Đạo (Dịch) – Chương 1757

Tiêu Thần không nói nhiều, hắn vung ống tay áo. Hàn Lâm Chi Chủ rùng mình, tan biến như bị phong hóa thành đống phấn, tu vi pháp lực lại bị Tiêu Thần luyện hóa phong trấn, làm vật thứ hai đền bù cho Đông Thành.

Đến đây thì trừ Ngọc Cung Lão Tổ ra toàn bộ huyết mạch Ngọc Cung đã đứt đoạn.

Tu sĩ áo đen sắc mặt âm trầm gầm gừ, mắt lạnh băng:

- Tiêu Thần, ngươi đừng quên ngươi cũng là tu sĩ nhân tộc của ta. Càn rỡ tàn sát lung tung, giết hại tu sĩ nhân tộc, ngươi xem quy tắc tộc quần như không có gì, cho rằng sẽ không bị trừng phạt sao?

Hơi thở Tổ Cổ bộc phát ra bao trùm thiên địa.

Ngực Tiêu Thần nghẹn lại, mặt trắng bệch nhưng đôi mắt đen láy càng sáng, âm trầm nói:

- Người Tiêu mỗ giết chết đều có lý do phải giết, quy tắc tộc quần bằng vào cái gì chế tài ta?

Tu sĩ áo đen càng tức giận hơn, khí thế mạnh mẽ hơn:

- Trăm vạn tu sĩ mạch Ngọc Cung có ân oán gì với ngươi? Dù có thù sâu đậm nhưng diệt kẻ đi đầu là được, vì sao hạ sát nghiệt như thế, bọn họ cũng có lý do phải chết sao?

- Dưới thiên đạo sinh linh chẳng là gì, đều là giãy dụa cầu sinh. Nếu ta không diệt huyết mạch Ngọc Cung thì sau này tu sĩ Tiêu phủ của ta sẽ chết vào tay họ. Vậy thì Tiêu mỗ nguyện gánh tất cả sát nghiệt xóa sổ tất cả, bảo vệ Tiêu phủ của ta bình yên. Ta không phải thánh nhân đối xử bình đẳng với sinh linh trên cõi đời, Tiêu Thần chỉ che chở người bên cạnh ta. Ngươi cảm thấy đây là hành động tội ác tày trời, nhưng theo ta thấy là không thẹn với lòng, góc độ khác nhau, không phân đúng sai!

Mặt Tiêu Thần càng tái nhợt nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, ánh mắt sắc bén chưa từng dao động.

Đáy mắt tu sĩ áo đen hung tợn:

- Giảo biện! Hôm nay mặc cho ngươi dẻo miệng xảo quyệt cũng đừng hòng lừa dối qua truông. Kẻ đại hung đại ác như ngươi nếu không trừng trị nghiêm khắc thì sau này nhân tộc ta còn quy tắc gì nữa? Chẳng phải là loạn pháp tắc hết?

Tu sĩ áo đen vung tay áo, lực lượng quy tắc bộc phát xẹt qua không gian ập đến.

Đáy mắt Đại Chu bốn vương lóe sát khí âm trầm, rống to:

- Càn rỡ!

Đại Chu bốn vương vọt lên trời bảo vệ Tiêu Thần đằng sau mình, bốn người hợp sức đấm mạnh tới trước, hơi biến sắc mặt, liên tục thụt lùi mấy bước.

Đại Chu bốn vương liên hợp đánh với tu sĩ áo đen mà hơi bị yếu thế.

Tu sĩ áo đen hừ nhẹ, phát ra dao động hơi thở đang định tấn công tiếp. Chợt tu sĩ áo đen biến sắc mặt, vụt ngoái đầu nhìn lên trời, mắt lóe tia kiêng dè.

Một nam nhân áo trắng hiện ra, chân đạp hư không đến, mặt cười tươi.

Nam nhân áo trắng ôn hòa nói:

- Hắc Bào đạo hữu xúc động quá, việc này chúng ta đều thấy, Tiêu Thần xuống tay giết người hơi quá mức nhưng cũng có lý do. Lỗ mãng ra tay định tử tội thì hơi quá mức.

Khi nói chuyện nam nhân áo trắng đã đến gần, hơi chắp tay hướng Tiêu Thần:

- Tiêu Thần đạo hữu, tại hạ là Bạch Bào, tọa hạ của Bạch Đế. Cái tên của đạo hữu sớm như sấm bên tai từ lâu, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền.

Khuôn mặt Tiêu Thần bình tĩnh nhưng con ngươi co rút, tạm dừng trên người Bạch Bào.

Tiêu Thần mỉm cười nói:

- Bạch Bào đạo hữu nói quá lời, Tiêu mỗ thẹn không dám nhận.

Bạch Bào ngừng cười, biểu tình trầm trọng lắc đầu nói:

- Nếu trước ngày hôm nay, tuy tại hạ nhiều lần nghe danh tiếng của đạo hữu nhưng sẽ không thật sự đặt trong lòng. Bây giờ nhìn thấy khiến tại hạ nhìn Tiêu Thần đạo hữu với cặp mắt khác.

Bạch Bào liếc qua Đại Chu bốn vương:

- Có bốn phó tòng là tu sĩ Tổ Cổ cảnh, lực lượng như vậy đủ khiến tại hạ đối xử bình đẳng, xin Tiêu Thần đạo hữu đừng khiêm tốn.

Tiêu Thần ngạc nhiên sau đó cười gật đầu. Bạch Bào nói rõ là vì hắn có Đại Chu bốn vương dưới tay nên mới xem trọng hắn, dù nói hơi thẳng nhưng kể ra sự thật. Nếu không như vậy, dù Tiêu Thần có tư chất nghịch thiên đến đâu thì tu vi hiện tại làm sao có thể ngang hàng với đại năng Tổ Cổ được.

Bạch Bào hơi thẳng thừng nhưng không khiến người ghét, ngược lại cảm thấy lòng dạ gã rộng rãi, sinh ra hảo cảm.

Hắc Bào hừ lạnh một tiếng:

- Hừ!

Thấy Bạch Bào và Tiêu Thần trò chuyện vui vẻ, ánh mắt Hắc Bào càng âm trầm hơn:

- Bạch Bào đạo hữu, chúng ta theo lệnh đến vừa lúc gặp việc này, sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Tiêu Thần rõ ràng là thừa dịp sinh sự tạo sát nghiệt, mới nửa ngày đã giết hơn trăm vạn tu sĩ nhân tộc ta, còn cắt đứt huyết mạch Ngọc Cung. Kẻ tâm ngoan thủ lạt, hiếu sát như thế phải bị trừng trị thật nghiêm khắc!

Ngọc Cung Lão Tổ đã thoát khỏi Đại Chu bốn vương trói buộc, mặt tái nhợt, mắt đỏ ngầu như ác quỷ nhìn Tiêu Thần chằm chằm, thở hồng hộc nhưng không làm việc xúc động, lão hơi cúi đầu đứng sau lưng Hắc Bào.

Bạch Bào nhếch môi cười nói:

- Mới rồi chúng ta đều thấy rõ hình ảnh trên trời, rõ ràng là tiểu bối bạch Ngọc Cung nhiều tội ác, không chỉ năm lần bảy lượt muốn đẩy Tiêu Thần đạo hữu vào chỗ chết, còn âm thầm liên hợp với yêu tộc ám sát tu sĩ nhân tộc ta. Quan trọng nhất là Hắc Bào đạo hữu đừng quên hai vạn năm trước long vương Nặc Tra của yêu tộc chiến trường vực ngoại dẫn theo đại quân xâm nhập lãnh địa nhân tộc ta, một đường đánh giết như vào chỗ không người, tạo thành mấy trăm vạn quân đội nhân tộc bị đại quân yêu tộc nuốt chửng. Ta nghĩ qua màn sáng hôm nay sự việc đã được giải thích. Tư thông dị tộc, bán tư liệu quân bộ tộc ta, khiến mấy trăm vạn tu sĩ nhân tộc mất mạng vào tay yêu tộc, tội này đủ phán xử diệt tộc! Dù Tiêu Thần đạo hữu giết hết mạch Ngọc Cung thì sao? Nếu tính kỹ thì Tiêu Thần đạo hữu đã phá được vụ thảm án chưa giải cho nhân tộc, còn trừ bỏ mạch chủ mưu, ngược lại có công với nhân tộc!

Cơ mặt Hắc Bào cứng ngắc, mới rồi gã tức quá không ngờ tới việc này, hiện giờ ý niệm chuyển động đã hiểu rằng không hy vọng lấy cớ mạch Ngọc Cung để đổ tội lên Tiêu Thần.

Hắc Bào chuyển dời tiêu điểm, lạnh lùng nói:

- Dù mạch Ngọc Cung chết chưa hết tội nhưng tu sĩ Tổ thành khác có sai lầm gì? Mấy vạn cường giả Thiên Nhân cảnh trở lên, còn có nhiều đỉnh tộc quần, cần hao phí bao nhiêu tài nguyên của tộc quần mới nuôi dưỡng ra? Lạm sát tu sĩ không xem như tội lớn sao?

Bạch Bào bật cười lắc đầu nói:

- Đừng nói Tiêu Thần đạo hữu ra tay có nguyên nhân, dù hắn thật sự ỷ vào tu vi lạm sát nhiều tu sĩ Tổ thành thì sao? Với lực lượng hắn đang nắm giữ đủ được tộc quần trừ tội.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...