Đạo (Dịch) – Chương 1804

Cô Trúc biết mình sẽ chết nên không quá sợ hãi:

- Muốn giết cứ giết, đừng kéo dài nữa. Tiêu Thần đạo hữu bị kẻ gian hại đã chết trong Vô Tận Hải, các ngươi không đợi được!

Hai năm nay sau khi Cô Trúc, Vân Cấp tỉnh táo lại suy nghĩ kỹ chuyện xảy ra ngày hôm đó, càng lúc càng thấy lạ. Nhớ đến Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân lên mặt biển có hành động khác lạ thì càng khẳng định hơn.

Chắc chắn Tiêu Thần bị hai người đó ám toán, không thì tính cách cẩn thận như hắn tuyệt đối không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

- Đã chết?

Huyết Lực nhíu mày nói:

- Coi như hắn may mắn, nếu rơi vào tay chúng ta thì sẽ cho hắn chịu đau đớn vô tận mà chết, giờ thì hắn hên rồi. Người đã đông đủ vậy đừng kéo dài nữa, huyết tế ngay tại đây đi. Đốt nguyên thần, tinh huyết của các ngươi yên nghỉ vong hồn tu sĩ tộc ta.

Huyết tế là hình phạt cực kỳ tàn nhẫn trong Huyết Ngục tộc, giam cầm tu sĩ, dùng bí thuật đốt tinh huyết trong người. Lấy tinh huyết đốt hồn, chịu đựng đau đớn vô tận, tinh huyết thiêu đốt tràn ra lực lượng sẽ bổ sung vào nguyên thần khiến người chịu hình phạt không chết quá sớm.

Tinh huyết đốt hết nguyên thần mới mát.

Tinh huyết khổng lồ của tu sĩ Cổ cảnh núe đốt thì có thể cháy một ngày một đêm, trong thời gian này nguyên thần của tu sĩ sẽ chịu nỗi đau không thể tưởng tượng, đau đớn còn hơn bị thả vào chảo dầu chiên xào vô số lần.

Tu vi càng cao càng phải chịu đau đớn nhiều hơn.

Tu sĩ bốn giới cùng biến sắc mặt.

Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên người cứng ngắc thở hổn hển như bị người rút hết sứclực, mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Giờ tu vi của họ bị phong, thân thể bị giam cầm, muốn tự sát cũng không có cơ hội, chỉ có thể bị động chịu đựng tất cả.

Mặt Cô Trúc buồn bã, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Chỉ Thượng Nhân chằm chằm:

- Chỉ Thượng Nhân, bây giờ chúng ta đã chết, hình thần đều diệt vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời, ta chỉ hỏi ngươi một câu, hôm đó có phải ngươi và Vân Vũ Hà Đồ ra tay ám toán Tiêu Thần đạo hữu?

Chỉ Thượng Nhân rùng mình, dường như lấy lại tinh thần, bỗng cười kỳ dị:

- Ha ha ha! Ngươi nói đúng. Tiêu Thần tự cho mình siêu phàm, ỷ vào có ba nô bộc Tổ Cổ thì tác oai tác quái. Nếu dựa vào sức mình thì hắn là cái thứ gì mà dám huơ tay múa chân trước mặt ta? Hôm đó ở đáy biển sâu, ta và Vân Vũ Hà Đồ liên hợp đánh hắn rớt xuống đáy biển âm u rồi thừa dịp thoát ra, chắc giờ hắn đã bị man thú đáy biển ăn không còn mẩu xương, xem như ta làm việc tốt, tiễn hắn lên trời sớm. KHông thì hôm nay hắn sẽ cùng chúng ta chịu đau đớn huyết tế.

Mặt Vân Cấp âm trầm mắng vô sỉ.

Mắt Cô Trúc bắn ra sát khí vô tận rống to:

- Quả nhiên là tiểu nhân tồi tệ nhà ngươi làm! Ta vốn đã nghi ngờ việc Tiêu Thần đạo hữu xảy ra chuyện, đáng tiếc không thể thay đạo hữu giết ngươi báo thù, có thẹn với ơn lớn cứu mạng hai lần của Tiêu Thần đạo hữu! Tuy tính tình Cô mỗ đơn độc lạnh lùng nhưng là người ân oán rõ ràng, hôm nay sắp phải cùng xuống suối vàng với tiểu nhân nhà ngươi, quá là xui xẻo!

Chỉ Thượng Nhân biết rõ phải chết nên cười càn rỡ, khuôn mặt vặn vẹo cực kỳ đáng sợ:

- Ha ha ha ha ha ha! Chúng ta sắp chết, hình thần đều không có cần gì làm bộ làm tịch ở đây? Dù Chỉ ta đây tồi tệ hạ lưu nhưng các ngươi cũng phải cùng ta bị tu sĩ Huyết Ngục tộc dùng thuật huyết tế giết. Các ngươi cứ nhớ mãi không quên Tiêu Thần vậy thì cầu hắn cứu các ngươi đi!

Biến cố nằm ngoài dự đoán của các tu sĩ, không ai ngờ ngay lúc này tu sĩ nhân tộc vạch trần bí mật như vậy, là tự vạch áo trước khi chết?

Tu sĩ bốn giới hờ hững xem, tu sĩ Huyết Ngục tộc cười khẩy.

Bỗng có một bóng người chậm rãi đi ra khỏi tu sĩ Động Thiên giới, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt trầm ổn.

- Cổ Tư Kiệt, ngươi ra đó làm chi? Mau trở về!

- Bị điên à, dám xen vào việc của tu sĩ Huyết Ngục tộc!

- Các tu sĩ nhân tộc này không liên quan chúng ta, chết thì chết. Cổ Tư Kiệt, ngươi đừng làm chuyện điên rồ, có chuyện gì trở về rồi nói!

- Mau quay về!

Mấy tu sĩ Động Thiên giới sốt ruột thúc giục, tu sĩ năm giới cùng nhìn qua, bọn họ nhìn tu sĩ đi vào trung tâm, cau mày.

Tu sĩ Hoang Cổ Động Thiên giới này muốn làm gì?

Trong các ánh mắt khó hiểu, người đó chậm rãi nói:

- Không cần kêu, ta chờ đã lâu rồi. Làm bằng hữu sao Tiêu mỗ có thể trơ mắt nhìn các ngươi chết, còn ngươi thì phải trả giá đắt cho hành vi ngu xuẩn của mình.

Giọng nói bình tĩnh tràn ngập tự tin, tuy không mãnh liệt nhưng đủ cho các tu sĩ cảm nhận rõ ràng.

Khi nói chuyện bề ngoài của hắn thay đổi, chiều cao giảm xuống, làn da đỏ trở về trắng trẻo, mắt đen, tóc đen, áo xanh, đứng trên trời hờ hững nhìn trăm tu sĩ Huyết Ngục tộc, dáng vẻ nhàn nhã.

Chỉ Thượng Nhân như con vịt bị bóp cổ hét chói tai, con ngươi co rút thành lỗ kim, biểu tình khó tin:

- Tiêu Thần!

Tiêu Thần xuất hiện kích thích tâm lý Chỉ Thượng Nhân mãnh liệt. Hôm đó Chỉ Thượng Nhân thấy rõ uy năng của man thú đáy biển, với sức mạnh của Tiêu Thần làm sao trốn thoát được/

Hắn nên chết từ lâu!

Chỗ tu sĩ Tam Thạch giới, cơ mặt Vân Vũ Hà Đồ cứng ngắc, mắt tối sầm lấp lóe tia sáng lạnh.

- Tiêu Thần đạo hữu!

Cô Trúc, Vân Cấp kinh kêu:

- Ngươi chưa chết?

Tiêu Thần gật đầu với hai người, mỉm cười nói:

- Trải qua cơ duyên may mắn giữ được mạng sống, hiện giờ có thể lần thứ hai gặp lại hai vị đạo hữu đúng là việc vui.

Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên liếc nhau, thấy chua xót trong mắt đối phương, hơi cúi đầu không dám đối diện Tiêu Thần.

Huyết Lực cuồng cười, vươn một tay ra chụp xuống:

- Ha ha ha! Tốt, ta vốn đang hơi tiếc nuối không thể tự tay giết hết kẻ sát hại tu sĩ tộc ta, không ngờ ngươi tự đưa lên cửa, vậy thì cùng ở lại chịu huyết tế đi!

Với tu vi Tổ Cổ hậu kỳ của Huyết Lực chỉ chớp mắt là bắt được tu sĩ nhân tộc Hoang Cổ bình thường này ngay.

Chỉ Thượng Nhân trợn to mắt, mặt dữ tợn, gã muốn nhìn Tiêu Thần bị bắt giữ và chết chung với họ.

Gã sắp chết rồi, tiểu tử này không thể sống một mình!

Mắt Vân Vũ Hà Đồ lộ tia hả hê thích thú, dù may mắn thoát khỏi man thú đáy biển thì sao? Giờ vẫn rơi vào tay tu sĩ Huyết Ngục tộc.

Tiêu Thần, ngươi đã định trước phải chết.

Chết đi!

Ngươi chết thì ta mới thật sự kê cao gối ngủ được!

Tu sĩ năm giới nhìn chăm chú, lắc đầu, vẻ mặt thương hại.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...