Đạo (Dịch) – Chương 1914

- Trong lòng ngươi tự hiểu là được, cần gì phải nói nghiêm túc như vậy. Tuy nhiên, chuyện Tạp Minh bộ lạc hôm nay quả thực ngươi đã giúp ta một đại ân. Để ban thưởng thì ngươi có thể trở lại, Xích Tử muội muội đã chờ ngươi rất lâu nha.

Tiểu Điếm nghe vậy cười to, nhưng lại lập tức trở nên uể oải.

- Đáng tiếc lực lượng của ta hiện tại không đủ để chống đỡ biến hóa, rất nhiều chuyện không thể làm. Ài, đáng thương ta ẩn nhẫn nhiều năm như vậy.

Tiêu Thần cười mắng một tiếng, ống tay áo vung lên, trực tiếp thu tiểu tử này vào trong đạo tràng.

Nhưng mà sau khi Tiểu Điếm rời đi, sắc mặt hắn dần dần trở nên âm trầm.

Tiểu Điếm hôm nay như vậy khiến cho hắn nghĩ tới biến hóa của Ngu Cơ năm đó. Có lẽ không lâu sau đó trong cơ thể nó sẽ thức tỉnh trí nhớ thứ hai. Nhưng mà Tiểu Điếm chính là Tiểu Điếm, hắn quyết không cho phép ai làm tổn thương nó.

Ống tay áo vung lên, chân Tiêu Thần bước ra, thân ảnh hóa thành lưu quang gào thét rời đi.

Trong hang đá rộng rãi có một lão giả mặc trường bào đen, đẹp đẽ mà quý giá đang ngồi. Quanh thân có mấy người thủ hộ hắn vào bên trong, xa hơn đó là mấy trăm chiến sĩ khuôn mặt cương nghị, mặc khải giáp trên người. Bên ngoài cơ thể tản ra sát khí mãnh liệt mà bưu hãn. Hiển nhiên là người thiện chiến, sát phạt rất nặng.

Nhưng lúc này lão giả áo đen đột nhiên kêu lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt bỗng nhiên mở ra, trong mắt hiện lên vẻ kính sợ.

- Lão sư.

Một nữ tử tướng mạo xinh đẹp bên cạnh lão giả này kinh hô một tiếng.

Lão giả áo đen khoát khoát tay, nhưng mà sắc mặt vẫn cực kỳ khó coi:

- Mạc Lý Khắc chết.

- Mạc Lý Khắc đại nhân vẫn lạc sao?

Trong lòng nữ tử xinh đẹp kia hung hăng nhảy dựng lên, hơi cúi đầu, không dám lộ ra điểm khác thương nào.

- Đáng chết, rốt cuộc là Thần sư bộ lạc nào ra tay, khoongn gờ lại dám giết tộc nhân Bá Luân bộ lạc ta. Cướp đoạt bảo vật lão tổ nhìn trúng.

Sắc mặt Vu Nguyên đen lại, âm tình bất định một hồi.

Người này có thể nhanh chóng phát hiện ra khí tức của Khuy thị chi nhãn, hơn nữa còn ra tay phá hủy nó. Thực lực chân chính chỉ sợ không kém hắn. Nếu như bảo vật trường kiếm bị đối phương cướp đi, ngày sau muốn thu hồi sẽ muôn vàn khó khăn.

- Truyền linh tín về bộ lạc, khắc hình ảnh người này lên. Yêu cầu bộ lạc toàn lực điều tra thân phận người này, không tiếc bất kỳ giá nào đoạt lại bảo vật.

Vụ Nguyên búng một ngón tay, có linh quang chợt lóe lên trên đầu ngón tay hắn, sau đó lập tức đánh vào trong trán nữ tử xinh đẹp kia.

- Vâng, lão sư.

Nàng này không dám trì hoãn một chút nào, cảm ứng khí tức táo bạo trong cơ thể lão sư, nàng vội vàng lấy ra cuộn giấy màu vàng. Hơi nhắm mắt rồi cúi đầu rót nội dung vào bên trong đó. Tay khẽ nhúc nhích, lập tức có một cỗ hoa diễm sinh ra, sau khi thiêu đốt lại không có tro tàn rơi xuống mà tiêu tán trong hư không.

Vụ Nguyên hít sâu một hơi, miễn cưỡng áp chế lửa giận trong lòng. Khi hắn đang định nhắm mắt khôi phục khí huyết vừa mới kích động trong cơ thể thì sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, trở nên dữ tợn:

- Đáng chết, lão phu chưa tới tìm ngươi mà ngươi đã dám tới nơi này rồi.

Thần Sư thần bí này có thể cướp đi bảo vật đã chứng minh lực lượng của bản thân. Lại dám can đảm tới thẳng nơi này tất có chỗ dựa. Tuy nhiên trong lòng hắn cũng không úy kỵ. Nhưng nếu như bởi vì kịch chiến mà rơi vào lưỡng bại câu thương, bị người khác chiếm tiện nghi, như vậy chẳng phải không ổn hay sao?

Một lát sau, Vụ Nguyên thần sư dữ tợn cười nói:

- Dạ Nguyệt, truyền tin cho đại thần sư của Bạt Phong, Ngự Hỏa, Bôn Lôi bộ lạc, nói bổn tọa mời bọn hắn cùng hưởng linh mạch. Mời bọn hắn mau chóng tới đây.

Nữ tử tướng mạo xinh đẹp kia tuy rằng trong lòng khó hiểu, nhưng mà cũng không dám nhiều lời. Chỉ kính cẩn đồng ý, sau đó lấy ra ba cuộn giấy màu vàng, lạc ấn nội dung vào bên trong, đồng thời bắt đầu thiêu đốt.

- Lão phu không biết ngươi là ai, nhưng mà nếu như ngươi dám đến lão phu sẽ khiến cho ngươi triệt để vẫn lạc.

Vụ Nguyên gầm nhẹ, thanh âm oán độc quanh quẩn trong hang đá không ngớt.

...

Tiêu Thần cũng không biết hành tung của hắn đãb ị mục tiêu tất sát phát hiện ra, hơn nữa còn bố trí bố cục định giết hắn.

Nhưng mà cho dù có biết được thì thế nào chứ?

Dùng tu vi của hắn lúc này, trong thiên địa này, ngoài tu sĩ Phá Diệt ảnh ra hắn không sợ hãi bất kỳ ai.

Một đường đi vội, xâm nhập vào trong địa phương mênh mông này.

Căn cứ vào tin tức mà Tiêu Thần nhận được, thế giới chết này phân thành hai bộ phận gọi là hoang nội và hoang ngoại. Hoang nội có các bộ lạc lớn hỏ, tuy rằng có Lão thi xuất hiện, nhưng lực lượng yếu ớt. Như Tạp Minh bộ lạc cũng có thể ngăn cản, miễn cưỡng sinh tồn.

Chỉ khi nào bước vào hoang ngoại, số lượng lão thi đột nhiên gia tăng, lực lượng cũng tăng vọt lên theo.

Căn cứ vào lời Bạch nói, lực lượng lực lượng lão thi cũng có một biện pháp vô cùng chuẩn xác. Đó chính là nhìn vào khôi giáp trên người bọn hắn. Căn cứu vào trình độ tổn hại chia làm tứ đẳng. Toái giáp thi nhất đẳng lực lượng yếu nhất, là lão thi mà chiến sĩ Tạp Minh bộ lạc chống lại. Toái giáp nhị nhị đẳng, lực lượng cường đại hơn. Chiến sĩ cường đại như Bạch chém giết với nó cũng không phải là địch thủ. Toàn giáp thi tam đẳng, thứ này đã vượt quá cực hạn nhận thức của Tạp Minh bộ lạc. Cần mấy trăm chiến sĩ phối hợp với lực lượng của Thần sư mới có thể giết chết nó. Về phần tứ đẳng... là Huyết giáp thi. Nghe nói loại Lão thi đẳng cấp này đã sinh ra linh trí dơn giản, có được lực lượng so với Thần sư cao giai cường đại. Dưới trướng mỗi một đầu Huyết giáp thi đều có vô số lão thi. Trừ bộ lạc đỉnh cấp chính thức ra, không có ai dám can đảm trêu vào bọn chúng.

Lại lên trên có lẽ còn tồn tại lão thi đẳng cấp cao hơn, nhưng mà không phải là bí mật mà Tạp Minh bộ lạc có thể biết được.

Nhưng lực lượng như vậy cũng đủ kinh người rồi.

Những lão thi này từ đâu mà tới? Vì sao sinh ra? Liên tưởng tới thế giới hoàn toàn hủy diệt này... Trong đó hiển nhiên có ẩn chứa rất nhiều bí mật.

Nhưng mà lúc này Tiêu Thần cũng không muốn suy nghĩ quá nhiều. Trong thiên địa có quá nhiều bí mật, chuyện liên quan tới bản thân còn khong rõ, cần gì phải đi quản những chuyện này chứ? Nếu như ngày sau có đủ lực lượng, không cần hao tam tốn sức, khi đó tất cả đều rõ ràng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...