Giọng nói bình tĩnh nhưng tràn đầy tự tin, không quá đậm lại khiến người thầm tin phục.
Đông Soái nghiêm túc nói:
- Tỷ thí hôm nay vì tăng hứng thú cho ngọ yến vì công chúa điện hạ, Chu Hoàn ra tay phải biết chừng mực đừng để ra ngoài ý muốn, nếu không bổn soái và điện hạ tuyệt đối sẽ không nhẹ tha !
Chu Hoàn gật đầu cung kính nói:
- Đông Soái đại nhân yên tâm, Chu Hoàn sẽ cẩn thận không bị thương Tiêu Thần đạo hữu.
Tiêu Thần cau mày, mặt ngoài bình tĩnh nhưng lòng thầm cười lạnh. Đông hải thiếu soái này nhìn như ôn hòa nhưng trong bụng rất ngạo, nói chuyện lộ rõ mùi thiên chi kiêu tử ưu việt kiêu ngạo.
Chu Hoàn không biết rằng từ khi Tiêu Thần tu đạo đến nay tuy xuất thân bình phàm nhưng dựa vào bản thân cố gắng cùng cơ duyên tạo hóa, dưới chân không biết đạp rớt bao nhiêu thiên chi kiêu tử làm đá lót chân mới có thể đi đến hôm nay.
Chỉ hy vọng Đông hải thiếu soái có sức mạnh ngang với tự tin của mình, trận chiến hôm nay lộc về tay áo thì chưa biết!
Tiêu Thần mắt lóe tia sắc bén, thắng trận là hắn có lời hứa của Đế Cung , việc này rất quan trọng với hắn, không cho phép có sai làm gì. Dù là thiếu soái Chu Hoàn cũng đừng hòng phá hoại!
- Tiêu Thần đạo hữu, xin chỉ giáo.
- Thiếu soái yên tâm, tại hạ sẽ ứng đối hết sức.
Hai người xa xa đối diện, dứt lời nháy mắt hấp dẫn vô số tầm mắt hội tụ lại.
***
Tư Đồ Kiếm Tâm lẩm bẩm:
- Đông hải Soái phủ thiếu soái, trước mắt rõ là sát khí siêu cấp Soái phủ bí mật ẩn giấu, tu vi ít nhất hơn Thủy Lăng Nguyên mấy bậc. Ta cho rằng Tiêu Thần không ngăn nổi.
Cô Huyết Liên lạnh lùng lắc đầu nói:
- Hắn rất bình thường.
Tư Đồ Kiếm Tâm khó hiểu hỏi:
- Hả? Hì?
- Dù là hạ gục Thủy Lăng Nguyên hay thiếu soái Chu Hoàn xuất hiện thì sắc mặt của hắn không thay đổi gì nhiều chứng minh trong lòng không sợ gì.
- . . . có lẽ vì hắn không biết sự lợi hại của Chu Hoàn, không chừng lát nữa sẽ khóc xin tha.
Cô Huyết Liên ngước đầu liếc ai kia:
- Tiêu Thần không giống như ngươi, nếu không có nắm chắc hắn tuyệt đối không sẽ ra tay. Chờ xem, ta có dự cảm việc này ra ngoài mọi người dự đoán, không chừng Đông hải Soái phủ sẽ giơ đá tự đập vào chân mình.
Tư Đồ Kiếm Tâm tặc lưỡi lấy làm kỳ, gã hơi hiểu Cô Huyết Liên, loại người kiệm lời hết sức nhưng hôm nay bênh vực Tiêu Thần nhiều vậy, Cô Huyết Liên thật sự xem trọng hắn.
Nhưng tại sao Tư Đồ đại thiếu như gã không nhìn ra được gì?
Trừ bỏ sắc mặt bình tĩnh một chút, eo lưng thẳng chút, hơi thở trầm ổn chút thì có gì khác với những người khác?
Ngay lúc này Tư Đồ Kiếm Tâm trợn to mắt nhìn chằm chằm người áo xanh trong đấu trường, cơ thể căng cứng.
***
Cảnh giới Thái Cổ!
Hơi thở mênh mông cuồn cuộn bay ra khỏi người như trường thương chĩa thẳng lên trời đứng lặng trong thiên địa, uy áp mạnh mẽ khiến người dễ dàng nhận ra cảnh giới tu vi.
Áo xanh bay phất phới, Tiêu Thần đột nhiên bộc phát ra lực lượng, nháy mắt bao trùm toàn bộ đấu trường. Hơi thở mạnh mẽ, uy áp kích động khiến cấm chế vòng quanh đấu trường chớp tắt, linh quang lấp lóe.
Tiêu Thần là tu sĩ Thái Cổ!
Mắt Đông Soái Chu Thương bắn ra thần quang chói mắt, một lát sau chậm rãi lắc đầu.
Tiêu Thần còn chưa đến đẳng cấp Thái Cổ, chỉ có lực lượng sánh bằng cảnh giới Thái Cổ, nhưng với gã thì như vậy càng kinh người hơn.
Tu vi Đại Thừa cảnh, nắm giữ căn nguyên, sánh bằng Thái Cổ, loại tư chất này có thể nói là nghịch thiên. Nhân vật như vậy sau này bồi dưỡng nhiều thì thành tựu tương lai không thể đo lường.
Nhân vật như vậy đáng giá lôi kéo!
Đầu óc Đông Soái suy nghĩ nhiều, nghĩ đến trong chi thứ huyết mạch của mình có nhiều nữ nhân xinh đẹp chờ gả, nếu dùng các nàng mượn sức cường giả trẻ tuổi tiềm lực lớn thế này là chuyện rất có lời.
Hoặc dùng nữ nhi ruột mời chào có vẻ chân thành hơn?
Mặt Hồng Hà công chúa hớn hở, quả nhiên Tiêu Thần che giấu nhiều sức mạnh. Mới rồi Tiêu Thần ứng đối với Thủy Lăng Nguyên cũng không lộ ra tu vi thật sự, quan trọng nhất là tu vi này có phải là vũ khí bí mật cuối cùng của hắn chưa thì Hồng Hà công chúa không chắc chắn.
Trận chiến hôm nay Đế Cung vương thành có cơ may thắng.
Khi khóe mắt Hồng Hà công chúa liếc thấy ánh mắt Đông Soái Chu Thương biến đổi thì giật thót tim.
Lão già này tính đào góc tường!
Nghĩ đến đây Hồng Hà công chúa suýt không kiềm được trở mặt với Đông Soái Chu Thương, thường chỉ có nàng đào góc tường của người khác, từ khi nào đến lượt người ta đào cuốc nhà nàng?
Thứ Đông Soái thấy được thì Hồng Hà công chúa cũng nhìn thấy, địa vị của Tiêu Thần trong lòng nàng đã tăng vọt, là của riêng không cho phép người khác nhúng chàm.
Nhưng hiện tại Đông hải Soái phủ binh hùng tướng mạnh cường giả như mây, so với vương thành có lẽ chiếm ưu thế, nàng lấy cái gì tranh giành với lão quỷ này?
Hồng Hà công chúa nghĩ tới nghĩ lui chợt mặt đỏ hồng. So với Đông hải Soái phủ thì nàng chỉ có một báu vật mà đối phương không bằng, đó là . . . Hồng Hà công chúa cắn chặt răng, nếu nàng đã nhận ra thì lão bất tử đừng hòng thực hiện được.
***
Thiếu soái Chu Hoàn cau mày, hèn gì Tiêu Thần dám ra tay, thì ra đã giấu diếm tu vi rất nhiều. Tu vi ngang bằng Thái Cổ phối hợp hỏa chi bản nguyên bùng nổ thì đúng là hơi mạnh.
Nhưng chỉ dựa vào bấy nhiêu chưa đủ khiến Chu Hoàn nhìn thẳng vào.
Người này khóe miệng cong lên, bước tới trước, hơi thở bộc phát, là đẳng cấp Thái Cổ.
Chu Hoàn thản nhiên nói, vung tay áo:
- Tiêu Thần đạo hữu có thần thông hỏa hệ uy lực kinh người, xin mời đánh giá uy lực thần thông ngự thủy của tại hạ thế nào?
Trong thiên địa điên cuồng tụ tập thủy linh lực vô tận.
Cùng với thủy linh lực tụ lại là vô số nước xanh biếc hiện ra trong hư không, cuồn cuộn thành sóng dườn tàn phá, tựa biển dữ dậy sóng, phát ra khí thế kinh người khí nuốt sơn hà.
Cách sử dụng thủy chi bản nguyên đơn giản, lấy căn nguyên ra triệu hồi thủy linh lực hóa thành sóng nước ngập trời càn quét đập tan mọi chướng ngại.
Dùng loại thần thông đươn gảin nhưng rơi vào tay Chu Hoàn phát ra khí thế khiến người sợ, như đối mặt đại dương mênh mông, cơn sóng ẩn chứa lực lượng hủy diệt vô tận làm lòng người kính sợ.
- Tiêu Thần đạo hữu hãy đỡ thần thông của tại hạ, tại hạ gọi nó là Đại Triều!
Thần thông Đại Triều!
Chu Hoàn đứng khoanh tay trong hư không, sắc mặt lạnh nhạt, quần áo bay bay. Hư không sau lưng Chu Hoàn sóng dữ ập đến như biển vô tận, gã vung tay áo, sóng nước mênh mông cuồn cuộn bắn tung, thế ngập trời ập đến vang tiếng nổ điếc tai.
Bình luận