Đạo (Dịch) – Chương 1702

Cấm chế đấu trường tất cả tự động mở ra, nhưng dù vậy vẫn cảm ứng dư ba hơi thở từ thần thông. Nhìn nước biển đổ ập xuống khiến vô số tu sĩ ngoài đấu trường trắng mặt, đám phu nhân, kiều nữ hét lên.

Giờ phút này sóng nước ngập trời là tiêu điểm trong thiên địa, thiếu soái Chu Hoàn mỉm cười, mắt tràn đầy tự tin.

Tiêu Thần không ngăn được thần thông này!

Biển giống như mãnh thú há miệng rộng táp xuống, con ngươi Tiêu Thần co rút thành lỗ kim, khuôn mặt trầm trọng nhưng đôi mắt không chút sợ hãi, chỉ toàn là trầm ổn bình tĩnh.

Đón hướng sóng triều hủy diệt lưng Tiêu Thần vẫn thẳng tắp, chiến ý sinh ra trong lòng rồi tăng vọt thật nhanh.

Tiêu Thần không lùi mà tiến tới sóng nước vô tận, hắn vung tay áo lên.

Hỏa chi bản nguyên ngang nhiên bùng nổ, diễn biến thần thông Đại Lãng Đào Sa!

Vô số linh lực nóng bỏng hiện ra từ hư không tụ thành lửa đỏ thẫm phát ra sức nóng kinh khủng, cả thiên địa hóa thành biển lửa vô tận che nửa bầu trời.

Tiêu Thần vung ống tay áo, lửa cháy hóa thành sóng triều, từng tầng sóng ầm ầm đổ ập tới trước.

Bầu trời xuất hiện cảnh tượng kinh người.

Nửa bầu trời đầy sóng nước xanh thẳm, nửa bên kia là lửa đỏ rực cháy, hai bên như cự thú tức giận gầm rống va chạm chém giết mãnh liệt.

Sóng nước, lửa cháy, cắn nuốt, xé rách hình thành cuộn tranh sao băng kinh tâm động phách in sâu trong đầu vô số tu sĩ, khiến bọn họ như bị sét đánh, thật lâu không nói nên lời. Khi bọn họ tỉnh táo lại khuôn mặt thật lòng kính sợ nhìn hướng hai bóng người như quân vương nước, lửa đứng trên trời.

Đám tu sĩ Đông hải bộ tộc im phăng phắc, cảm ứng hơi thở hủy diệt xuyên thấu qua cấm chế, chỉ một chút ít đều có thể hủy diệt bọn họ, đây là lực lượng đẳng cấp Thái Cổ thật sự va chạm chém giết nhau.

Mặt Tư Đồ Kiếm Tâm đỏ ứng, khóe mkôi run run không kiềm được chửi thề:

- Mạnh quá! Mạnh chết bỏ!

Tư Đồ Kiếm Tâm quá kích động, tầm mắt như gã có thể dễ dàng nhìn ra lực lượng này không phải mới vào cảnh giới Thái Cổ làm được, ít nhất phải là Thái Cổ hậu kỳ hoặc đẳng cấp đỉnh.

Nhưng hiện giờ loại lực lượng này đến từ hai tu sĩ Đại Thừa cảnh cùng thế hệ, khiến Tư Đồ thiếu gia luôn cao ngạo sinh ra lòng khâm phục.

Đại Thừa cảnh đã có lực lượng thế này, không phục không được.

Tuy Cô Huyết Liên không có biểu hiện kích động như Tư Đồ Kiếm Tâm nhưng môi son mím chặt, mắt nóng cháy không tan biến ngược lại tràn đầy hơn.

Dù Cô Huyết Liên biết sẽ không đánh lại một trong hai người đó nhưng gã vẫn xem họ là mục tiêu theo đuổi.

Chờ xem, có ngày Cô Huyết Liên sẽ khiêu chiến các ngươi!

Lần đầu tiên Đường Minh Hoàng có cảm giác tràn đầy thất bại. Vốn tưởng xuất thân cao quý, thủ đoạn thượng đẳng, lực lượng gần bằng đỉnh Đại Thừa cho Chu Hoàn nhìn xuống tu sĩ cùng thế hệ, nhưng điều chứng kiến trước mắt đánh nát lòng kiêu hãnh của gã.

Du Phụng Tử của Đông hải bộ tộc không chút tiếng tăm có thể dễ dàng đánh bại gã, càng không nói tới tu sĩ nắm giữ uy lực căn nguyên như Khương Tử Thành, Thủy Lăng Nguyên.

Đường Minh Hoàng biết tuy mình không bằng người khác nhưng chưa sinh ra cảm giác không thể ngăn lại. Nắm giữ căn nguyên thì miễn là Đường Minh Hoàng có được lực lượng kim chi bản nguyên là có thể một bước lên trời, có tư cách đấu một trận với họ.

Nhưng nhìn hai người đấu nhau trên không trung khiến Đường Minh Hoàng sinh ra lòng kính sợ thật sự.

Bây giờ Đường Minh Hoàng chưa cảm ngộ căn nguyên mà bọn họ đã có lực lượng gần bằng đỉnh Thái Cổ, dù một ngày kia gã bước ra một bước quan trọng nhất, có tư cách thành tựu đại đạo Thái Cổ thì Tiêu Thần, Chu Hoàn sẽ đi tới bước nào?

Đường Minh Hoàng không dám tưởng tượng.

***

Khương Tử Thành vụt ngẩng đầu, mắt tràn đầy khó tin, sự không cam lòng, căm hờn thành mớ bòng bong.

Thì ra Tiêu Thần mạnh đến mức này!

Có thể oán hận điện hạ không để ý cảm nhận của gã lựa chọn Tiêu Thần không?

Không thể, muốn trách chỉ có thể tự trách mình không đủ cường đại, không có năng lực che chở điện hạ.

Muốn trách thì trách Tiêu Thần cướp đi ánh mắt thuộc về gã!

***

Hai người đấu thần thông mạnh ngang nhau.

Chu Hoàn nhíu chặt mày, ánh mắt nghiêm túc nhìn Tiêu Thần.

Với tu vi của hắn dốc hết sức kích phát lực lượng thủy chi bản nguyên, bùng nổ nước ngập trời, uy lực mạnh đến mức tung hoành Thái Cổ không ai đánh lại. Thế nhưng Tiêu Thần ngăn được, Chu Hoàn đã xem thường hắn.

Vị thiếu soái Soái phủ sắc mặt bình thường, nét mặt hơi hưng phấn. Vì Đông Soái cố ý ức chế nên Chu Hoàn giấu diếm rất sâu, chưa bao giờ phô bày sức mạnh của mình trước mặt người khác.

Thời gian dài trôi qua khiến áp lực trong lòng Chu Hoàn nặng trĩu.

Hôm nay Chu Hoàn được cho phép hạ gục tất cả tùy tùng dưới trướng của Hồng Hà công chúa, đánh nát mặt mũi Đế Cung vương thành. Nhưng tu vi như Khương Tử Thành cũng không khiến gã muốn ra tay. Mãi khi thấy Tiêu Thần bước lên đài, dùng Chu Tước ảo hùng hổ đốt U Tuyền thủy của Thủy Lăng Nguyên mới làm Chu Hoàn hơi hứng thú. Tiêu Thần bày ra lực lượng cường đại khiến hứng thú chuyển thành lồng ngực nóng ran.

Đây là một đối thủ mạnh!

Vậy hôm nay để hắn bùng nổ hết sức mạnh, phô bày uy lực cao nhất của bản thân ra trước người đời rồi đánh hắn tan tác đi!

Tiêu Thần, có tư cách khiến gã dốc hết sức ứng đối.

***

Biểu tình Tiêu Thần trầm trọng, ánh mắt nhìn Chu Hoàn, thấy vẻ mặt hơi hưng phấn của gã làm tim hắn thít chặt nhưng không quá giật mình.

Làm thiếu soái Soái phủ, lá bài lật úp cuối cùng của Đông Soái Chu Thương, nếu Chu Hoàn chỉ có bấy nhiêu sức mạnh thì hơi khiến người coi thường. Xem ra Chu Hoàn định bùng nổ tất cả lực lượng.

Mắt Tiêu Thần lóe tia khác lạ, lòng thầm cười lạnh. Vậy để hắn được mở rộng tầm mắt đi, xem thử thiếu soái Soái phủ này có được lực lượng mạnh cỡ nào, có tư cách làm Tiêu Thần dốc hết sức mạnh ra không.

So đấu tu vi thần thông, với vũ khí bí mật của Tiêu Thần thì trừ phi đối mặt lão bất tử Tổ Cổ, thiên địa Linh Giới to lớn hắn có thể tiến lùi tự nhiên.

***

Trong hư không sóng triều nưước lửa xoắn vào nhau chậm rãi tách ra hai bên,lm so đấu thần thông kịch liệt dần lắng xuống. Vì hai người biết có tiếp tục tranh đấu cũng không làm gì đối phương được.

Dù vậy khí thế giương cung bạt kiếm giữa hai người không giảm bớt chút nào ngược lại càng nặng nề hơn.

Toàn bộ đấu trường hoàn toàn im lặng, bị khí thế của hai người ảnh hưởng không phát ra tiếng động gì được.

Chu Hoàn thản nhiên nói, khuôn mặt nghiêm túc, mắt lóe thần quang:

- Tiêu Thần đạo hữu không uổng là tùy tùng của điện hạ, tu vi sâu không lường được, có tư cách khiến tại hạ dùng hết vũ khí bí mật.

Chương 1703vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...