Đạo (Dịch) – Chương 1924

Hắn có thể nhìn ra thân ảnh mặc áo bào xanh kia chính là hạch tâm của cả chiến trận đối phương. Nếu như có thể chém giết người này thì trăm vạn binh giáp chiến sĩ sẽ giảm bớt sức chiến đấu, thậm chí còn trực tiếp sụp đổ, bỏ trốn. Nếu như chiến thì phải gãi đúng chỗ ngứa, nếu không chiến thì cũng có thể khiến cho khí thế của đối phương giảm sút.

Thi Tương này tính toán rất hay.

Khóe miệng Tiêu Thần hơi nhếch lên, lộ ra vẻ lạnh lẽo.

- Thi Tương mở miệng, bổn tọa há có thể cự tuyệt. Nếu như vậy ta và ngươi sẽ chiến một trận sinh tử đi.

Chuyện Thi Tương này có thể nghĩ tới sao Tiêu Thần lại không nghĩ ra chứ? Nếu như có thể chém giết Thi Tương, mấy chục vạn Thi tộc mất đi thủ lĩnh nhất định sẽ sụp đổ, có thể giảm bớt thương vong của tướng sĩ Tả Mi đạo tràng.

Song phương đều có tính toán, ăn nhịp với nhau.

Thi Tương rít gào, dưới thi khí màu đen bao phủ hóa thành một đoàn lưu quang bỗng nhiên xuất hiện trên không trung chiến trường.

Tiêu Thần ngẩng đầu, cất bước đi về phía hư không. Qua mấy bước, không ngờ đã ở trên chín tầng mây.

Song phương đứng đối diện phía xa, sát cơ ngập trời.

- Chết.

Trong miệng Thi Tương phát ra tiếng gầm nhẹ, chân bước lên, nắm tay đánh ra.

Trận chiến này hắn hạ quyết tâm tốc chiến tốc thắng, trong thời gian ngắn nhất phải ra tay chém giết Tiêu Thần. Cố gắng vãn hồi tổn thương của Thi tộc. Cho nên một quyền này của hắn nhìn như bình thường. Nhưng mà Thiên Phá Thi Tương này đã dùng hết toàn lực.

Thi khí cuồn cuộn, mênh mông vô cùng, hóa thành sóng biển màu đen, phô thiên cái địa. Khí thế kinh thiên động địa cuốn tới.

Khắp thương khung bỗng nhiên âm u.

Khuôn mặt Tiêu Thần ngưng trọng, trong đôi mắt đen kịt hiện lên vẻ trầm ổn, không gợn sóng, không có chút cảm xúc chấn động nào, giống như biể sâu u ám. Bỗng nhiên có thần mang sáng chói lóe lên, chói mắt bức nhân, giống như là ngôi sao.

Đối mặt với một kích kinh thiên của Thi Tương, hắn không lùi mà tiến tới, mạnh mẽ bước ra một bước, mặc cho thi khí làm cho áo bào màu xanh tung bay phất phới, mái tóc đen tung bay, vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng hờ hững, khí tức khủng bố phá thể mà ra.

Trong tầm mắt, mười bảy đường cong quy tắc lập tức xuất hiện, phong cách cổ xưa, tự nhiên, từ hư không mà tới, chui vào trong một mặt hư khnog khác, xuyên qua thiên địa.

Bàn tay trong ống tay áo đánh một chưởng về phía trước. Mười bảy đạo đường cong quy tắc đều ở bên trong. Khí tức mênh mông như biển từ bên trong bỗng nhiên bộc phát, phóng ra tia sáng chói lọi giống như ánh sáng mặt trời. Một khỏa Quy Tắc chi nguyên ngưng tụ ra.

Sắc mặt Tiêu Thần hơi trắng bệch, tay không dừng lại mà lật tay thu Quy Tắc chi nguyên dung nhập vào trong bản thân. Khí tức điên cuồng tăng lên.

Đột phá.

Đột phá.

Tới Chí cổ cảnh.

Đây tuyệt đối là lực lượng Chí Cổ cảnh, Quy Tắc chi nguyên nhanh chóng chuyển động, giống như là một trái tim mạnh mẽ, trong lúc co rút lại phóng ra lực lượng vô cùng cường đại. Lực lượng này cuồn cuộn chảy qua từng tấc huyết nhục trong cơ thể, cường đại mà táo bạo.

Lực lượng tăng vọt khiến cho trong đầu xuất hiện ý niệm hiếu chiến. Nếu như là lúc bình thường Tiêu Thần sẽ dùng tu vi tâm tình cường hãn lập tức đè nó xuống. Nhưng mà hiện tại chẳng những hắn không có ngăn cản mà còn tùy ý thôi phát.

Phóng đại cỗ ý niệm cuồng bạo này tới vô hạn.

Chiến ý cường hãn phá thể mà ra, giống như một đầu Man thú có nanh vuốt sắc bén khủng bố ngửa mặt lên trời rít gào. Khí tức bễ nghễ bá đạo, khiến cho thiên địa tê liệt, muốn đồ diệt muôn dân trăm họ.

Trong nguyên thần, Chiến tự quyết bỗng nhiên bộc phát ra linh quang chói mắt. Một cỗ khí tức cổ xưa, mênh mông. Dường như vượt qua thời không vô tận bỗng nhiên hàng lâm trong phiến thiên địa này. Chiến ý bên ngoài cơ thể Tiêu Thần bỗng nhiên run lên, lập tức dùng phương thức bạo tạc, càng thêm điên cuồng tăng trưởng.

Chiến ý này này mạnh mẽ tới mức trời cũng không thể trấn, không thể xóa bỏ. Người không thể vong, có thể đấu với trời, chiến với đất. Chiến ý có thể chém giết với người, ngẩng đầu bễ nghễ, không cúi đầu, không lùi bước, không cố kỵ.

Khải giáp màu đỏ đơn bạc tự động hiển hiện, bao trùm mỗi một ngóc ngách trên cơ thể Tiêu Thần, tia máu lưu chuyển, ngưng thực vô cùng.

Từ khi tu đạo tới nay, trải qua vô số chém giết, khó khăn trắc trở. Có vô số khốn cục trước mặt, nhưng mà tín niệm leo lên đại đạo của Tiêu Thần chưa từng dao động. Trong lòng luôn có một cỗ ý niệm bất khuất, không buông bỏ, nặng nề giống như là một ngọn núi hùng vĩ chỉ thẳng lên trời. Mặc cho hàng ức năm tháng trôi qua cũng không có cách nào làm dao động hắn một chút nào.

Giờ phút này chiến ý của Tiêu Thần mạnh mẽ tới mức kinh thiên động địa.

Giờ phút này sát cơ của Tiêu Thần quá lớn, làm triệt để đóng băng càn khôn.

Trước mắt Tiêu Thần đạt tới trạng thái đỉnh phong trước nay chưa từng có. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Thi Tương Thiên Phá, trong mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo cuồn cuộn.

Bởi vì hôm nay hắn muốn tàn sát Chí Cổ, giết bán bộ Phá Diệt.

Khí tức khủng bố phô thiên cái địa quét ngang, tràn ngập cả thương khung, bao trùm cả mặt đất. Chiến trường phía dưới lúc này hơi dừng lại. Trăm vạn binh giáp chiến sĩ cùng quát lên, cảm nhận được khí tức của đại nhân, chiến ý của bọn hắn càng kinh khủng hơn.

Mà trong đôi mắt màu đỏ của lão thi hiện lên vẻ sợ hãi bất an. Dưới cỗ khí tức này lại khiến cho bọn hắn sinh ra cảm giác sợ hãi nào đó, có cảm giác như ngay một khắc sau sẽ sụp đổ, tử vong.

Trái tim đã sớm lạnh như băng của Thi Tương Thiên Phá đột nhiên hung hăng co rút lại, da đầu run lên, tâm thần lập tức bị bóng ma tử vong bao phủ. Dường như sau một khắc hắn sẽ vẫn lạc mà vong.

Vị cường giả Thi tộc này rốt cuộc cũng sinh ra ý thất kinh. Lực lượng của Tiêu Thần đã manh mẽ vượt quá tưởng tượng của hắn.

Phốc.

Thi Tương Thiên Phá dùng một quyền đập vào ngực mình, miệng phun ra một cỗ thi huyết màu đen, sền sệt như mực. Sau đó đám thi huyết này bắn ra, dung hập vào trong thi khí phô thiên cái địa như thủy triều kia. Được thi huyết dung nhập, uy thế của thi khí tăng vọt, giống như là biển cả phẫn nộ, ầm ầm bành trướng, tạo thành xu thế ngàn sóng trọng điệp cuốn về phía trước.

Tiêu Thần ngẩng đầu, sắc mặt lạnh lùng, bàn tay đập xuống hư không, sau đó thoáng dùng sức kéo một cái.

Trạn chiến này hắn muốn thắng dễ dàng như lật bàn tay.

Trận chiến này hắn muốn một kích định càn khôn.

Phong mang ngập trời.

Pháp lực bành trướng trong cơ thể Tiêu Thần giống như là nước lũ vỡ đê, xuôi theo kinh mạch từ bàn tay phun ra, tất cả đều bị thôn phệ sạch sẽ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...