Trong khi nói chuyện hắn dùng hai tay dâng ngọc giản lên, sau đó có một cỗ lực lượng nâng nó lên, rơi vào trong tay Tiêu Thần. Thần thức thăm dò vào bên trong, là một đám hình ảnh mơ hồ.
Trên dãy núi liên miên, những ngọn núi quái dị mọc lên san sát như rừng. Nhưng mà cách đó không xa không ngờ lại có một mảnh bình nguyên rộng lớn, một tòa thành trì tọa lạc bên trong, bị tử khí nồng đậm bao phủ. Mà những lão thi biến mất thì tập trung toàn bộ ở nơi này.
Tiêu Thần khẽ động, địa phương theo như lời Tiểu Điếm nói có lẽ chính là tòa thành trì này... Nếu như vậy hắn không có lựa chọn nào khác, muốn để cho Tiểu Điếm sớm ngày khôi phục thì cũng chí có thể chiếm cứ thành trì của lão thi mà thôi.
Tập trung tới cùng một chỗ sao?
Là muốn tụ tập phòng ngự, hay là hoàn thành một kích trí mạng? Lưu lại tất cả bọn hắn?
Mặc kệ đám lão thi này có tính toán thế nào, nhưng mà trong mắt Tiêu Thần mà nói, cũng là một cục diện khong tệ. Hắn có thể một lần ra tay giải quyết toàn bộ, cũng tránh đi rất nhiều phiền phức.
- Thập Nhị, phái thám tử xâm nhập phía sau, điều tra ba mặt. Giãn khoảng cách ra xa một ít, để phòng ngừa có biến. Những người nào còn thừa thì toàn lực khôi phục, chuẩn bị nghênh đón chiến đấu.
Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, hàn mang lưu chuyển, sát khí bức người.
Lãnh Thập Nhị quay người rời đi, đám người thống lĩnh Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Quân, Luân Tả đồng thời khom người, dường như tiếp thu chỉ lệnh. Một lát sau bọn hắn gật đầu, chân bốn người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Quân bước ra, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa, chỉ lưu lại một mình Luân Tả đóng trong quân.
Tiêu Thần híp mắt, đã muốn chiến thì oanh oanh liệt liệt chiến một trận, một mẻ hốt gọn các ngươi.
Sau hai thời thần, Tiêu Thần hạ lệnh, đại quân tiếp tục xuất phát, đồng thời tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu. Khí thế khắc nghiệt phóng lên trời, mười vạn binh giáp trầm mặc đẩy mạnh.
Sau nửa canh giờ, lướt qua vô số trở ngại trùng trùng điệp điệp. Tử thành xuất hiện trong mắt đám người Tiêu Thần.
Tử khí nồng đậm bao phủ cả tòa thành trì, lão thi rít gào kinh thiên động địa. Số lượng nhiều tới mức sợ rằng cũng có vài chục vạn.
Chiến trận triển khai, giằng co với thi thành phía xa.
Tu sĩ bốn đại bộ lạc hơi bất an. Nhưng mà nhìn sắc mặt cương nghị của chúng tướng sĩ Binh giáp đạo chung quanh, không có chút thất kinh nào. Lúc này bọn hắn mới yên tâm hơn một chút.
Tiêu Thần đại nhân đã dám tự mình tới đây, nhất định đã có thủ đoạn.
Mà đúng lúc này có một tiếng rít gào từ bên trong thành trì truyền ra, thanh âm kêu gào thê lương, khủng bố của đám lão thi im bặt:
- Sinh linh tươi sống mê người, các ngươi dám can đảm tiến vào lãnh địa Thi tộc, nhất định phải chuẩn bị trả giá thật nhiều vì hành vi của mình.
- Thi Tương Thiên phá ta ban cho các ngươi trừng phạt, trở thành huyết thực.
Tiếng rít gào còn chưa dứt thì tử khí nồng đậm bao phủ phía trên thành trì đột nhiên bộc phát ra khí tức khủng bố. Mấy chục vạn đầu lão thi đột nhiên ngửa mặt lên trời rít gào. Hai mắt đỏ thẫm gắt gao nhìn chằm chằm về phía chiến trận, lộ ra ánh mắt thèm muốn tràn trụi. Ở trong những kẽ răng có dịch nhờn màu xanh tanh hôi chảy ra.
Nói là lão thi, nếu không phải trên mặt có mấy khối thi ban ảm đạm thì rất giống như một tu sĩ trung niên, sắc mặt hơi tái nhợt. Thân thể khôi ngô, người mặc khải giáp màu đỏ, bên trên có vô số hoa văn tinh xảo, khí tức trong cơ thể rất mạnh.
Lão thi này sợ rằng có lực lượng có thể so với Chí cổ.
Chiến xa chậm rãi tiến lên, Tiêu Thần cất bước đi ra. Hắn đứng trên thành chiến xa, vẻ mặt bình tĩnh, áo bào màu xanh tung bay. Sau khi đạt được tin tức của thám tử hắn đã biết rõ, trong thành này tất có lão thi cao giai tồn tại. Xem ra chính là lão thi này.
Nhưng chỉ bằng vào những lực lượng này đã muốn chém giết hắn và những tu sĩ dưới trướng, như vậy quá mức buồn cười.
- Đã muốn chiến thì chiến thôi. Cần gì phải lãng phí miệng lưỡi như vậy. Hôm nay bổn tọa sẽ san bằng thành trì này, tàn sát các ngươi không còn mọt mống.
Nói xong tay áo Tiêu Thần vung lên, linh quang trên hư không bùng lên. Cửu phương chiến trận bỗng nhiên xuất hiện, mỗi một phương đều do mười vạn binh giáp chiến sĩ tổ hợp mà thành. Cầm trương thương trong tay, sát khí đằng đằng.
- Binh giáp nhấ tđạo, chủ chiến tranh sát phạt. Ngày hôm nay bổn tọa vận dụng các ngươi, hãy cho ta xem rốt cuộc các ngươi cường đại tới tình trạng nào. Tất cả tử thi trong thành, không lưu một đầu.
- Tuân lệnh đại nhân.
Trăm vạn binh giáp chiến sĩ gầm lên, chiến trận như thủy triều lập tức hình thành rồi dung hợp. Trực tiếp hóa thành ngũ phương chiến trận. Năm đại chiến tướng thống lĩnh một phương, miệng gầm nhẹ:
- Đại nhân ra lệnh, không lưu một đầu.
- không lưu một đầu.
Chúng binh giáp chiến sĩ dưới trướng cùng kêu lớn.
- Giết.
- Giết.
- Giết.
Trường thương chỉ lên trời, trăm vạn binh giáp chiên sĩ ra tay. Khí thế so với mười vạn binh giáp chiến sĩ ra tay đâu chỉ vượt qua gấp mười lần, gấp trăm lần.
Thương ảnh bắn lên chín tầng trời, che đậy bầu trời, giống như gió táp mưa sa rơi xuống đất. Mang theo lực lượng vạn quân khổng lồ, không thể ngăn cản.
Rống.
Thi Tương Thiên Phá phát ra tiếng gào thét kinh sợ, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ khó có thể che dấu. lực lượng đối thủ vượt quá tưởng tượng của hắn.
- Ngươi không phải là tu sĩ Tín tộc, ngươi là ai?
Lực lượng của Tín tộc thế nào trong lòng hắn hiểu rõ, nếu như là mười vạn binh giáp chiến sĩ có lẽ còn có thể, nhưng mà trăm vạn binh giáp chiến sĩ, loại đoàn thể chiến đấ khủng bố này đã vượt quá tổng lực lượng mà hiệ tnại Tín tộc có.
Một quyền đánh ra, tử khí nồng đậm bộc phát, hóa thành một cự chưởng tử khí hung hăng vỗ xuống. Cự chưởng đập tan thương ảnh. Nhưng mà hắn cũng chỉ có thể bảo đảm khu vực bên người không bị công kích, nhưng nơi khác thì lại bất lực.
Rống.
Rống.
Tiếng thi rống thê lương truefn ra, vô số lão thi lọt vào đợt công kích thứ nhất mà ngã xuống. Khóe mắ Thi Tương Thiên Phá hung hăng nhảy dựng lên. Sức chiến đấu mà trăm vạn binh giáp chiến sĩ bộc phát còn mạnh mẽ hơn tưởng tượng của hắn. Nếu như chém giết một phen, lực lượng tích súc qua vô số năm của Thi tộc sợ rằng sẽ bị tiêu hao hầu như không còn trong trận chiến này.
- Thủ lĩnh sinh linh huyết nhục, có dám chiến một trận với ta không?
Thi Tương rít gào một tiếng, toàn thân có tử khí tràn ngập, đồng thời xông lên trời.
Bình luận