Đạo (Dịch) – Chương 1968

- Tuy rằng đơn giản, nhưng mà kế hoạch lại có khả năng thành công rất lớn.

Tử Nguyên chi chủ lắc đầu:

- Lời của Thi vương quả thực có vài phần khả năng, nhưng tất cả phải thành lập trên một kết quả. Đó là Huyết Ngục tộc đại bại, sau đó mới xảy ra chuyện chạy tán loạn và đuổi giết. Khi đó chúng ta mới có cơ hội... Thế nhưng dựa vào tình hình trước mắt, ta không cho rằng Nhân tộc có thể đánh tan quân đoàn Huyết Ngục tộc, có lẽ không cần chúng ta ra tay, Huyết Ngục tộc đã có thể giết chết Tiêu Thần, diệt trừ mối họa lớn trong lòng chúng ta.

Tô Cáp gật đầu, đồng ý với điểm này.

- Chẳng lẽ các ngươi cho rằng Huyết Ngục tộc có thể ngăn cản được Tiêu Thần hay sao? Ha ha, bản vương không cho rằng như vậy. Cứ chờ mà xem, ta nghĩ không lâu nữa các ngươi sẽ hiểu rõ, các ngươi đã quá coi thường lực lượng của hắn.

Di Thần Nguyên cúi đầu, trong mắt có lệ mang cuồn cuộn, trong lòng điên cuồng gào thét:

- Tuy nhiên, lần này ta đã có chuẩn bị, tuyệt đối sẽ không để cho ngươi có bất kỳ cơ hội giữ mạng nào. Tiêu Thần, không lâu sau sẽ là ngày ngươi diệt vong.

Đối với việc Tiêu Thần có thể đánh tan Huyết Ngục tộc, Di Thần Nguyên chưa từng có một chút hoài nghi nào.

Có thể trở thành đối thủ cả đời của hắn, há có thể bị một vấn đề nho nhỏ như vậy vây khốn cơ chứ?

...

trong thời gian hơn nửa năm ngắn ngủi, bắt đầu từ Tổ thành, đại quân Nhân tộc đã lan tràn ra chung quanh... Nơi này là giới bích, nếu như có biến cố, quân đoàn Huyết Ngục tộc tất sẽ bố trí ở đây. Chậm rãi đợi đại quân Nhân tộc đi tới.

Điểm ấy đương nhiên hai người Tiêu Thần, Nhân tổ cũng nghĩ tới. Trong lúc đại quân tiến lên vô cùng cẩn thận, tu sĩ Sát đạo tuần tra tới lui chung quanh, mỗi cách nửa canh giờ sẽ truyền về tin tức, xác định đại quân có thể tiến lên an toàn.

Nhưng mà hôm nay tu sĩ Sát đạo của Tả Mi đạo tràng đi suốt một giờ mà còn chưa trở lại.

Cho dù có chuyện ngoài ý muốn nổi lên thì cũng không có khả năng vượt quá nửa canh giờ. Tiêu Thần ngẩng đầu, híp mắt nhìn phía trước, trong lòng thầm nghĩ:

- Rốt cuộc cũng tới rồi sao?

Huyết Ngục tộc không có khả năng dừng tay một cách đon giản như vậy. Điểm ấy trong lòng hắn đã sớm nghĩ thông.

Quân đoàn Nhân tộc dừng bước tiến.

Sau khi thương nghị một lát, Nhân tổ lưu lại thủ trung quân, ứng phó vạn nhất.

Dưới sự dẫn dắt của Lãnh Thập Nhị, Tiêu Thần đi thẳng tới trước đại quân.

Cũng không phải là lấy bản thân đi mạo hiểm. Dùng tu vi của hắn hiện tại, dưới tình huống đại năng Phá Diệt cảnh không có khả năng ra tay trong Linh giới, có thể nói là không chút sợ hãi. Cho dù phía trước thực sự có bố trí sát cục, như vậy chỉ có hai người hắn và Lãnh Thập Nhị cũng có thể đơn giản thoát thân.

Dẫn theo người nhiều, ngược lại sẽ trở thành vướng bận.

Căn cứ vào chỉ dẫn của Lãnh Thập Nhị, hai người thu liễm khí tức, khống chế độn quang đi về phía trước, nhưng mà cũng không có đẩy tốc độ lên nhanh nhất, vô cùng cẩn thận.

Tầm gần nửa canh giờ sau, Lãnh Thập Nhị đột nhiên dừng lại, nói:

- Đại nhân, nơi này chính là điểm cuối cùng mà tu sĩ Sát đạo chúng ta truyền tin tức lại. Xa hơn trươc tất nhiên là nơi xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Chúng ta phải cẩn thậ hơn một chút.

Loại cảm giác này cực kỳ quỷ dị, lại làm cho trong lòng Tiêu Thần không nhịn được sinh ra vài phần nôn nóng, chỉ là lại bị hắn hít một hơi thật sâu, mạnh mẽ đè xuống.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, một lát sau sắc mặt Tiêu Thần khẽ biến, chân đột nhiên ngừng lại.

Lãnh Thập Nhị là thủ lĩnh Sát đạo, tiếp nhận truyền thừa Sát đạo nguyên vẹn, trong cơ thể có được sát lục bản nguyên, đối với khí tức mặt trái có cảm ứng rất là nhạy cảm. Sắc mặt hắn bỗng nhiên trở nên âm trầm.

Hoàn cảnh quanh thân tuy rằng không có chút biến hóa nào, nhưng mà vô thanh vô tức lại khiến cho trong lòng người ta sinh ra nôn nóng, các loại cảm xúc mặt trái bốc lên.

Đáng sợ là ở chỗ nó lặng lẽ làm thay đổi cảm xúc con người, nếu không phải cảm ứng của Tiêu Thần và Lãnh Thập Nhị linh mẫn, đổi lại người khác sợ rằng sẽ không nhận ra được điểm này mà đã bị cảm xúc mặt trái làm cho ảnh hưởng.

Hai mắt Tiêu Thần híp lại, ngẩng đầu nhìn bầu trời và mặt đất một chút, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Cảnh tượng hư ảo.

Có đại thần thông hoặc là trận pháp nào đó chính thức che đậy tình huống nơi này. Cảnh vật trước mắt Tiêu Thần và Lãnh Thập Nhị hiện tại bất quá chỉ là một tầng ảo ảnh. Nhưng mà phần ảo ảnh này lại chân thật tới mức không thể nào khám phá được.

Nếu không phải nguyên thần truyền ra khí tức xao động, cho dù là Tiêu Thần cũng không phát hiện ra được chỗ khác thường.

Mà giờ phút này hắn ngẩng đầu nhìn chung quanh, đường cong quy tắc xuất hiện trong nguyên thần lúc này như bị một tấm màng mỏng che kín, khiến cho đường cong quy tắc trở nên mơ hồ không rõ. Mà tầng màng mỏng này hiển nhiên là lực lượng che đậy cảnh tượng chân thật trước mắt.

Sắc mặt Tiêu Thần dần dần ngưng trọng, giờ phút này hắn đã mơ hồ đoán được nguyên nhân tu sĩ Sát đạo biến mất. Trong đó rốt cuộc che dấu bí mật gì mà khiến cho hắn phải tự mình ra tay, vạch trần bí mật?

bàn tay trong ống tay áo đánh về phía trước, hung hăng kéo xuống.

Dưới một kéo này, không gian trước mắt đột nhiên truyền tới thanh âm chói tai như tơ lụa bị xé rách, giống như xé ra tầng cảnh tượng chân thật phía sau tơ lụa vậy.

Từ chỗ Tiêu Thần xé rách, cả hình ảnh hư ảo bắt đầu sụp đổ.

Bầu trời đỏ au, mặt đất đỏ rực, thành trì màu đỏ.

Oán độc, không cam lòng, giết chóc, đồ sát... Vô số loại cảm xúc mặt trái bỗng nhiên bộc phát, bỏ qua tất cả phòng ngự trực tiếp chui vào trong nguyên thàn của tu sĩ, muốn điều khiển thân thể bọn họ, khiến cho bọn họ vẫn lạc trong điên cuồng.

Đồng tử Tiêu Thần kịch liệt co rút lại, ánh mắt nhìn cảnh tượng giống như tận thế trước mắt, cảm giác lạnh lẽo từ tận sâu trong lòng bỗng nhiên khuếch tán toàn thân, lại khiến cho thân thể hắn cứng ngắc một hồi.

Thành trì huyết sắc hùng vĩ vô cùng, nhưng mà lại không phải là dùng gạch đá kiến tạo mà thành, mà là dùng huyết nhục chồng chất mà thành, thi thoảng lại nhúc nhích, giống như là vật còn sống. Một tầng sương mù huyết sắc bao phủ trong thành trì, vô số tiếng gào rú thê lương thảm thiết, cho dù khoảng cách xa vô tận nhưng mà vẫn có thể nghe thấy rõ ràng, giống như là lệ quỷ gào rú vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...