Đạo (Dịch) – Chương 1756

Hàn Lâm Chi Chủ chậm rãi nói:

- Tiêu Thần, ngươi nghĩ mình sử dụng mưu kế thoát ra Tổ thành thì bổn tọa sẽ không phát hiện được sao?

Mắt Hàn Lâm Chi Chủ lấp lóe sát khí:

- Bổn tọa không tiếc sử dụng quân cờ âm thầm bày ra là vì bắt lấy cơ hội giết người, chuyến đi Đông Mãn tộc là cơ hội bổn tọa không thể bỏ qua. Lôi chi bản nguyên? Hừ hừ, để bổn tọa thúc đẩy, không cần rời khỏi Tổ thành nửa bước là có thể mượn tay người khác cho ngươi có đi không về.

Hàn Lâm Chi Chủ thì thào lấy ra một ngọc giản hình dạng cổ xưa màu ngọc bích, động nguyên thần ghi tin tức vào rồi ném đi. Thứ đó rời tay chợt rung lên, không gian xung quanh sụp đổ lộ ra con đường đen ngòm, từng đợt gió âm tràn ra, không biết đi hướng nào. Ngọc giản chui vào trong đó mất hút, không gian tan vỡ hình thành lỗ đen rung rung rồi biến mất.

- Tiêu Thần, hãy chờ món quà bổn tọa chuẩn bị cho ngươi đi, ha ha ha ha, ha ha ha ha!

***

Ngũ Hành cảnh, Vô Để uyên.

Hàn Lâm Chi Chủ đắc ý nhe răng cười nhìn mặt đất sụp đổ lộ ra vực sâu đen ngòm, hai bóng người vùng vẫy bị kéo vào trong.

- Tiêu Thần, lão phu đã nói muốn ngươi chết, dù thật sự ngươi sánh bằng đại năng Thái Cổ cũng khó thoát chết. Từ hôm nay trở đi nguyền rủa khắc trong huyết mạch Ngọc Cung ta đã bị phá vỡ!

Hàn Lâm Chi Chủ dứt lời lực lượng cắn nuốt ập đến, linh quang lóe sáng, lão biến mất.

***

Hàn Lâm Chi Chủ cười càn rỡ:

- Phó Vân Khinh, hoặc lão phu nên gọi ngươi là linh hồn Phó Tử Văn chuyển kiếp. Ngươi nghĩ mấy năm nay lão phu chưa nhận ra ngươi tồn tại sao?

Trước mặt Hàn Lâm Chi Chủ là tu sĩ tuấn tú nho nhã bị giam cầm, mặt tái nhợt, khóe môi chảy máu nhưng đôi mắt bình tĩnh.

Hàn Lâm Chi Chủ rống to:

- Tiêu Thần đã chết, giờ xóa sổ linh hồn chuyển kiếp thì dấu vết cuối cùng Phó Tử Văn để lại trên cõi đời này tan biến. Lão phu có thể kê cao gối ngủ, mạch Ngọc Cung ta sẽ xương vinh vạn cổ!

Hàn Lâm Chi Chủ giơ một tay bấu mạnh hút ra tu vi trong người Phó Vân Khinh.

***

Trên Tiêu thành, Hàn Lâm Chi Chủ và Đoan Lão Quái đứng song song, hơi thở nối liền trấn áp Vạn Kiếm Chi Chủ.

Khuôn mặt Đông Thành nghiêm túc đứng trên trời.

Lát sau Đoan Lão Quái phế trừ tu vi, hủy kinh mạch của Đông Thành.

***

Các hình ảnh chuyển đổi trên màn sáng theo sự khống chế của Tiêu Thần trong thời gian ngắn nhất công bố với thiên hạ.

Tiêu thành, trên lầu các. Khuôn mặt La Khê Ngọc bình tĩnh, mắt lóe tia giải thoát.

Một hồn ba phần, cách mấy vạn xuân thu bố cục, hiện giờ rốt cuộc đến lúc thu quan chém rồng. La Khê Ngọc đã hoàn thành sứ mạng huyết mạch, sau này gã sẽ sống vì mình.

La Khê Ngọc nhìn bóng áo xanh đứng trên trời, mắt lóe tia kỳ lạ.

Tiêu Thần mở mắt ra, đáy mắt lóe tia sắc bén trầm giọng nói:

- Tiêu mỗ tu đạo đến nay những gì mình làm tuy không phải quân tử nhưng có nguyên tắc riêng, không vọng động sát niệm, không tùy ý làm bậy. Những gì ta làm đều có lý do của nó. Hôm nay giết chóc trong Tổ thành vì thù của ta, vì mối hận bằng hữu thân thiết của ta chết, vì nỗi oán đệ tử của ta bị phế, vì anh linh bất diệt của mấy vạn hộ vệ Tiêu phủ chết trong tay các phương. Bọn họ đáng chết, chết cũng chẳng đáng tiếc!

- Hôm nay Tiêu mỗ thề với trời hễ kẻ nào ám hại Tiêu phủ ta thì có thân phận, bối cảnh gì đều sẽ bị xóa sổ, quyết không nhân nhượng! Mạch Ngọc Cung làm nhiều điều xấu, sẽ bị xóa sổ khỏi Linh Giới, cắt đứt huyết mạch. Giết trăm vạn sinh linh là địa ác, nhưng Tiêu Thần ta đầu đội trời chân đạp đất, có cái nên làm có việc không nên làm, ngửa mặt hướng thiên địa, trong lòng không thẹn!

Tiếng rống truyền ra, Tiêu Thần bỗng vỗ chưởng xuống.

Tổ mạch chợt truyền đến tiếng qúat:

- Dừng tay!

Một tu sĩ áo đen chợt xuất hiện, hơi thở khủng bố phát ra đè hướng phủ đệ Ngọc Cung.

Đáy mắt Tiêu Thần lóe tia sắc bén không chút do dự lấy một hạt châu ra đánh hướng ngọn nguồn hơi thở.

Thứ đó là Thụ bá dùng nguyên thần, pháp lực của Chu thái tử dung nhập uy năng của chính Thụ bá luyện chế thành Đồ Diệt Châu, khi bộc phát thì sánh bằng một kích đại năng Tổ Cổ, là báu vật siêu mạnh trong tay Tiêu Thần nhưng giờ hắn không chút do dự ném ra.

Hôm nay Tiêu Thần phải hoàn toàn xóa sổ mạch Ngọc Cung, đứng trên núi thây biển máu phát ra tiếng rống mạnh mẽ nhất với toàn bộ nhân tộc. Dù ngày nào đó hắn rời khỏi Linh Giới thì để lại căn cơ có thể vững như Thái sơn, không chịu hãm hại nào.

Tiêu Thần không hy vọng lặp lại việc xảy ra trên người Phó Vân Khinh, Đông Thành, mấy vạn tu sĩ Tiêu phủ đã chết.

Dù vì điều này gánh lấy tiếng ác đồ tể, vì giết chóc thành đại kiếp nạn cũng không tiếc!

Bùm!

Đồ Diệt Châu nổ tung, Tiêu Thần kiểm soát lực lượng tập trung trong khu vực nhỏ nhưng sinh ra lực lượng hủy diệt càng mạnh hơn nữa.

Bóng người trong hư không bị chật vật buộc ngừng lại, phất tay hóa giải hết sóng gợn hủy diệt quy tắc Tổ Cổ ập đến.

Uy lực Đồ Diệt Châu không đủ để tổn thương người đó chút nào, tối đa chỉ có thể ngăn cản trong chớp mắt.

Với Tiêu Thần thì bấy nhiêu đã đủ.

Chưởng giáng xuống, thiên địa chấn động, hơi thở căn nguyên thủy hỏa giao hòa giáng lâm, sóng triều hư không kèm theo lực lượng hủy diệt ập đến.

Dùng căn nguyên thủy hỏa thúc đẩy thần thông Đại Lãng Đào Sa!

Nước xanh biếc, lửa đỏ thẫm, hai thứ giao hòa hoàn mỹ bày ra cuộn tranh xinh đẹp kinh tâm động phách. Nhưng dưới sự xinh đẹp ẩn giấu hủy diệt vô tận.

Phủ đệ Ngọc Cung kéo dài mấy ngàn dặm, đình đài lầu các đẹp như tranh đã bị san bằng trong âm thầm.

Trăm vạn hậu duệ huyết mạch Ngọc Cung bị sóng to cuốn lấy diệt tuyệt.

Các đoàn sáng tỏa ra dao động lực lượng mạnh yếu khác nhau dâng lên trong sóng triều nước lửa, rậm rạp, tất cả đến từ trong cơ thể tu sĩ mạch Ngọc Cung đã chết. Ý niệm, ký ức bị xóa bỏ, chỉ để lại nguyên thần, pháp lực tinh thuần.

Mặt Tiêu Thần không biểu tình, tựa minh thần phất tay, trăm vạn đoàn sáng tụ lại dung nhập vào cơ thể hắn.

Giờ phút này Hàn Lâm Chi Chủ bị sưu hồn chậm rãi giương mắt vừa lúc thấy cảnh tượng trước mắt. Phu đệ Ngọc Cung bị hủy, trăm vạn hậu duệ huyết mạch bị diệt tuyệt.

Hàn Lâm Chi Chủ trợn to mắt, lời nói trước khi chết của Phó Tử Văn không ngừng quanh quẩn trong đầu lão.

Hàn Lâm Chi Chủ điên cuồng gầm rống, giờ phút này lão đã quên đi sự sợ hãi:

- Tiêu Thần, Tiêu Thần! Lòng dạ thật độc ác, sau này ngươi sẽ bị người dùng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn giết chết, tất cả tu sĩ Tiêu phủ của ngươi không chết tử tế được!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...