Y Lâu Tư nguyệt thấp giọng mở miệng, ánh mắt chậm rãi đảo qua quanh thân.
- Đúng vậy, tại hạ cũng có nhận định như Y Lâu Tư Nguyệt đạo hữu. Chỉ là không biết rốt cuộc Tiêu Thần kia ẩn nấp nơi nào.
Mông Thái thấp giọng chửi bới.
- Đáng chết, thủ đoạn ẩn thân bảo vệ tính mạng của Tiêu Thần này so với tu vi hắn còn lợi hại hơn nhiều. Đừng để ta tìm được, nếu không nhất định sẽ cho hắn nếm thử thủ đoạn của Huyết Ngục tộc ta.
Cách chỗ tu sĩ Tam giới đứng chưa đủ trăm trượng có một cục đá màu đen yên tĩnh nằm trên mặt đất, đen thui, không ai ngờ tới...
Nhưng lúc này vật này có linh quang chớp lên, một đạo thân ảnh trực tiếp xuất hiện, lại có thanh âm nhàn nhạt vang vọng:
- Thủ đoạn Huyết Ngục tộc Tiêu mỗ đã lĩnh giáo nhiều lần. Nếu như đạo hữu muốn ra tay, tự nhiên ta sẽ cho đạo hữu cơ hội này.
Thanh âm bình thản lại có hàn ý quanh quẩn bên trong, truyền vào trong tai các cường giả dị vực rõ ràng.
Thân thể Mông Thái đột nhiên cứng ngắc, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía tu sĩ mặc áo bào xanh đang cúi người nhặt một hòn đá. Vẻ mawjht cứng ngắc, đồng tử co rút lại, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi khó có thể che dấu. Nhưng mà rất nhanh đã bị một cỗ lửa giận đè xuống.
Sao hắn phải sợ cơ chứ? Dựa vào cái gì mà phải sợ?
Quả thực Tiêu Thần này lợi hại, nhưng mà hôm nay hắn cũng không có một mình. Kiệt Nhĩ Sâm và hắn đều là Cổ cực bát khúc đỉnh phong, lại có Trường Hà Minh Huy, Y Lâu Tư Nguyệt, Lâm Hoan đều là tu sĩ Cổ cực thất khúc đỉnh phong. Dưới trướng càng có gần trăm tu sĩ Cổ khúc tương trợ.
Cỗ lực lượng này cho dù đối mặt với cường giả Chí Cổ cũng có lực đánh một trận, Tiêu Thần có gan hiện thân nhất định là tự tìm đường chết.
Tuy nhiên... Nếu như ai có thể vượt lên trước đánh chết hắn, như vậy có thể cướp đi Thế giới chi nguyên trên người Tiêu Thần này...
Mông Thái nhìn Kiệt Nhĩ Sâm, hai người hiểu ý, trên mặt lập tức nở nụ cười dữ tợn.
- Tiêu Thần, khong ngờ ngươi lại còn dám hiện thân. Giết chết Phất Lạc Tư, Húc Ly của tộc ta, hôm nay ngươi không chạy thoát được đâu.
- Ra tay.
Trong tiếng quát, Kiệt Nhĩ Sâm và hắn gần như cùng ra tay trong nháy mắt.
Hai người ở dưới trướng Áo Cổ Đa nhiều năm, quan thuộc đối phương vô cùng. Giờ phút này vừa mới phối hợp lại càng hoàn mỹ không tỳ vết. Một khi ra tay, cố gắng trước khi người khác kịp phản ứng đánh chết Tiêu Thần.
Hai gã tu sĩ Cổ Cực bát khúc đỉnh phong đồng thời ra tay, thế gian này ngoài tu sĩ Chí cổ ra không ai có thể ngăn cản.
Tuy nhiên, ngay khi bọn hắn ra tay lại phát hiện ra có người còn nhanh tay hơn bọn hắn.
Chân Tiêu Thần bước về phía sau, dường như đã sớm dự liệu bọn hắn sẽ ra tay. Linh quang bên ngoài cơ thể Tiêu Thần chớp lên, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang nhanh chóng lui lại.
Động tác như mây trôi nước chảy, căn bản không có một chút ý niệm phản kháng trong đầu, dường như đã sớm có ý định đào tẩu.
Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái hơi ngây ngốc, trên mặt hiện lên vẻ tức giận. Nếu như bị Áo Cổ Đa đại nhân biết được Tiêu Thần hiện thân trước mặt hai người bọn hắn, sau đó nghênh ngang toàn thân trở ra, nhất định đại nhân sẽ không tha cho bọn hắn.
- Tiêu Thần, chạy đi đâu?
Trong miệng hai vị cường giả Huyết Ngục tộc gào thét, hóa thành hai đạo lưu quang màu đỏ điên cuồng truy kích, vẻ sợ hãi trong lòng lập tức tiêu tán.
Hóa ra Tiêu Thần lại chạy.
Chuyện này đã nói rõ đối phương không đủ lực lượng, chỉ cần hai người bọn hắn liên thủ, người này cũng không có gì đáng sợ.
Ý nệm chuyển động, trong lòng hai người cảm thấy thoải mái vô cùng. Dùng tu vi của bọn hắn, Tiêu Thần này đã hiện thân chẳng lẽ còn có thể chạy thoát sao? Nực cười.
Hôm nay để xem ngươi trốn đi đâu.
Tiêu Thần chạy thục mạng về phía trước, Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái theo sát phía sau. Hai người tạo thành một đội. Trường Hà Minh Huy, Y Lâu Tư Nguyệt, Lâm Hoan tạo thành ba đội. Xa phía sau là tu sĩ Cổ cực lục khúc, Cổ cực ngũ khúc của Tam giới, số lượng nhiều nhất, gần như trăm người.
Bởi vì Tiêu Thần đột nhiên đào tẩu, đội ngũ tam giới liên hợp bị kéo thành con rắn đang trườn. Có lẽ lúc này bọn hắn đang đắm chìm trong vui sướng khi sắp giết được Tiêu Thần, hoặc là cướp đoạt Thế giới chi nguyên trên tay hắn cho nên cũng không có phát hiện ra lực lượng bọn hắn đang phân tán.
Hai vị Cổ cực bát khúc đỉnh phong, ba vị Cổ cực thất khúc đỉnh phong, gần trăm Cổ cực lục khúc, ngũ khúc. Nếu như chính diện chiến, quả thực có thể đối đầu với tu sĩ Chí cổ.
Nhưng mà phải nhớ kỹ một điểm, đó là chính diện đối chiến. Ý là bọn hắn cần phải tập trung toàn bộ lực lượng mới có thể chống lại Chí cổ.
Trước mắt, đội ngũ tạo thành một con rắn dài, hiển nhiên không có cách nào làm được điểm này.
Tuy nhiên, lúc này không có ai ý thức được điểm này.
- Tiêu Thần. Ngươi hiện thân tới, không ngờ lại biểu diễn kỹ thuật chạy trối chết cho chúng ta xem. Quả thực buồn cười chết ta.
Kiệt Nhĩ Sâm hổn hết nói, Tiêu Thần này không biết tu luyện loại thần thông nòa mà tốc độ cực nhanh. Dùng tu vi của bọn hắn không ngờ lại không thể nào đuổi theo được, ngược lại còn có xu thế càng ngày càng bị kéo xa hơn.
- Nếu như ngươi có gan thì đứng lại cho ta. Dám làm dám chịu, đường đường chính chính chiến với ta một trận.
Mông Thái buồn bực xông về phía trước, nghe được lời nói của đồng bạn không nhịn được âm thầm xì mũi coi thường.
Dừng lại sao? Đối phương dừng lại mới là có bệnh a.
Loại trận thế này, ngay cả tu sĩ Chí cổ nhìn thấy cũng phải chạy a. Nếu không chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao?
Nhưng lúc này, trong lúc Mông Thái trợn mắt há hốc mồm, Tiêu Thần lại dừng lại thật. Đối phương quay người, mặt nhìn về phía bọn hắn.
Hắn ta thực sự muốn tìm đường chết sao?
Không đúng.
Trái tim Mông Thái nhảy dựng lên, lại nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tiêu Thần, trong lòng đột nhiên sinh ra dự cảm cực kỳ không ổn.
Loại thời điểm này làm sao hắn ta có thể giữ được bình tĩnh như vậy chứ? Chẳng lẽ... Trong này có lừa dối.
Trong mắt Tiêu Thần có hàn mang lóe lên, lạnh nhạt mở miệng.
- Nếu như vậy bổn tọa sẽ cho các ngươi một cơ hội chính diện giao phong với ta, hi vọng các ngươi sẽ không hối hận.
Nói xong một tay hắn chộp hư không, linh quang chói mắt bỗng nhiên từ trong tay hắn bộc phát, giống như là một cái mặt trời vậy, sáng chói mắt.
Dùng mười bảy đường cong quy tắc tạo thành Quy Tắc chi nguyên, nhanh chóng chuyển động. Rốt cuộc Quy Tắc chi nguyên sẽ bộc phát ra lực lượng thế nào, điểm này trong lòng Tiêu Thần cũng có chút hiếu kỳ.
Bình luận