Sắc mặt Bạch khẽ biến, lập tức hóa thành cuồng hỉ, phủ phục trên mặt đất, kính cẩn mở miệng:
- Cảm tạ Thần sư đại nhân ban thưởng.
Ngọc giản cao giai đại biểu cho pháp quyết ghi lại trong đó, có thể khiến cho Thần sư trực tiếp tu luyện tới trình độ cao giai. Loại giá trị của ngọc giản này đã vượt quá tưởng tượng, chỉ có đại bộ lạc chính thức mới có tư cách có được.
- cảm tạ Thần sư đại nhân ban thưởng.
Tộc nhân Tạp Minh bộ lạc quỳ xuống.
Tiêu Thần gật đầu.
- Được rồi, không cần đa lễ, đồ ăn cũng đã làm xong, chuẩn bị ăn cơm thôi.
Bạch và Hạc Lập trưởng lão dần đầu tộc nhân đứng dậy, trên mặt tràn ngập vẻ cuồng hỉ. Có được ngọc giản đại nhân ban thưởng, có thể giúp Tạp Minh bộ lạc bọn hắn nuôi dưỡng được Thần sư thuộc về mình.
Chuyện này trước kia chính là chuyện nằm mơ bọn hắn cũng không dám nghĩ tới.
Hai người liếc nhìn nhau, trong mắt tràn ngập vẻ cảm kích. Thần sư đại nhân quả nhiên là ân nhân của Tạp Minh bộ lạc bọn hắn a.
Trải qua bữa cơm dưới sự cảm ơn của tộc nhân Tạp Minh bộ lạc, sau đó dưới sự cung kính của Bạch và Hạc Lập trưởng lão, Tiêu Thần trở về cung điện của Tiểu Điếm. Lại phân phó bọn hắn nếu không có chuyện quan trọng không nên quấy rầy, hai người kính cẩn đồng ý thối lui.
Nhập điện, xem xét thương thế trên người Tiểu Điếm một chút, nó vẫn hôn mê sâu như cũ. Chỉ là lực lượng lại tăng lên một ít, Xem ra có thể thông qua ngủ say chậm rãi tu bổ thương thế trên người.
Tiêu Thần kiểm tra kỹ một phen, xác định không có xuất hiện nguy hiểm gì khác, lúc này hắn mới thở dài một hơi. Tuy nhiên, cứ theo tốc độ như vậy, Tiểu Điếm muốn tỉnh lại sợ rằng còn phải mất một đoạn thời gian không ngắn.
Thoáng suy nghĩ, linh quang trên tay hắn chớp lên, lấy ra một bồ đoàn, khoanh chân ngồi xuống cách đó không xa. Nhắm mắt tu luyện.
Tu vi tấn chức Cổ cực thất khúc, lực lượng tăng vọt, cần bình tâm tĩnh khí thích ứng, như vậy mới có thể triệt để nắm giữ, phát huy ra lực lượng cường đại nhất. Tiêu Thần hoàn thành đột phá trong bảo tàng không gian. Sau một loại chém giết lại luôn an dưỡng thương thế. Hôm nay tìm được Tiểu Điếm tạm thời yên tĩnh lại, tự nhiên cũng là cơ hội tốt nhất để thích ứng, nắm giữ lực lượng.
Trong tràm mặc, im lặng, thời gian trôi qua từng ngày một. Mỗi ngày đều có tộc nhân Tạp Minh bộ lạc đi tới trước cung điện của Thần Thánh cự suất đại nhân hành lễ, cũng không dám quấy rầy chút nào. Sau khi thi lễ rồi kính cẩn rời đi.
Hạc Lập trưởng lão gần đây có chút bận rộn, hắn chỉ huy thợ đá có kỹ nghệ tinh xảo nhất bộ lạc lựa chọn những khối đá tốt nhất trong lòng núi, chừng hơn mười trượng. Thề phải hoàn thành thần tượng cho Thần sư đại nhân.
Tạp Minh bộ lạc không biết báo áp ân đức Thần sư đại nhân thế nào, chỉ có thể dùng loại phương thức này ngày đêm cúng bái. Biểu thị sự cảm kích với Thần sư đại nhân. Có lẽ điểm này Thần Thánh cự suất đại nhân cũng không phải đối a.
Non nửa năm vội vàng trôi qua, Tiêu Thần ngoài lúc hiện thân trước đó luôn ở lại trong thạch điện cảm ngộ tu vi biến hóa trong cơ thể. Mãi đến một ngày nọ, hai mắt hắn chậm rãi mở ra, cảm ứng một tia chấn động khác thường sinh ra trong bản thể Tiểu Điếm, trên mặt hắn rốt cuộc cũng nở nụ cười vui vẻ.
Ông...
Trên vương vị, thanh kiếm vốn im lặng đột nhiên run lên, một tia khí tức sắc bén chậm rãi phát tán ra. Linh quang không hề có dấu hiệu báo trước bùng lên, ngang nhiên chém xuống.
Tiểu Điếm tỉnh, nhưng mà tiểu tử này vừa mới tỉnh lại thì lập tức phát hiện ra trong thạch điện có một đạo khí tức khác, thâm trầm, cường đại, không thể đánh giá.
Ý niệm đầu tiên trong đầu nó chính là truy binh tới, khiến cho nó bị dọa đổ mồ hôi lạnh, trực tiếp bộc phát ra lực lượng cường đại nhất mà nó có thể bộc phát lúc này. Chỉ là đánh lén, không kịp đề phòng còn có phần thắng, nếu như chính diện chém giết, không biết nó sẽ phải chết bao nhiêu lần a.
Tuy nhiên, đúng lúc này thân thể nó đột nhiên cứng đờ, không thể nào nhúc nhích chút nào. Một tiếng cười nhàn nhạt truyền vào trong tai nó:
- Tiểu tử nhà ngươi không thể nhìn rõ rồi động thủ sao? nếu không cản ngươi, lực lượng vất vả tích cóp được sẽ hao hết, khi đó không biết ngươi còn hôn mê tới khi nào a.
Thanh âm này...
Bản thể Tiểu Điếm đột nhiên run rẩy, nhìn thân ảnh quen thuộc trước mắt, cùng với nụ cười ôn hòa ở khóe miệng, tên này đột nhiên khóc lớn:
- Ah, đại ca. Đại ca thân ái nhất của Tiểu Điếm. Khi đại ca không ở bên cạnh ta bị bắt nạt tới thảm a. Bọn hắn muốn luyện ta thành pháp bảo, hơn nữa một đường còn phái người truy sát ta. nếu như không phải ta cơ trí, nhanh chân chạy trốn thì sợ rằng hiện tại đại ca đã không nhìn thấy ta rồi. việc này nhất định đại ca phải lấy lại công đạo cho ta.
Tiêu Thần không hỏi nguyên nhân, cũng không hỏi quá trình, trực tiếp gật đầu rồi lạnh nhạt mở miệng:
- Yên tâm đi, ta đã tới đây tự nhiên sẽ đòi lại gấp bội những gì mà ngươi phải chịu.
Thanh âm bình tĩnh nhưng lại như chém đinh chặt sắt, vô cùng có lực.
Tiểu Điếm đang khóc đột nhiên im bặt, dường như không ngờ Tiêu Thần lại trực tiếp đpá ứng như vậy, nó gian nan nuốt nước bọt rồi mở miệng:
- Ách... Đại ca không hỏi rõ nguyên nhân mà trực tiếp đáp ứng báo thù hay sao?
Tiêu Thần lắc đầu:
- Tiểu tử ngươi tuy rằng ưa thích làm náo động, lại có chút liều lĩnh tự đại, nhưng mà lại không phải là người làm nhiều việc ác, tâm tư âm độc. Cho dù có gây chuyện cũng sẽ không liên quan tới sinh tử. Nhưng mà người làm tổn thương ngươi lại muốn giết chết ngươi tại chỗ. Hiển nhiên nguyên nhân chuyện này không phải nằm ở phía ngươi... Huống hồ cho dù nguyên nhân thực sự là ở phía ngươi thì sao chứ? Từ khi ta tu đạo tới nay đã từng nhìn thấy vô số tính toán âm độc, chém giết vô số kẻ vô tội. Ngươi là huynh đệ của ta, cho dù ngươi sai cũng chỉ có ta mới có tư cách trừng phạt ngươi. Những người khác nhúng tay vào ta sẽ khiến chúng phải trả một cái giá lớn.
- Cho dù là sai lầm thì cũng sai thêm một ít đi thôi. Tu sĩ đứng trên thế gian, leo lên đại đạo nào có người nào chưa từng phạm phải sai lầm chứ?
Tiểu Điếm nghe vậy liên tục gật đầu, chỉ cảm thấy đây mới là khí độ mà Đại ca nên có a.
Quản khỉ gió mọi việc đúng sai thế nào, trêu chọc tới huynh đệ bọn hắn thì phải hung hăng đánh trả. Bằng không chẳng phải quá mức nghẹn khuất hay sao?
Bình luận