Nhân tổ, Tiêu Thần suất lĩnh đại quân Nhân tộc, chủ động xuất kích. Đương nhiên Tổ thành vẫn phải giữ lại đủ lực lượng phòng ngự. Nếu không một khi quân đoàn Huyết Ngục tộc tập kích, Tổ thành bị phá, tất sẽ tạo thành đả kích mang tính hủy diệt với sĩ khí Nhân tộc.
Cũng may đại trận của Tổ thành trải qua tu sĩ Cấm đạo Tả Mi đạo tràng cải tạo, uy năng so với trước tăng vọt lên mấy lần. Cho dù không có Nhân tổ tọa trấn, bằng vào lực lượng chiếm đóng trong thành cũng có thể chống đỡ hơn một tháng khi đối mặt với quân đoàn Huyết Ngục tộc.
Trong khoảng thời gian này cũng đủ để cho quân đoàn Nhân tộc ca khúc khải hoàn trở lại cứu viện.
Sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, đại quân Nhân tộc chính thức xuất phát.
Lần này Nhân tro, Tiêu Thần thống soái tổng cộng ba ngàn sáu trăm vạn chiến sĩ Nhân tộc. Đây là chiến lực mạnh nhất mà Nhân tộc có thể xuất ra. Trận chiến này nếu như không thành công, Nhân tộc sẽ khó tránh khỏi kết cục suy tàn.
Dùng lực toàn tộc chiến một trận.
Không thắng thì vong.
Chuyện đạo tràng của Tiêu Thần Nhân tổ đã biết, hắn tỏ vẻ tán thưởng, hâm mộ, cũng ý thức được sự cường đại của Binh giáp đạo. Sau khi hai người thương nghị, quyết định binh giáp đạo của Tiêu Thần trở về đạo tràng, tùy thời chờ lệnh. Vào thời khắc mấu chốt có thể ra tay. Như cuộc chiến ở Tổ thành vậy, tạo thành đả kích, hỗn loạn cực lớn cho quân đoàn Huyết Ngục tộc.
Đại quân ba ngàn sáu trăm vạn Nhân tộc chia làm tam bộ, nhị phong có tám trăm vạn binh giáp, trung quân có một ngàn sáu trăm vạn binh giáp. Đội ngũ mênh mông cuồn cuộn, che khuất bầu trời. Binh chỉ tới đâu, từng tòa thành trì nhanh chóng được thu phục.
Lãnh địa tộc đàn bị công hãm lần nữa trở về trong tay Nhân tộc.
Thế nhưng dù vậy, nương theo quân đoàn đẩy mạnh, đám người Nhân tổ, Tiêu Thần chẳng những không có cảm thấy nhẹ nhõm mà ngược lại còn nhíu mày, trong lòng bất an không thôi.
Bởi vì tất cả quá mức thuận lợi, thuận lợi vượt xa tưởng tượng của bọn hắn, giống như là Huyết Ngục tộc đã buông tha cho trận chiến này, chủ độn nhận thua vậy. Nhưng mà loại chuyện thế này, dùng tính cách hung tàn, tàn nhẫn, có thù tất báo của Huyết Ngục tộc, hiển nhiên sẽ không xảy ra.
Trong này tất có lẩn khuất.
Nhân tổ truyền lệnh toàn quân, cẩn thận đề phòng bất trắc xảy ra.
Tiêu Thần thì âm thầm dùng tu sĩ Sát đạo do Lãnh Thập Nhị cầm đầu, quay chung quanh đại quân, bố trí giám sát, thám thính, tránh cho đại quân rơi vào trong cạm bẫy của Huyết Ngục tộc.
Đám người Lãnh Thập Nhị tỏa ra chung quanh, cũng không có tìm được manh mối của đại quân Huyết Ngục tộc, ngược lại còn mang về tin tức khiến cho người ta khiếp sợ.
Trong lãnh địa Nhân tộc bị công hạ, số lượng tộc nhân tộc đàn giảm mạnh, thậm chí còn tới tình trạng có mười mất chín, đạt tới tình cảnh ngàn dặm hoang vắng. Số lượng nhân tộc biến mất không có cách nào thống kê được. Chuyện này khiến cho sắc mặt Nhân tổ, Tiêu Thần trở nên cực kỳ khó coi.
Việc này tất nhiên là thủ đoạn của Huyết Ngục tộc. Chỉ là bọn hắn rút đi, bắt giữ nhiều Nhân tộc như vậy thì có tác dụng gì chứ? Tuy rằng không rõ nguyên do trong đó, nhưng mà trong lòng Tiêu Thần, Nhân tổ lại có dự cảm không ổn.
MỘt đường đẩy mạnh, gần như không có gặp phải bất luận ngăn cản nào của quân đoàn Huyết Ngục tộc.
Thậm chí càng về sau, Nhân tổ phái ra cường giả tộc đàn, tiến vào những thành trì trước mặt, chữa trị trận pháp truyền tống, khiến cho đại quân có thể nhờ Truyền tống trận đi về phía trước. Kể từ đó, tốc độ không biết lại nhanh hơn bao nhiêu lần. Nhưng mà lại không có nhìn thấy một chút bóng dáng nào của đại quân Huyết Ngục tộc.
Đối phương giống như u linh, triệt để biến mất trong tầm mắt của quân đoàn Nhân tộc.
....
- Khí tức của Thi vương Sùng Sơn?
Sắc mặt Tử Nguyên chi chủ biến hóa, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ không có cách nào che dấu.
- Ngươi nuốt hắn?
Tô Cáp Hỏa tộc đương nhiên biết rõ chữ nuốt trong miệng Tử Nguyên chi chủ có ý nghĩa thế nào. Trong mắt hắn hiện lên vẻ chán ghét, nhíu mày, trong lòng tràn ngập đề phòng.
Di Thần Nguyên nhìn thấy phản ứng của hai người, trong lòng cười dữ tợn một tiếng, nhưng mà cũng không có lộ ra chút khác thường nào.
- Thi vương Sùng Sơn đã chết. Hiện tại người đứng trước mặt các ngươi là Thi vương Di Thần Nguyên, hôm nay ta tới đây là muốn hợp tác với nhị vị đạo hữu.
Tô Cáp, Tử Nguyên chi chủ nhướng mày.
Khóe miệng Di Thần Nguyên cười nhàn nhạt, nói:
- Sao nào? Chẳng lẽ các ngươi không muốn giết chết Tiêu Thần sao?
Ánh mắt Tô Cáp chớp lên, trầm giọng mở miệng:
- Không dối gạt Thi vương, bản tướng và Tử Nguyên đạo hữu từng ra tay trong không gian loạn lưu, muốn giết chết Tiêu Thần. Nhưng mà lại thất bại, đánh rắn động cỏ. Hôm nay hắn tiến vào trong Linh giới, chúng ta không thể xuất thủ, nếu không sẽ dẫn tới cường giả Linh giới vây giết.
Nói tới đây, người này thoáng dừng lại, ánh mắt nhìn vào trên người Di Thần Nguyên, nói:
- Đạo hữu đã mở miệng, chắc hẳn đã có kế sách. Nếu như không ngại, đạo hữu cứ nói ra cho chúng ta nghe một chút xem.
Tử Nguyên chi chủ khẽ nhíu mày, nhưng mà cũng không có mở miệng ngăn cản.
- cũng không phải là diệu kế gì, chỉ có điều bổn vương có vài phần hiểu biết về Tiêu Thần này, chính vì vậy mới nhìn thấy cơ hội tuyệt diệu mà nhị vị đạo hữu không phát hiện ra mà thôi.
Di Thần Nguyên thấp giọng mở miệng.
- Hành động trước mắt của Huyết Ngục tộc đã sáng tạo ra cơ hội tuyệt sát tốt nhất cho chúng ta.
- Xin rửa tai lắng nghe.
Di Thần Nguyên cũng không thừa nước đục thả câu mà nói rõ kế hoạch.
- Tiêu Thần này nhìn như sát phạt quyết đoán, lòng dạ độc ác, khi hạ sát thủ tuyệt đối sẽ không nương tay. Khiến cho mọi người cảm thấy hắn đáng sợ. Trên thực tế hắn lại là người cực kỳ trọng tình cảm, điểm ấy từ hành vi của hắn trong Chiến thần cung, Tổ thành là có thể nhìn thấy được. Hôm nay Huyết Ngục tộc gây ra chuyện như vậy, nhị vị đạo hữu nên biết, các ngươi cho rằng sau khi Tiêu Thần tận mắt nhìn thấy sẽ có phản ứng gì không? Không lâu sau, đợi cho khi quân đoàn Huyết Ngục tộc sụp đổ, nhất định Tiêu Thần sẽ điên cuồng đuổi giết. Đến lúc đó chúng ta mai phục ở biên giới của giới vực. Chỉ cần hắn bước ra khỏi giới vực một bước, ba người chúng ta lập tức ra tay trấn áp hắn. Đủ để nhẹ nhõm giết chết hắn.
Bình luận