Đạo (Dịch) – Chương 1913

Bạch và Hạc Lập trưởng lão nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ chần chờ trong lòng. Một lát sau, trong mắt bọn hắn hiện lên vẻ kiên định.

- Thiên Thần đại nhân, xin dừng bước. Tộc nhân Tạp Minh bộ lạc chúng ta sinh hoạt ngày càng gian nan. Nếu không phải có ngài và Thần Thánh cự suất đại nhân ra tay, chỉ sợ chúng ta đã sớm bị huyết mạch đoạn tuyệt. Mất đi ngài che chở, chúng ta sẽ chết ở đây. Khẩn cầu Thiên Thần đại nhân thương xót, chỉ dẫn cho chúng ta nhận được cuộc sống mới.

- Khẩn cầu Thiên Thần đại nhân thương cảm, chỉ cho chúng ta con đường sống.

Tộc nhân Tạp Minh bộ lạc đồng thời quỳ xuống.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, không nói gì.

Tiểu Điếm thoáng chàn chờ, nói:

- Đại ca, tuy rằng ta đã từng giúp bọn họ, nhưng mà tộc nhân Tạp Minh bộ lạc đối với ta có ân. Nếu như có thể xin đại ca thu nhận bọn hắn đi.

Ánh mắt Tiêu Thần đảo qua quanh thân, nhìn tộc nhân Tạp Minh bộ lạc vẻ mặt tràn ngập khát vọng và kính sợ, hắn khẽ gật đầu, nói:

- Ta có thể ban cho các ngươi một mảnh thổ địa phì nhiêu, hoàn cảnh hòa bình. Nhưng mà từ đó về sau các ngươi sẽ trở thành người hầu của ta. Nếu như ta vẫn lạc thì các ngươi cũng sẽ tử vong.

- Nếu như các ngươi nguyện ý thì đi vào trong cánh cửa này, tự nhiên sẽ có sứ giả của ta sắp xếp tất cả cho ngươi.

Nói xong ống tay áo hắn vung lên, trong hư không trước mắt lập tức xuất hiện một cánh cửa tản mát ra kinh quang nhàn nhạt. Tự nhiên là cánh cửa đi thông Thiên quốc.

- Cảm tạ Thiên Thần đại nhân, tộc nhân Tạp Minh bộ lạc nguyện ý trở thành tôi tớ của ngài, phụng dưỡng ngài thành Chân thần duy nhất.

Bạch cũng nói:

- Các tộc nhân, đây là Thiên thần ban thưởng, là cơ hội cho chúng ta thay đổi vậ mệnh. Xin đi theo ta,tiến vào Thần quốc của Thiên thần đại nhân.

- Cảm tạ Thiên Thần ban thưởng.

Trên mặt tộc nhân Tạp Minh bộ lạc đồng thời hiện lên vẻ cuồng hỉ và kính sợ, không ngờ lại không có chút phòng bị nào. Đủ để thấy được trong lòng bọn hắn tín nhiệm, cảm kích Tiêu Thần tới đâu.

Tuy rằng những tọc nhân này không phải là tu sĩ, nhưng mà lực lại lớn vô cùng. Rất nhanh, tất cả vật phẩm đều được thu thập thỏa đáng. bất quá khi Tiêu Thần nhìn thấy tộc nhân Tạp Minh bộ lạc mang theo tượng đá hắn tiến vào cánh cửa, trên mặt vẫn không nhịn được lộ ra vài phần dị sắc.

Hắn bất quá chỉ là một tu sĩ mà lại được tộc nhân Tạp Minh bộ lạc tôn sùng là Thần linh, loại cảm giác này quả thực có chút quái dị.

Đợi cho một gã tộc nhân Tạp Minh bộ lạc cuối cùng đi vào. Tiêu Thần phất tay, cánh cửa đi thông Thiên quốc chậm rãi tiêu tán.Có được không gian bao la bát ngát trong tầng hai đạo tràng, đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến cho hắn có thể thu nhận Tạp Minh bộ lạc.

= Được rồi, đã xử lý xong Tạp Minh bộ lạc, chúng ta đi thôi.

Tiểu Điếm đột nhiên cười ha hả, có cảm giác như âm mưu đã được thực hiện.

- Chúc mừng đại ca, chúc mừng đại ca. Tuy nhiên nếu lấy một Tạp Minh bộ lạc đi còn chưa đủ. Nếu như có thể thì nên lấy đi toàn bộ tộc nhân của các bộ lạc trong không gian này. Đây chính là cơ duyên khó có được a.

- Có lẽ dùng tu vi của đại ca lúc này đã tiếp xúc tới lực lượng quy tắc. vậy đại ca có biết phương thức làm tăng lên lực lượng quy tắc hay không?

Tiểu Điếm đắc ý cười:

- Xưa nay tu luyện quy tắc chi lực chỉ có ba con đường. Một là bản thân khổ tu, thân làm thiê địa, cảm ngộ biến hóa trong thiên địa, thể ngộ lực lượng quy tắc sâu sắc hơn, tiến tới tăng lên. Hai là sát sinh cầu đạo, chém giết thế gian sinh linh, số lượng càng nhiều thì lực lượng càng mạnh, càng có thể đổi thêm lực lượng quy tắc. Ba là Tín ngưỡng quốc độ, thành lập thế giới tín ngưỡng thuộc về bản thân, tiếp nhận hàng ức tôi tớ cúng bái. Dùng tín ngưỡng chi lực tăng cảnh giới quy tắc lên. Đây là ba đại thuật.

- Thuật đầu tiên tiến triển quá chậm, cần ức vạn năm khổ tu, người có đại trí tuệ, đại nghị lực mới có thể thử. NHưng mà tăng trưởng mà loại phương pháp này đạt được lại là vững chắc nhất. Thường thường có thể bộc phát ra uy năng kinh người.

- Thuật thứ hai vi phạm thiên hòa, chém giết sinh linh, dùng vong hồn tế tự Thiên đạo để đổi lấy lực lượng quy tắc tăng trưởng. Đơn giản, hiệu quả lại tới nhanh nhất. Nhưng lại bị thiên địa chán ghét mà vứt bỏ. Nhiều tai kiếp, khi tấn chức cầ trải qua vô số trắc trở trùng trùng điệp điệp, cửu tử nhất sinh.

- Thuật thứ ba là thành lập Tín ngưỡng quốc độ, trở thành thần linh trong lòng vô số tôi tớ. Số lượng tôi tớ càng nhiều, tu vi càng mạnh thì có thể nhận lực lượng tín ngưỡng càng lớn. Đây cũng là phương thức tốt nhất để cho tu sĩ Phá Diệt cảnh và ngoài Phá Diệt tăng tiến lực lượng quy tắc của ban thân.

Nói tới đây, Tiểu Điếm thoáng cái dừng lại:

- Chắc hẳn hiện tại đại ca đã hiểu rõ vì sao ta lại bảo đại ca thu nhận tộc nhân Tạp Minh bộ lạc rồi chứ? Như mặt ngoài là như vậy. Nhưng mà căn bản nhất chính là Tạp Minh bộ lạc, thập chí là tất cả người các bộ lạc ở thế giới này có một thân phận khác. Đó chính là Tín tộc. Đây là một cách gọi của một loại huyết mạch tộc đàn. Một khi xác địnht ín ngưỡng với thần linh sẽ cuồng nhiệt, cố định. Có thể cung cấp lực lượng tín ngưỡng tinh khiết, cường đại nhất. Trong Đại thế giới, huyết mạch tín tộc có vô số. Là bảo vật tất cả đại năng giả tranh đoạt. Đưa bọn họ vào trong tín ngưỡng quốc độ mà bản thân thành lập, tùy ý để cho bọn hắn sinh sôi nảy nở tự nhiên. Như vậy sẽ thu được lực lượng tín ngưỡng cuồn cuộn không dứt. Cỗ lực lượng này mạnh mẽ vô cùng, thậm chí còn gấp ba, hoặc nhiều hơn những tôi tớ bình thường có số lượng ngang nhau... Đây mới là nguyên nhân chủ yếu nhất.

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, có chút khó tin nhìn về phía Tiểu Điếm, lại chậm chạp không mở miệng.

Tiểu Điếm cười khổ một tiếng, nói:

- Ta biết rõ đại ca đang nghĩ gì, chỉ là lại không có nói ra. Nhưng mà sau khi ta tiến vào thế giới này, hấp thu những lực lượng rời rạc kia thì tự nhiên lại xuất hiện một ít trí nhớ khó hiểu. Xem ra bản suất là hàng thượng đẳng trong Đại thiên giới. Bất quá đại ca yên tâm, mặc kệ trước kia ta là cái gì, hiện tại ta chính là Tiểu Điếm, cũng chỉ là Tiểu Điếm, mà đại ca vĩnh viễn là đại ca của ta.

Tiểu tử này mở miệng, bộ dáng ngưng trọng vô cùng, trước nay chưa từng có.

Tiêu Thần thoáng trầm mặc, trên mặt nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...