạy, địa ngục không cửa vào. Rất khó tưởng tượng ra được, vì rượu ngon mà lúc còn trẻ Hổ vương lại làm ra hành động điên cuồng như vậy.
Khuôn mặt Hổ Vương đỏ bừng, lập tức nói chuyện này năm đó Nhân tổ cũng rất đồng ý, hôm nay lại đòi tới vạch sẹo của hắn, quá không trượng nghĩa...
Tiêu Thần nhìn hai người chọc ghẹo nhau, cảm nhận tình hữu nghị giữa hai người, tâm thần vốn căng cứng vì chém giết kịch liệt, trong lúc vô thanh vô tức trở nên tĩnh lặng. Trên mặt nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt. Tu đạo hiểm ác, có thể có một hảo hữu chí giao có thể chung hoạn nạn, vui vẻ như vậy cũng là một chuyện rất may mắn.
- Hổ vương, hiện tại ngươi tấn chức Phá Diệt cảnh, trở lại Linh giới, kế tiếp ngươi muốn làm gì?
Vẻ mặt Nhân tổ khôi phục lại bình tĩnh, lạnh nhạt mở miệng nói.
Hổ vương thở dài.
- Lão phu rời khỏi tộc đàn nhiều năm, cũng từ miệng hai tiểu gia hỏa Hổ Môn, Hổ Quan biết được một ít tin tức. Những năm này nếu không có ngươi trông nom Cự Nhân tộc, chỉ sợ tình cảnh của bọn họ sẽ càng thêm hỏng bét. Hiện tại ta đã trở lại, đương nhiên phải trở về, tranh thủ làm cho cuộc sống của tộc nhân đỡ hơn một chút a.
- Những năm này ta luôn khuyên cả tộc Cự Nhân tộc các ngươi dời vào trong lãnh địa Nhân tộc ta. Ở dưới sự che chở của Nhân tộc chúng ta bọn hắn cũng có thể đờ hơn một chút. Nhưng mà việc này đám tiểu bối kia một mực không đáp ứng.
Nhân tổ bất đắc dĩ lắc đầu.
- Có lẽ sau khi ngươi trở về có thể khuyên bảo bọn chúng một chút.
- Ha ha, việc này sau này không cần phải nói nữa. Coi như là lão phu thì cũng không đồng ý điểm ấy. Cự Nhân tộc nhất mạch ta chính là chiến sĩ trời sinh, nếu như tiến vào lãnh địa Nhân tộc, tuy rằng có thể có được hoàn cảnh sinh tồn tốt, yên ổn. Nhưng mà nếu như sống dưới tình cảnh như vậy lâu dài, sợ rằng chiến ý cường đại ẩn sâu trong máu Cự Nhân tộc ta sẽ bị mài mòn sạch sẽ. Huống hồ hôm nay lão phu đã trở về, để xem trong các tộc Linh giới còn có ai dám chèn ép Cự Nhân tộc ta hay không.
Sau khi nói xong, trong mắt Hổ vương có sát khí lóe lên. Một cỗ khí thế nặng nề như núi bộc phát, khiến cho người ta có cảm giác như đối mặt với núi cao, không thể rung chuyển.
Nhân tổ gật đầu.
- Ngươi nói cũng không sai. Cự Nhân tộc có ngươi tọa trấn, lực lượng tộc đàn trong thời gian ngắn tất sẽ điên cuồng tăng lên. Đương nhiên không cần lo lắng tộc đàn khác chèn ép.
Trên mặt Hổ vương hiện lên vẻ ngạo nghễ. Với tư cách là chiến sĩ trời sinh, danh xưng vô địch đồng cấp của Cự Nhân tộc cũng không phải là nói không.
Bình luận