Đạo (Dịch) – Chương 1911

- Đại ca, bây giờ không ngờ đại ca lại mạnh mẽ như vậy. Tuy nhiên Tiểu Điếm ta thích. Đây mới là khí độ lão đại nên có, nắm tay người nào lớn thì người đó có lý. Không có lý cũng phải đánh cho ra lý. Sợ đầu sợ đuôi, co đầu rút cổ tuyệt đối không có tương lai.

Tiểu tử này xoa tay hùng hổ, bộ dáng như không thể chờ đợi được đi lấy lại danh dự vậy.

Tiêu Thần cười mắng một tiếng, nhưng trong lòng thì vô cùng vui vẻ. Từ khi đặt chân lên đại đạo tới nay, núi thây biển máu hắn cũng bước qua mà tiến lên phía trước. So với lúc trước hắn đã thay đổi rất nhiều. Tâm niệm kiên định và lạnh lùng. Nhưng mà khi gặp lại Tiểu Điếm, nhìn tiểu tử này hung hăng càn quấy giống như ngày trước lại khiến cho hắn cảm thấy tất cả đủ quý trọng. Trên trái tim cứng rắn đột nhiên có chút mềm đi.

- Bớt vuốt mông ngựa đi. Nói đi, lúc trước trên chiến trường thí luyện Bách tộc sao ngươi lại đột nhiên tới đây? Sao lại rơi vào kết cục chật vật hư vậy? Muốn ta giúp ngươi báo thù thì ít nhất cũng phải nói cho ta biết rõ mọi chuyện mới được a.

- Hắc hắc, đại ca nói đúng. Tuy nhiên những chuyện này trong lúc nhất thời cũng không thể nào nói rõ ngay được. Trước tiên cứ ngồi xuống đã, sau đó lại chậm rãi nghe.

Đối với việc tiểu tử này nịnh nọt Tiêu Thần cười nhạt một tiếng, sau đó quay người ngồi xuống.

- Được rồi, bây giờ nói đi.

Tiểu Điếm trầm mặc một lát, âm thầm suy nghĩ một phen rồi mới mở miệng:

- Trên chiến trường tộc quần, đại ca bị Thất Thương của Ảnh Sát tộc tập sát, mà ta thì bị năng lượng trùng kích bắn ra. Không biết tại sao lại xé rách không gian, trực tiếp rơi vào trong không gian loạn lưu. Lơ lửng trôi nổi mấy năm mới lại bị một cỗ lực lượng hấp dẫn khó hiểu đi tới đây. Đây là một thế giới hoàn toàn hủy diệt, còn một ít sinh linh còn sống đau khổ giãy dụa. Nhưng mà vẫn không thể nào đột phá được giam cầm. Chỉ là, thế giới này tuy rằng đối với bọn hắn là một thế giới chết, nhưng mà đối với ta lại là một thiên đường. Mỗi một tấc không gian trong thế giới này đều có một loại lực lượng phiêu tán, ta có thể trực tiếp hấp thu chúng, làm cho lực lượng tăng vọt. Hơn nữa loại hấp thu này thuận lợi vô cùng, thậm chí còn khiến ta có cảm giác đây vốn là lực lượng của ta, hiện tại mới tới thu hồi mà thôi.

Trong lúc Tiểu Điếm giải thích, sắc mặt Tiêu Thần dần dần ngưng trọng, ánh mắt âm tình bất định một hồi.

Tiểu Điếm đột nhiên đi tới thế giới tĩnh mịch này, lại khó hiểu tìm được lực lượng có thể trực tiếp hấp thu, thôn phệ, đương nhiên là kinh hỉ vô cùng. Cũng tạm thời bỏ đi ý định rời khỏi mà toàn lực tu luyện, chuẩn bị ngày sau bỗng nhiên nổi danh. Thế nhưng loại lực lượng này cũng không phân bố đều. Trong mảnh không gian này dường như càng chỗ sâu thì càng dày đặc. Tiểu Điếm không ngừng xâm nhập, cuối cùng bị người ta phát hiện ra.

Trong miệng Tiểu Điếm có nói hắn gặp tộc nhân của một đại bộ lạc, không khéo là trong đó có một gã Thần sư cực kỳ lợi hại, trực tiếp khám phá biến hóa của nó. Cho nên đối phương ra tay muốn thu phục, luyện hóa nó.

Tiểu Điếm phản kháng, kết quả song phương xảy ra kịch chiến, đối phương chết rất nhiều tu sĩ. Thần sư lợi hại kia thẹn quá hóa giận, muốn hạ sát thủ lưu lại Tiểu điếm.

Nếu không phải phản ứng của nó nhanh một chút, thấy không địch lại lập tức đào tẩu thì sợ rằng ngày đó đã vẫn lạc.

Tuy nhiên trên người nó dường như bị thần sư lợi hại kia hạ thủ đọ nào đó. Hành tung không thể nào tránh né, trên đường đi không ngừng gặp đuổi giết. Chỉ có thể chiến rồi lại trốn. Thương thế không những không có cách nào khôi phục được mà còn càng thêm nặng hơn. Có thể nói là vô cùng thê thảm, nước mắt nước mũi chảy ròng.

Đương nhiên có một số chuyện, ví dụ như tại sao tiểu tử này chủ động hiện thân.... đều bị hắn nói qua loa.

Tiêu Thần gật đầu, hắn biết rõ tiểu tử này nhất định có che dấu một ít tai nạn xấu hổ cho nên hắn như cười như không liếc nhìn Tiểu Điếm một cái, cũng không có ý truy vấn.

Giờ phút này hắn đang tập trung vào một chuyện khác trong lời Tiểu Điếm nói... Trong thế giới tĩnh mịch, quỷ dị này không ngờ lại tồn tại một loại lực lượng có thể để cho Tiểu Điếm trực tiếp hấp thu. Chuyện này tất có ẩn tình rất lớn.

Nghĩ tới lực lượng quỷ dị từ trước tới nay của Tiểu Điếm, trong lòng Tiêu Thần khẽ động, trong lòng sinh ra một suy đoán. Suy đoán này xoay quanh đầu hắn, nhưng mà hắn cũng không nói ra được.

Dùng rất nhiều biểu hiện của Tiểu Điếm, Tiêu Thần quả thực có chút hoài nghi. Đây không phải là bảo vật tầm thường, rất có khả năng là bảo vật tới từ Tiểu Thiên giới thậm chí là Đại Thiên giới. Nếu như thực sự là vậy, có lẽ hắn đã đoán đúng. Lực lượng phân tán ở trong thế giới này vô cùng có khả năng là lực lượng tán loạn năm đó của nó. Chỉ là vì sao lại xuất hiện ở đây cũng không biết được.

Ngay cả loại chí bảo như Huyết Ngọc Long Nha mễ cũng xuất hiện trong Nhân gian giới, có chuyện gì mà không thể cơ chứ? Điểm ấy đương nhiên cũng có thể nói thông được.

Ý niệm trong đầu Tiêu Thần chuyển động. Một lát sau hắn hít sâu một hơi. Hiện tại xem ra xuất thân của Tiểu Điếm cũng có một tầng sương mù. Chỉ là hắn không để ý, mặc kệ xuất thân của Tiểu Điếm thế nào, hiện tại nó chính là Tiểu Điếm... là huynh đệ, là thân nhân của Tiêu Thần hắn.

Nhưng lúc này sắc mặt Tiêu Thần đột nhiên biến đổi, lông mày hơi nhíu lại.

Dường như Tiểu Điếm cũng có thể thông qua thủ đoạn nào đó cảm ứng được cỗ khí tức này. Nó lập tức giống như là mèo bị giẫm phải đuôi, kêu lớn:

- Vương bát đản đáng chết, chính là những người này luôn truy sát ta. Khí tức này ta tuyệt đối sẽ không quên.

Ánh mắt Tiêu Thần trở nên âm trầm, khuôn mặt lạnh lẽo, lạnh nhạt mở miệng:

- Đi thôi, hôm nay chúng đã tới cửa, trước tiên nhận lấy bọn chúng. Tránh cho ta phải đi tìm từng người một.

Tiểu Điếm cười hắc hắc, ngoan ngoãn rơi vào trong tay Tiêu Thần, nghiến răng nghiến lợi.

Cửa điện mở ra, đám người Bạch, Hạc Lập trưởng lão đã quỳ ở ngoài điện.

- Thần sư đại nhân, Thần Thánh cự suất đại nhân. Bên ngoài chỗ chúng ta có sứ giả Bá Luân bộ lạc tới. Bọn hắn tìm được chỗ trú ẩn của chúng ta, yêu cầu chúng ta giao ra Thần thánh cự suất đại nhân, nếu không bọn hắn sẽ ra tay đánh vào.

Trong khi nói chuyện, sắc mặt đám người này trắng bệch.

Bá Luân bộ lạc chính là một trong số ít những bộ lạc đỉnh cấp, lực lượng cường đại vượt qua Tạp Minh bộ lạc nho nhỏ ngàn vạn lần. Cho dù phái ra sứ giả tới, lực lượng cũng tuyệt đối không phải là thứ mà Tạp Minh bộ lạc bọn hắn có thể ngăn cản.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...