Đạo (Dịch) – Chương 1829

Vốn tưởng rằng sau khi vào Chiến Thần cung, tuy rằng Tiêu Thần cường đại, nhưng mà cũng có người hơn đối phương. Ai ngờ đối phương lại không chịu yên lặng, ngược lại còn càng tỏa sáng, càng thêm chói mắt. Trở thành tiêu điểm cả Chiến Thần cung nhìn vài.

Tựa như một ngôi sao mới bay lên, có lẽ không bao lâu nữa sẽ mang theo quang mang chói mắt hàng lâm, che khất đại đa số cường giả hiện tại.

Tương lai của hắn không thể nào hạn lượng được.

Chỉ là chuyện này cũng không còn liên quan gì tới hai người bọn hắn nữa.

- Không nên hỏi ta nguyên nhân, bởi vì tới bây giờ đầu ta cũng tràn ngập sương mù, không biết nguyên do.

Tiêu Thần ngồi xuống chủ vị, nhíu mày rồi mở miệng nói.

Cô Trúc, Vân Cấp và huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan ngồi xuống bên dưới. Chức vị thủ lĩnh trong thời gian ngắn ở Vô Tận hải dường như càng ngày càng trở nên rõ ràng.

Có lẽ bọn hắn đều có phát hiện ra, nhưng mà cũng không có ai đi mở miệng vạch trần.

- Mặc kệ vì sao. Có thể khiến cho Thạch tháp xuất hiện dị động đều là đại cơ duyên. Đồn rằng những người làm cho Thạch tháp dị động thì ngày sau đều có tương lai không thể hạn lượng. Tiến cảnh ngày sau của Tiêu Thần đạo hữu rộng rãi, đã vượt quá cực hạn tưởng tượng tầm thường, quả thực là đại hỉ a.

Cô Trúc mở miện, trên khuôn mặt lạnh lùng có vẻ ôn hòa.

Vân Cấp gật đầu.

- Cô Trúc nói cực kỳ có lý. Nhưng mà cơ duyên này nhất định sẽ bị ghen ghét. Cường giả dị vực nhất định sẽ không để yên cho đạo hữu bình yên phát triển, ngày sau cần phải chú ý thêm mới được.

Huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan cũng liên tục gật đầu đồng ý.

Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Các ngươi không cần phải lo lắng như vậy, đối với chuyện này ta đã sớm có dự đoán trước rồi. Ngày sau cẩn thận một ít là được. Cho dù bọn hắn muốn giết ta cũng khó có thể đắc thủ một cách đơn giản. Có lẽ còn phải nếm chút khổ sở a.

Đối với việc sẽ bị cường giả dị vực đuổi giết mà lại mở miệng như vậy, đối với người khác mà nói, đây chính là cuồng vọng, tự đại.

Nhưng mà Tiêu Thần mở miệng, đám người Cô Trúc, Vân Cấp đều gật đầu, không có một chút không tin nào.

Trong Vô Tận hải, cho dù là Man Thú uy năng ngập trời kia cũng không thể lấy được tính mạng của Tiêu Thần, muốn giết chế hắn nào phải chuyện dễ dàng?

- Không biết hôm nay chư vị đại nhân thương nghị trong điện đã có kết quả gì chưa?

Trên mặt Tiêu Thần hiện lên vẻ bất đắc dĩ, hắn khẽ lắc đầu nói.

- Trong Chiến Thần cung Nhân tộc ta ở thế yếu, không có cách nào chống lại lực lượng Tứ giới. Hôm nay chư vị đại nhân cũng không có thượng sách đối phó. Chỉ có thể bảo ta tạm thời ở trong nội cung, không nên đi đâu.

Hai người Cô Trúc, Vân Cấp thở dài một tiếng.

Nếu như Nhân tộc có uy năng như Huyết Ngục tộc, cho dù Tiêu Thần có biểu hiện thế nào thì cũng không cần phải sợ hãi quá mức.

Nhưng thế cục như vậy, cho dù có khóc cũng không làm nên chuyện gì.

Bầu không khí trong điện hơi có chút áp lực, Tiêu Thần cười nhạt một tiếng:

- Bỏ đi. Lần này thu hoạch thú tinh trong Vô Tận hải cũng đổi được không ít tinh tế. Số thời gian còn thừa thãi này không bằng tiến vào trong Thạch tháp tĩnh tâm tu luyện một đoạn thời gian. Các ngươi không cần đợi ta, có thể tự do ra vào hoang ngoại săn bắn, tôi luyện tu vi, thu thập thú tinh.

Nói xong, linh quang trên tay hắn chớp lên, lấy ra một ngọc giản truyền tin rồi ném ra ngoài.

Ngọc giản lóe lên rồi biến mất, một lát sau Cảnh Dương tử vội vàng đi tới, đứng từ phía xa chắp tay nói:

- Không biết Tiêu Thần đạo hữu cho gọi là có chuyện gì quan trọng?

Người này cười mở miệng, nhưng mà vẻ mặt lại có thêm vài phần kính sợ.

Tiêu Thần cười cười, nói:

- Lần này truyềnt in cho đạo hữu là lại có một chuyện muốn nhờ. Tại hạ sẽ tiến vào Thạch tháp tu luyện một đoạn thời gian ngắn. Đối với mấy vị bằng hữu bên người lại không yên lòng, cho nên ta muốn nhờ đạo hữu thay ta trông nom một chút. Nếu như ra ngoài hoang ngoại săn bắn Man thú, không biết Cảnh Dương tử đạo hữu dẫn bọn hắn được không? Coi như ta thiếu đạo hữu một nhân tình.

Cảnh Dương tử cười gật đầu:

- Hóa ra là việc này, Tiêu Thần đạo hữu không cần phải lo lắng. Hậu bối Nhân tộc ta gia nhập Chiến thần cung cũng tìm được cường giả trong tộc chỉ dẫn. Lại thêm đạo hữu mở miệng, tại hạ không dám không đồng ý.

- Đạo hữu, đợi ta hỏi thăm một phen xem đã.

Nói xong Cảnh Dương tử phất tay đánh ra một ngọc giản.

Sau mấy tức Ngọc giản trở về, Cảnh Dương tử thu vào trong tay, trên mặt hiện lên vẻ thoải mái.

- Thành, thủ lĩnh của tiểu đội chúng ta là Khôn Nguyên đại nhân, tu vi Cổ Cực cảnh. Biết được bọn họ là bằng hữu của Tiêu Thần đạo hữu cho nên trực tiếp đồng ý.

Tiêu Thần chắp tay cảm ơn.

- Làm phiền đạo hữu nhắn lại cho Khôn Nguyên đại nhân, việc này Tiêu mỗ nhớ kỹ trong lòng, ngày sau tất có báo đáp.

Cảnh Dương tử nghe vậy, nụ cười trên mặt lại đậm hơn vài phần.

Trong mắt đám người Cô Trúc, Vân Cấp, huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan hiện lên vẻ cảm kích, dù chưa mở miệng nhưng mà tất cả mọi người đều nhớ ở trong lòng.

Hàn huyên một lát, Cảnh Dương tử mang theo đám người Cô Trúc rời đi, trong điện cũng chỉ còn lại có một mình Tiêu Thần mà thôi

Hắn hơi nhíu mày, lúc này không còn ai khác chung quanh, trong đáy mắt hắn có hàn mang hiện lên, chậm rãi lưu chuyển.

- Chuyện đã vượt quá ngoài ý định. Bởi vì biến cố Thạch tháp cho nên khiến cho ta rơi vào trong tình trạng muốn cất bước cũng gian nan.

- Tu vi vẫn quá yếu, dùng át chủ bài trong tay ta. Nếu như tu vi có thể đạt tới Cổ Khúc, thậm chí là cảnh giới cao hơn. Cho dù có dẫn động Thạch tháp xuất hiện dị tượng thì sao chứ? Không cần chật vật trốn tránh như trước mắt, thậm chí còn không dám bước ra Chiến Thần cung nửa bước.

- Tu vi Cổ cảnh trong Linh giới có lẽ đã là tồn tại đỉnh phong. Nhưng mà trong Chiến thần cung, tu vi ta quả thực quá yếu. Cường địch tứ phía, hôm nay tăng tiến tu vi mới là chuyện quan trọng nhất. Hơn mười hai vạn tinh tệ, nhìn xem trong Thạch tháp có thần kỳ như truyền thuyết hay không. Không biết có thể khiến cho thực lực của ta nhanh chóng tăng trưởng hay không a.

Trong đầu Tiêu Thần hiện lên vô số suy nghĩ, hàn mang trong mắt dần dần yên tĩnh lại.

Một lát sau hắn đứng dậy vươn người, cất bước đi ra ngoài điện.

Tuy nhiên lúc này lại có một người đi tới.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ.

- Bái kiến Ban Chủ đại nhân.

Vẻ mặt Ban Chủ này có chút phức tạp, nhìn Tiêu Thần rồi cười khổ một tiếng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...