Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên biến sắc mặt, ánh mắt do dự. trong Vô Tận Hải đi theo bên cạnh hai tu sĩ Tổ Cổ cảnh như Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân tăng sự an toàn cao hơn nhiều.
Chỉ Thượng Nhân lộ vẻ mặt đắc ý, không thúc giục bọn họ.
Nửa ngày sau, Liễu Thi Yên, Cô Trúc thửo dài áy náy chắp tay hướng Cô Trúc, Vân Cấp, xoay người đến bên cạnh Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân. Hai người không nói chuyện, giữa đạo nghĩa và sống chết của bản thân thì bọn họ chọn cái sau.
Vân Vũ Hà Đồ mắt lóe tia sáng thản nhiên nói:
- Nếu hai vị nhân tộc đạo hữu không muốn đi cùng thì chúng ta đừng miễn cưỡng, mau đi đi. Động tĩnh nơi này rất có thể hấp dẫn tu sĩ xung quanh, sợ ở lâu có biến.
Chỉ Thượng Nhân âm trầm liếc qua Cô Trúc, Vân Cấp, nhếch mép lạnh lùng nói:
- Chúng ta đi.
Bốn người vận dụng độn quang xé gió rời đi.
Cô Trúc, Vân Cấp nhìn nhau, thấy lòng đối phương lạnh lõe.
Việc Tiêu Thần rơi vào đáy biển bọn họ ôm nghi vấn, nhưng Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên không đồng lòng, bọn họ cũng không thể làm gì Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân được, đành nhẫn nhịn.
- Tiêu Thần đạo hữu rơi vào đáy biển có lẽ còn cơ hội sống, chúng ta tạm ở lại mấy ngày quan sát đi.
Vân Cấp nhẹ gật đầu.
Hai người lui ra một khoảng cách, ẩn núp để tránh gây rắcrối.
Bảy ngày qua nhanh, có mấy đợt tu sĩ cẩn thận đến xem xét nhưng mặt biển gió êm sóng lặng không có bất cứ khác lạ gì. Bọn họ tìm kiếm không có thu hoạch thế là vận độn quang rời đi.
***
Cô Trúc chắp tay nói:
- Vân Cấp đạo hữu ở mặt biển canh chừng, ta xuống biển thăm dò xem có phát hiện manh mối gì không. Tiêu Thần đạo hữu quang minh lỗi lạc, hai lần cứu mạng chúng ta, nếu không thể làm gì cho Tiêu Thần đạo hữu thì tại hạ rất bất an.
Cô Trúc thu giấu hơi thở hóa thành kiếm quang bắn xuống đáy biển.
Vị trí cuộc chiến ngày xưa giờ một mảnh phẳng lặng, trừ man thú biến mất hết ra không có gì khác lạ. Đáy biển toàn là đá san hô tan nát, không thấy thứ gì khác.
Cô Trúc tìm kiếm tỉ mỉ nhưng không được gì, bất đắc dĩ quay về nói cho Vân Cấp. Hai người giữ im lặng, cho rằng đã dữ nhiều lành ít.
Gần nửa ngày sau hai độn quang lao sâu vào Vô Tận Hải.
Tả Mi Đạo Tràng, Tiêu Thần ngồi trên ghế chủ cao cao trong điện vũ, khuôn mặt trầm trọng. Qua cấm chế đạo tràng Tiêu Thần quan sát tình hình bên ngoài, hoặc nói chính xác hơn là hắn xem nội tạng tiêu hóa khủng bố của man thú bạch tuộc.
Vách thịt tím đỏ gần vạn dặm, bên dưới là dịch chua tiêu hóa có hiệu quả ăn mòn siêu khủng. Vách thịt nhăn nheo mấp máy co duỗi theo quy luật nào đó.
Bóp vào duỗi ra phát ra sóng âm hủy diệt tới lui trong khí quan tiêu hóa, thành công kích nguyên thần siêu khủng khiếp đủ để xé rách nguyên thần bất cứ con mồi nào bị nuốt vào bụng ngay, rớt xuống là sẽ bị dịch chua ăn mòn hòa tan hấp thu.
Lúc trước man thú bị nuốt vào chung với Tiêu Thần đã không con nào sống, xác trôi lềnh bềnh máu me bầyn hầy.
Nếu không có Tả Mi Đạo Tràng thì Tiêu Thần đã chung số phận với chúng nó, nghĩ đến đây mặt hắn càng âm trầm hơn.
Y Đạo Khổ Sơn.
Luyện Đạo Hiên Viên Hạo.
Cấm Đạo Diệu Nhân Tiên Tử.
Hình Phạt Đạo Phi Diêm.
Sát Đạo Lãnh Thập NHị.
Thống lĩnh Tả Mi Lục Đạo trừ Linh Chi ra đều có mặt ngoài điện, biểu tình trầm trọng.
Đại nhân gặp rắc rối, siêu rắc rối. Tuy rằng không biết cụ thể là gì nhưng bọn họ có thể cảm ứng được hơi thở nặng nề của đại nhân trong điện. Trừ lúc đối mặt Chu thái tử di tộc dưới đất ra đây là lần thứ hai đại nhân tâm sự nặng nề.
Mấy người nhìn nhau một cái, thấy đối phương lòng lạnh lùng. Dù là nguy cơ gì đều đừng hòng tổn thương đại nhân, trừ phi bọn họ chết hết!
- Linh Chi đến!
- Đại nhân triệu Linh Chi vào điện rồi nàng trực tiếp Điển Tịch các, chắc là tra cứu điển tịch.
- Chắc đại nhân đã nghĩ ra cách ứng đối nguy hiểm trước mắt.
- Nhảm, đại nhân của chúng ta sao có thể bó tay được, vấn đề khó khăn đến mấy cũng không thể làm khó đại nhân.
Mọi người liên tục gật đầu. Lãnh Thập Nhị lạnh như băng, Phi Diêm tỏa ra hơi thở âm u mục nát cũng vẻ mặt đồng ý.
Thấy Linh Chi đến, bọn họ ngứa ngáy muốn biết có chuyện gì nhưng không dám cản đường nàng báo cáo cho đại nhân, đành trợn tròn mắt nhìn theo nàng bước vào điện.
- Chuẩn bị sẵn sàng đi, không chừng lần này là cơ hội đại nhân dùng chúng ta.
- Lần trước bị mấy tên Luyện Đạo, Cấm Đạo giành trước, lần này chúng ta nhất định xông lên trước nhất bày ra lực lượng chúng ta có cho đại nhân xem!
- Truyền lệnh xuống, tạm dừng vài việc, chờ đại nhân ra lệnh. Khi nào có mệnh lệnh là hành động ngay!
- Cứ làm vậy đi!
Thống lĩnh lục đạo chụm đầu thì thầm, tu sĩ dưới trướng khom người chạy về hang ổ nhà mình.
Hừ, lần này phải giành trước đám người kia!
Thống lĩnh lục đạo khóe mắt liếc nhau, đầy mùi thuốc súng.
***
Khuôn mặt Linh Chi nghiêm túc, vừa vào điện liền nói ngay:
- Tiêu Thần đại ca kêu ta điều tra man thú đã tìm được rồi.
Một ngọc giản màu xanh thẫm nằm trong bàn tay thon.
Tiêu Thần gật đầu ngoắc ngọc giản bay vào tay, tách ra một tia thần thức vào trong đó, biểu tình cực kỳ khó xem.
Cái con to này bự này được gọi là Bát Tí Thôn Thiên Chương, Tiêu Thần sớm nghi ngờ xuất thân của nó rồi, hiện giờ tra rõ quả nhiên là yêu vật lợi hại của Đại Thiên Giới. Neéu Bát Tí Thôn Thiên Chương trưởng thành thì lực lượng thậm chí có thể sánh ngang đại năng Phá Diệt.
Cơ thể Bát Tí Thôn Thiên Chương siêu cứng, vạn pháp không phá, có năng lực tự lành cực mạnh. Bát Tí Thôn Thiên Chương ở trong biển Đại Thiên Giới cũng là bá chủ, tu sĩ Tạo Vật cảnh nếu không cầm chí bảo chưa chắc giết được nó.
Theo ngọc giản ghi chép thì Bát Tí Thôn Thiên Chương to mấy vạn dặm đã là trạng thái cao nhất thành niên. Trong Vô Tận Hải vì bị phong thần trí, lực lượng tán loạn nên Bát Tí Thôn Thiên Chương không thể phát ra uy năng đỉnh cao nhưng nó vẫn có thể sánh bằng Phá Diệt cảnh Đại Thiên Giới.
Muốn giết vật khổng lồ khủng bố này siêu khó khăn.
Với lực lượng hiện tại của Tiêu Thần chỉ có thể nói là hoàn toàn không có cơ hội.
Không giết chết được, lại đang ở trong bụng Bát Tí Thôn Thiên Chương, rắc rối thật.
Linh Chi nhìn sắc mặt Tiêu Thần, do dự nói:
- Tiêu Thần đại ca đừng gấp, tuy Bát Tí Thôn Thiên Chương mạnh, nếu đối địch ngay mặt thì chúng ta không đánh lại nhưng đang trong bụng của nó, không phải không thể giết.
Mắt Tiêu Thần sáng rực mừng rỡ hỏi:
- A? Linh Chi có cách gì sao?
Bình luận