Đạo (Dịch) – Chương 1803

Dưới đáy biển, Cô Trúc, Vân Cấp biểu tình trầm trọng, mắt tràn đầy bất đắc dĩ.

Hiện giờ tu sĩ Huyết Ngục tộc chặn lối vào Chiến Thần điện, bọn họ muốn tiến vào trong đó sẽ bị phát hiện, gay go đây.

Cô Trúc bỗng biến sắc mặt kêu lên:

- Không tốt, bị phát hiện!

Người Cô Trúc phát ra kiếm ý, Hồng Liên Diệt Độ Kiếm quyết vận chuyển, kiếm quang tụ tập bao bọc gã như con cá xé biển ra tiến lên, tốc độ siêu nhanh.

Vân Cấp theo sau, mặt hơi tái.

Hơi thở Tổ Cổ trung kỳ, và có hai hơi thở, hiện giờ đã tỏa định bọn họ, khoảng cách hai bên đang nhanh chóng rút ngắn.

Bên tai nghe tu sĩ Huyết Ngục tộc âm lạnh quát:

- Đứng lại, còn trốn nữa thì hai chúng ta sẽ ra tay!

Cô Trúc như không nghe thấy, giơ kiếm chém lên trời.

Xoẹt!

Kiếm quang vạn trượng bắn ra cắt ngang mặt biển thẳng tới hơi thở đang lao nhanh đến gần.

Có tiếng hừ lạnh:

- Hừ!

Hai tu sĩ Huyết Ngục tộc cùng vỗ chưởng, huyết vụ đậm đặc cắn nuốt ăn mòn kiếm quang.

- Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, huyết hải trấn áp để xem các ngươi trốn chỗ nào!

Ầm ầm!

Biển máu ảo sau lưng hai người sinh ra, giơ tay vỗ, hai biển máu ảo giáng xuống dung nhập vào nước biển đen ngòm.

Cùng với hai biển máu dung nhập, nước khu vực biển Vô Tận Hải đổi màu đỏ như máu tụ lại, có lực lượng cấm cố cực mạnh bộc phát ra.

Biển máu tu sĩ Huyết Ngục tộc là một thần thông từ lúc bắt đầu tu đạo thì không ngừng tế luyện, giết sinh linh luyện máu vào thân mình hình thành, tùy tâm mà động, uy năng siêu mạnh.

Tất cả thần thông đều lấy biển máu làm cơ sở thi triển.

Vẻ mặt Cô Trúc, Vân Cấp nôn nóng cố gắng thúc đẩy pháp lực chạy trốn, nhưng chưa chạy ra quá xa thì nước biển xung quanh đã thành màu máu.

Ngay sau đó lực lượng trấn áp bộc phát ra, hai người khẽ rên, mặt tái nhợt, người bị kiềm chế gắt gao không thể nhúc nhích nữa.

Hai tu sĩ Huyết Ngục tộc Thái Cổ cảnh dùng biển máu trấn áp, Cô Trúc và Vân Cấp không thể chống cự. Nếu không phải vì bắt sống họ thì hai tu sĩ Huyết Ngục tộc có thể nhờ vào lực lượng biển máu đè bẹp họ ra.

Vèo!

Tu sĩ Huyết Ngục tộc cười nhạt lặn xuống biển phong trấn tu vi của hai người, mỗi người bắt một người bay khỏi mặt nước lao hướng Chiến Thần điện.

Khoảng cách mấy ngàn dặm chỉ trong vài giây.

Đa Nguyên, Đa Hỏa kính cẩn thi lễ:

- Đại nhân, đã bắt được tu sĩ nhân tộc!

Huyết Lực âm trầm nói:

- Giết tu sĩ Huyết Ngục tộc ta thì rồi khó tránh khỏi cái chết, hiện giờ còn kém một người. Chờ bắt luôn tu sĩ nhân tộc cuối cùng, huyết tế hết cả lũ an ủi anh linh trên trời của tu sĩ tộc ta!

Ba tu sĩ Huyết Ngục tộc Tổ Cổ hậu kỳ đứng bên cạnh Huyết Lực gật gù.

Cô Trúc lạnh lùng nói:

- tu sĩ Huyết Ngục tộc ngươi ngông cuồng bá đạo, chủ động công kích tu sĩ nhân tộc ta trong không gian loạn lưu, không đánh lại bị giết vốn là gieo gió gặt bão, cũng xứng gọi là anh linh? Nực cười!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...