Đạo (Dịch) – Chương 1828

Những người Hạ cung kia có lẽ biết được một ít tin tức liên quan tới Thạch tháp dị biến nhưng mà lại không biết tới tin tức thời gian dài ngắn. Thời gian dài ngắn khác nhau cũng có hàm nghĩa khác nhau.

Tu sĩ trung niên kia trầm mặc nửa ngày, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt có thần quang lóng lánh.

- Đại ca năm đó là tu sĩ đầu tiên được Thạch tháp tán thành, ý niệm dung hợp suốt năm thời thần... Đại ca từng nói,một ngày kia có thể xuất hiện người kiên trì còn lâu hơn đại ca, có lẽ chính là cơ hội huynh đệ chúng ta hoàn thành sứ mạng, phi thăng lên Đại thế giới.

Tu sĩ trẻ tuổi bỗng nhiên ngẩng đầu, trên mặt hiện lên vẻ rung động.

Cường giả Nhân tộc tề tụ lại, tu vi thấp nhất cũng là cấp độ Cổ Khúc. Ban Chủ kia có tu vi Cổ Cực tam khúc, ở trong những người này cũng chỉ có tiêu chuẩn trung bình mà thôi.

Phân thành hai hàng, Tiêu Thần kính cẩn đứng ở dưới.

Đối với hàm nghĩa của việc làm cho Thạch tháp dị biến rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ, trong lòng tuy rằng chấn động nhưng mà lại không có biểu hiện chút nào. Vẻ mặt, cử động vẫn giữ vững đủ kính sợ.

Có lẽ chính như bọn họ nói, ngày hôm nay hắn có được tiềm lực phát triển làm cho người ta hâm mộ, thậm chí là có tư cách bước vào Thượng cung trong truyền thuyết. Nhưng mà hiện tại hắn vẫn chỉ là một tu sĩ Hoang Cổ, lúc đối mặt với đại năng Cổ Khúc cảnh của Nhân tộc vẫn không có một chút tư cách kiêu ngạo nào.

Đối với thái độ của Tiêu Thần, cường giả Nhân tộc có chút thỏa mãn, nhưng mà hai hàng lông mày của bọn hắn vẫn nhíu chặt lại.

Thế cục hôm nay có chút khó giải quyết a.

Tiến vào Chiến Thần cung, Tiêu Thần đánh tan tu sĩ Huyết Ngục tộc, biểu hiện chói mắt, đã bị cường giả dị vực khác nhớ thương.

Hôm nay càng dẫn động Thạch tháp có dị biến, nghĩ tới phản ứng của tu sĩ Tứ giới, cường giả Nhân tộc cảm thấy vô cùng đau đầu.

Lực lượng của Linh giới bài danh kế cuối, mà Nhân tộc chỉ là một cỗ thế lực cường đại trong Nhân giới. Nói một cách không khách khí, căn bản không có tư cach chính diện giao phong a.

Nếu như bọn hắn một lòng muốn trừ khử Tiêu Thần, dựa vào lực lượng của Nhân tộc không thể bảo hộ được.

- Tình thế trước mắt chúng ta đều biết, không biết có chư vị đạo hữu nào có kế sách gì khác không?

Thái A đạo nhân ho nhẹ một tiếng, hắn có tu vi Cổ Cực lục khúc, chính là một trong những người mạnh nhất trong Nhân tộc.

Minh Hà tiên tử nhíu mi, nói:

- Tiêu Thần biểu hiện quá mức chói mắt, không đề cập tới thù hận lúc trước thì cũng sẽ khiến cho cường giả dị vực khác như bị nghẹn ở cổ. Bọn hắn tuyệt đối sẽ không để yên.

Nàng này nhìn như trẻ tuổi, thế nhưng không biết đã sống bao nhiêu năm tháng. Tu vi cũng là Cổ Cực lục khúc.

Hai người trước sau mở miệng, sắc mặt cường giả Nhân tộc ở trong điện lại càng trở nên khó coi.

- Trong Chiến Thần cung không được động thủ. Nếu không tu sĩ Tứ giới ở Thạch tháp hôm nay sao có thể rút lui đi được chứ? Một khi Tiêu Thần rời khỏi phạm vi của Chiến Thần cung, nhất định sẽ bị hạ sát thủ.

- Tu sĩ Tứ giới còn lại ra tay, Nhân tộc chúng ta chưa hẳn đã có thể ngăn cản.

- Đúng vậy, dùng tình thế hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.

Chín cường giả Nhân tộc mở miệng, tạm thời quyết định chuyện này.

Ánh mắt Thái A đạo nhân chớp lên, nói:

- Tiêu Thần, chúng ta thương nghị như vậy cũng không phải là kiêng kỵ, sợ hãi. Chuyện bên trong có lẽ ngươi cũng hiểu rõ, hành động lần này là bất đắc dĩ, ngươi hiểu rồi chứ?

Ánh mắt mọi người nhìn tới, có vẻ bội phục, có vẻ phức tạp, có người vui mừng, cũng có người âu sầu bất an.

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ.

- Chư vị đại nhân suy nghĩ cho Tiêu Thần, trong lòng vãn bối cảm kích vạn phần, trong lòng không dám có bất mãn. Cho nên đối với quyết định lần này vãn bối không có dị nghị gì.

Minh Hà Tiên tử gật đầu nói:

- Ngươi có thể hiểu được nỗi khổ tâm của chúng ta là được. Nhân tộc ta mặc dù thế yếu, nhưng mà cũng sẽ toàn lực bảo hộ ngươi, để cho ngươi không bị tổn thương. Đoạn thời gian này ngươi có thể đi tới Thạch tháp tu luyện. Chuyện sau đó cứ để cho chúng ta thương nghị thật kỹ, sau đó lại sắp xếp một phen.

Tiêu Thần đồng ý.

Thái A đạo nhân khoát tay, hắn thi lễ thật sâu rồi lui ra mấy bước, tiếp đó quay người rời đi.

- Nghe nói hai vị đại nhân Thái A, Minh Hà bế quan nhiều năm đã xuất quan.

- Loại chuyện lớn như vậy đương nhiên phải kinh động tới hai vị đại nhân rồi.

- Cường giả Cổ Khúc của Nhân tộc ta hội tụ, sợ rằng đang thương nghị đối sách.

- Chậc chậc, có thể khiến cho Thạch tháp xảy ra biến dị, loại tư chất này đáng để cho những người này làm như vậy.

- Chỉ là không biết những vị đại nhân này có tìm ra được đối sách gì không. Nhân tộc ta xuất hiện nhân vật như vậy, sợ rằng các cường giả dị vực sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ.

- Việc này khó giải quyết, phúc họa khó lường a.

Tu sĩ Nhân tộc ngoài điện tề tụ, ước chừng ngàn người. Đại đa số mặc áo lam, áo đen, bọn họ thấp giọng nghị luận, trong mắt hiện lên vẻ hâm mộ.

Két.

Cửa điện mở ra, một đạo thân ảnh cất bước đi ra, hiện lên trong mắt mọi người.

Người mặc áo bào xanh, tóc đen, mắt đen, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh nhạt, không có một chút khẩn trương vì bản thân đang ở trên đầu sóng ngọn gió nào. Cũng không có kiêu ngạo mà bình tĩnh như nước, trầm ổn như núi vậy.

Ánh mắt hắn khẽ quét qua, phàm là người đối mặt với hắn, mặc kệ tu vi thế nào, tất cả đều cúi đầu bày tỏ vẻ kính sợ.

Cho dù là mấy tên tu sĩ Cổ Cực mặc áo bào tím trong đó cũng phải khẽ gật đầu.

Tiêu Thần chắp tay hoàn lễ, chân hắn bước ra, đi thẳng về phía chỗ Cô Trúc, Vân Cấp và huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan.

- Tiêu Thần đạo hữu.

Cô Trúc chắp tay, trong mắt hiện lên vẻ kính sợ, e dè.

Vân Cấp chỉnh đốn y phục thi lễ, trong đôi mắt đẹp liên tục hiện lên dị sắc.

Hai huynh đệ Hổ Môn, Hổ Quan càng nhếch miệng cười lớn, bộ dáng vô cùng đắc ý, kiêu ngạo.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Có chuyện gì trở về trước rồi lại nói. Đi.

Bốn người gật đầu, cất bước đi theo phía sau hắn. Năm ngườihan nh chóng biến mất trong tầm mắt mọi người.

Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên đứng cách đó không xa, nhìn năm người rời đi, trong lòng càng thêm đắng chát.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...