Dù là Đại Chu ba vương bị khí thế bao trùm đều lộ vẻ mặt đau đướn.
Tiêu Thần không dám chậm trễ, hắn vung ống tay áo mang theo ba vương nháy mắt trốn vào đạo tràng. Chỉ có một cục đá màu đen hiện ra bị sóng nước kích động đẩy vào miệng khổng lồ.
Man thú bạch tuộc gầm rống:
- Grào grào!
Man thú bạch tuộc không hiểu tại sao con mồi đến bên miệng đột nhiên biến mất, nóp kết luận là con mồi đã chạy trốn nên rất tức giận.
Tám xúc tu chủ quanh năm nằm sấp ở đáy biển nhúc nhích, đánh nát hết sơn mạch san hô diễn sinh trên người nó. Có mấy chục con man thú đáy biển cường đại không kịp né tránh bị xúc tu đụng nát bấy, trực tiếp chết thảm.
Nguyên đáy biển chấn động kịch liệt như động đất, nước biển điên cuồng dâng trào không ngướt.
Trên mặt biển. Nhóm Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân cảm ứng hơi thở khủng bố sinh ra ở đáy biển, biểu tình kinh hoàng, người lóe độn quang hóa thành kinh hồng bay thật xa.
Bùm!
Mặt biển nổ tung, một xúc tu khủng bố thò ra từ đáy biển, che rợp trời, không biết kích cỡ là bao nhiêu mà làm nguyên khu vực biển dấy lên sóng biển vô tận. Sóng ngập trời mỗi đợt cao vạn trượng ầm ầm dâng trào, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa.
Ngay sau đó xúc tu thứ hai thò ra khỏi mặt biển.
Xúc tu thứ ba.
***
Tám xúc tu khủng bố khuấy động khu vực biển mấy chục vạn dặm trời đất tối sầm, hơi thở cuồng bạo điên cuồng hủy diệt hết thảy phát tán bao phủ toàn bộ thiên địa.
Vô số man thú cường đại trong biển, có bá chủ Cổ cảnh hậu kỳ, thậm chí là Cổ chi cực hạn giờ trong mắt đều lộ tia sợ hãi. Chúng nó không có linh trí hoàn chỉnh nhưng ký ức lưu truyền trong huyết mạch tổ tông khiến chúng nó tuyệt đối sợ hãi man thú bạch tuộc. Hiện giờ cảm ứng hơi thở giận dữ táo bạo của man thú bạch tuộc làm cả đám man thú hoảng sợ gầm rống hốt hoảng bơi xa hơn.
Vô số man thú trong Vô Tận Hải cảm ứng hơi thở của man thú bạch tuộc, chúng nó hoảng hốt tuyệt vọng công kích tu sĩ càng hung tàn hơn. Trong phút chốc tu sĩ khắp nơi trong Vô Tận Hải người người bất an.
Khu vực biển chỗ man thú bạch tuộc ngược lại cực kỳ an toàn, tất cả man thú chạy trốn không còn một mống.
Tám xúc tu quất đập đáy biển giây lát, man thú bạch tuộc chậm rãi trút hết lửa giận rồi bắt đầu lặn xuống, hơi thở hủy diệt từ đáy biển suy yếu dần cho đến biến mất.
Sáu người Vân Vũ Hà Đồ, Chỉ Thượng Nhân, Cô Trúc, Liễu Thi Yên, Vân Cấp, Nhiếp Ngôn mặt trắng bệch nhìn sóng dữ còn đó, khu vực biển sôi trào. Bọn họ nhìn trố mắt, sợ hãi tràn ngập trong tinh thần.
Khủng bố!
Trong Vô Tận Hải tồn tại man thú cường đại đến thế, cảm ứng từ hơi thở thì xúc tu lớn mấy vạn dặm che trời đủ làm bất cứ tu sĩ nào tuyệt vọng không thể sinh ra chút ý nghĩ ngăn cản.
Tu sĩ không phải Cổ cảnh tuyệt đối không ngăn lại được.
Nói cách khác man thú bạch tuộc có lực lượng vượt qua Cổ chi cực hạn, thậm chí có thể đấu với siêu cường giả Tiểu Thiên thế giới như Nhân Tổ, Ba Tư Đạt.
Vân Vũ Hà Đồ hít sâu nói:
- Quá đáng sợ!
Biết uy năng của man thú đáy biển làm Vân Vũ Hà Đồ vừa sợ vừa vững lòng, với lực lượng đẳng cấp như thế thì Tiêu Thần có vũ khí bí mật nhiều cỡ nào, có năng lực thông thiên tới đâu cũng đừng mơ sống tiếp.
Năm người khác dần tỉnh táo lại nhìn nhau, thấy cay đắng trong lòng đối phương.
Vân Vũ Hà Đồ trầm giọng nói:
- Đi thôi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Tuy man thú đáy biển đã yên lặng trở lại nhưng nó tùy thời phát điên, khi đó chúng ta không may mắn đứng đây được đâu.
Mắt Vân Vũ Hà Đồ tràn đầy không cam lòng, còn một chút nữa là gã có thể lấy về chí bảo. Nhưng bây giờ Vân Vũ Hà Đồ thà bị phạt nặng chứ không dám vào đáy biển nữa.
Chỉ Thượng Nhân sợ hãi gật đầu lia.
Đáy mắt Cô Trúc lóe tia sắc lạnh:
- Chúng ta vì may mắn mới đứng đây sao? Nếu không có Tiêu Thần đạo hữu cứu thì chúng ta đã chết trong bụng man thú đáy biển rồi, là hắn cứu mạng chúng ta! Tại hạ hối hận không nghe theo Tiêu Thần đạo hữu khuyên can, không thì sao có đại kiếp nạn hôm nay? Bây giờ Tiêu Thần đạo hữu ở đáy biển chưa rõ sống chết, các ngươi không suy nghĩ làm sao cứu hắn ngược lại vội vàng muốn trốn đi?
Lòng Cô Trúc lạnh lẽo, nói chuyện càng lạnh, khuôn mặt lạnh băng đầy mỉa mai.
Năm người im lặng.
Mặt Chỉ Thượng Nhân đỏ rực, vừa xấu hổ vừa tức giận. Việic hợp tác với phe Vân Vũ Hà Đồ săn giết Phệ Hồn Sa là Chỉ Thượng Nhân không nghe lời khuyên hết sức đốc xúc, giờ Cô Trúc nói kiểu đó không khác gì tát tai gã ngay trước công chúng.
Mắt Vân Cấp lạnh lùng đầy khinh thường. Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên cũng nhìn Chỉ Thượng Nhân với ánh mắt là lạ, điều này khiến gã rất xấu hổ tức giận.
- Cô Trúc đạo hữu nói vậy là đang chỉ trích tại hạ? Chuyện bắt giết Phệ Hồn Sa chính các người không phản đối, hiện giờ xảy ra việc muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu tại hạ sao?
Ánh mắt Cô Trúc lạnh lùng trừng Chỉ Thượng Nhân, không hề sợ hãi tu vi Tổ Cổ của gã:
- Ta không đùn đẩy trách nhiệm, cũng không chỉ trích đạo hữu, tại hạ chỉ muốn nói là Tiêu Thần đạo hữu vì cứu chúng ta mà không rõ sống chết. Đạo hữu sốt ruột rời đi thì hơi quá đáng.
- Nực cười! Chúng ta đều thấy uy lực man thú đáy biển thế nào, các người nghĩ Tiêu Thần có thể an toàn thoát ra sao? Giờ chúng ta không đi còn ở lại đây, lỡ xảy ra chuyện gì thì tất cả chết hết!
Mặt Chỉ Thượng Nhân lạnh lùng rống to:
- Hơn nữa tại sao lúc trước Tiêu Thần không xen vào việc này/ Chắc hắn đã nhận ra nguy hiểm nhưng không nói thật nhắc nhở chúng ta, ai biết có phải định thưa dịp cứu mạng thu mua lòng người không. Chẳng dè toan tính không thành công ngược lại làm mình mất mạng.
- Đủ rồi!
Mắt Vân Cấp lạnh băng nói:
- Tiêu Thần đạo hữu đã khuyên nhủ chúng ta, là chúng ta cứ cố châp đòi làm. Hắn vì cứu chúng ta mà rơi vào đáy biển, Chỉ Thượng Nhân nói chuyện quá đáng!
Cô Trúc sắc mặt âm trầm, mắt lạnh băng.
Nhiếp Ngôn, Liễu Thi Yên cũng tái mặt, ánh mắt lạn lùng lườm Chỉ Thượng Nhân.
Chỉ Thượng Nhân biếtm ình kích động lỡ mkồm nhưng không muốn yếu thế, lạnh lùng nói:
- Tiêu Thần chết chắc rồi, ta và Vân Vũ Hà Đồ đạo hữu sẽ rời khỏi đây. Các người hoặc là đi cùng chúng ta không thì tự tiện. Nhắc nhở các ngươi một câu, nơi này là Vô Tận Hải, sơ sẩy một cái có họa sát thân, đừng hối hận vì sự lựa chọn của mình!
Bình luận