Đạo (Dịch) – Chương 1898

Áo Cổ Đa nghe vậy hừ nhẹ một tiếng rồi vung tay nói:

- Nhị vị đạo hữu đã không muốn gia nhập, như vậy đám lão phu cũng không miễn cưỡng. Tu sĩ Tam giới chúng ta liên thủ, cho dù đối mặt với cường giả Chí cổ cũng có sức đánh một trận, nhất định có thể giết chết Tiêu Thần.

Nói xong lão quái này vung tay đánh ra ngọc giản truyền tin.

Động Thiên tam vương, Đông Phong Như Phá trước sau ra tay, tu sĩ hội tụ, giết chết Tiêu Thần.

Nhật Nguyệt nhị quân nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, nhưng mà bọn hắn cúi đầu để tránh bị người ta phát hiện ra.

Bỏ đi, nếu như hắn là người mà lão tổ chọn trúng thì sẽ không là kẻ đoản mệnh. Những người này muốn giết chết hắn cũng chưa chắc đã có thể thực hiện được.

Hơn nữa bọn hắn có trực giác không lâu nữa Tiêu Thần sẽ tới đây.

Đợi tới lúc hắn tới, như vậy những tu sĩ phái đi chém giết Tiêu Thần tự nhiên sẽ không có kết cục tốt.... Chỉ là trong lòng hắn cũng không rõ, rốt cuộc tu vi của Tiêu Thần hiện tại đã đạt tới cảnh giới nào, không ngờ lại có thể chém giết Phất Lạc Tư.

Không lâu sau đó, tất cả mọi chuyện sẽ được công bố.

...

Tả Mi đạo tràng.

Trong Thăng Linh cấp nguyên trận, Tiêu Thần khoanh chân mà ngồi, thân thể giống như lỗ đen điên cuồng thôn phệ linh lực quanh thân.

Cảnh giới tăng lên, khi pháp lực trong cơ thể tích cóp tới cấp độ tương ứng thì coi như tấn chức triệt để hoàn thành.

Chỉ có điều, trong quá trình này hắn cũng không muốn lãng phí thời gian. Trên tay thi thoảng có linh quang chớp lên, lấy ra một thứ giống như là thủy tinh màu đỏ để luyện hóa.

Huyết Ngọc Long Nha mễ.

Năm đó khi cảnh giới tu vi của Tiêu Thần còn chưa đủ, mười ba đạo đường cong quy tắc đối với hắn mà nói cũng đã đủ sử dụng. Nhưng mà hiện tại hắn khám phá ra Thất vị cảnh, đặt chân lên bát hoang cảnh. Lực lượng tăng vọt có thể so với tu sĩ Cổ cực thất khúc. Mười ba đạo đường cong quy tắc đương nhiên không phải là cực hạn của hắn nữa.

Lúc này lại luyện hóa Huyết Ngọc Long Nha mễ đương nhiên thỏa đáng vô cùng.

Dùng tu vi hiện tại của hắn, tốc độ luyện hóa vật này cực nhanh. Chỉ cần mấy tức thời gian ngắn ngủi là có thể luyện hóa một khỏa. Mà mỗi khi luyện hóa một khỏa, đường cong quy tắc thứ mười bốn trong nguyên thần hắn lại rõ ràng hơn một ít.

Giống như có một cỗ lực lượng ở trong Huyết Ngọc Long Nha mễ xuất hiện, dung nhập vào trong cơ thể của Tiêu Thần, làm cho hắn cảm ngộ sâu hơn đối với lực lượng quy tắc.

Trước đó chung quy hắn cảm thấy Huyết Ngọc long nha mễ chồng chất quá nhiều. Nhưng mà dựa vào tốc độ luyện hóa của hắn lúc này, dường như cũng trở nên giật gấu vá vai, không còn đủ nữa.

Tiêu Thần luyện hóa ba tháng, đường cong quy tắc trong không gian nguyên thần tăng lên bốn đạo. Nhưng mà Huyết Ngọc Long Nha mễ lại tiêu hao gần như không còn. Dựa theo tốc độ như vậy, nếu như luyện hóa hoàn toàn bảo vật này, tối đa cũng chỉ làm cho hắn khống chế hơn hai mươi đạo đường cong quy tắc mà thôi.

Nhưng mà từ chỗ Thụ bá hắn biết được Huyết ngọc Long nha mễ trân quý, đây là bảo vật mà ngay cả Phá Diệt cảnh cũng chưa hẳn đã có được. THoáng chần chờ, hắn vẫn ngừng luyện hóa.

Mười bảy đạo đường cong quy tắc, đủ để hắn sử dụng trước mát.

Hơn nữa nương theo luyện hóa Huyết Ngọc Long Nha mễ, ngoài trong nguyên thần tăng số lượng đường cong quy tắc ra thì thân thể Tiêu Thần cũng nhận được chỗ tốt không nhỏ.

Huyết nhục ngày càng cường đại, cứng cỏi hơn. Tuy rằng bản thể Nhân tộc không chủ tu thân thể, nhưng mà thân thể cường đại cũng có rất nhiều chỗ tốt.

Hấp thu linh lực hoặc là vận chuyển pháp lực, những lúc đó có thể cảm giác được càng thêm thuận buồm xuôi gió. Dường như cấp độ thân thể lại tăng lên.

Thời gian mười năm, Tiêu Thần chưa từng bước ra khỏi Thăng Linh cấp nguyên trận nửa bước, mỗi một thời khắc đều ở trong trạng thái điên cuồng thôn phệ linh lực. Khí tức trong cơ thể hắn ngày càng cường đại, mỗi một lần hít thở đều mơ hồ có tiếng sấm nổ truyền tới.

Lực lượng cường đại chảy xuôi trong thân thể hắn, loại cảm giác tu vi nhanh chóng tăng lên sau khi bước ra khỏi sinh tử, ngộ ra quả thực vô cùng tốt.

Phanh.

Trong Thăng Nguyên cấp linh trận, hai mắt Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, tinh mang bùng lên, trong mắt có hàn mang lưu chuyển không thôi.

Đến nay, thương thế hắn đã khôi phục, tu vi cũng tấn chức lên Cổ cực thất khúc. Đường cong quy tắc lạc ấn trong nguyên thần cũng tăng lên mười bảy đạo. Trước mắt chính là cảnh giới đỉnh phong, chí cường nhất từ lúc Tiêu Thần tu đạo tới nay.

Nhưng mà hắn không có lựa chọn xuất quan mà lập tức tu luyện

Ngũ Hành bản nguyen quyết có hạn định Tổ Cổ cảnh còn có tư cách luyện hóa loại bản nguyên thứ tư. Nhưng hiện tại nhìn lạc ấn bên trong nguyên thần. Tổ Cổ cảnh này đại iểu cho Cổ chi cực hạn, thậm chí là lực lượng của Cổ khúc cảnh.

Trước đó Tiêu Thần một mực không thành công, hiện tại hắn đã có tư cách này.

Thời gian bảy ngày, luyện hóa Kim chi bản nguyen nguyên vẹn, khiến cho lực lượng của Tiêu Thần lần nữa tăng trưởng.

Tu vi cảnh giới dù chưa tăng lên, nhưng mà dung hợp bốn loại bản nguyên hóa thành thần thông nhất định có thể bộc phát ra uy năng khủng bố khiến cho người ta sợ hãi. Cũng trở thành một trong những con át chủ bài trong tay Tiêu Thần.

Vươn người đứng dậy, sát cơ trong đôi mắt đen kịt như thủy triều trào dâng.

Đến lúc này hắn đã chuẩn bị xong tất cả, cũng là lúc nên rời khỏi đạo tràng.

Chắc hẳn trong không gian bảo tàng, nhiều người đã không còn kiên nhẫn nữa.

Tiêu Thần lạnh lùng cười, chân bước ra, tiếp đó thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy.

...

- Không có? làm sao lại không có được chứ? Phương viên mấy vạn dặm này đã bị tu sĩ Tam giới chúng ta lật tung một lượt, không có bỏ sót bất kỳ nơi nào, chẳng lẽ Tiêu Thần kia đã rời khỏi đây?

Kiệt Nhĩ Sâm nhíu mày mở miệng, trên mặt khó dấu nổi vẻ lo lắng.

Tiêu Thần trọng thương đương nhiên là cơ hội tốt nhất của bọn hắn. Nhưng thời gian trôi qua càng lâu, đối với bọn hắn càng bất lợi.

Hơn nữa không biết tại sao trong lòng hắn đột nhiên sinh ra dự cảm không tốt. Nương theo thời gian trôi qua, ngày càng trở nên mãnh liệt, dường như có chuyện không tốt sắp xảy ra.

Chính bởi vì loại cảm giác này mới khiến cho hắn ngày càng nôn nóng.

Sắc mặt đám người Y Lâu Tư Nguyệt, Trường Hà Minh Huy của Tam Thạch giới. Lâm Hoan của Động Thiên giới trở nên âm trầm, chỉ là không có một ai mở miệng.

- Chính như lời nhị vị đạo hữu Kiệt Nhĩ Sâm, Mông Thái nói. Ngày đó Tiêu Thần đánh chết Phất Lạc Tư xong, nhất định đã bị thương nặng. Dưới tình huống này hắn ta tuyệt đối không thẻ nào chạy được quá xa. Cho nên ta hoài nghi Tiêu Thần ẩn thân trong phiến khu vực này. Chỉ là chúng ta chưa tìm được hắn mà thôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...