Đạo (Dịch) – Chương 1594

Ánh mắt Tiêu Thần tỏa sáng, hắn cũng thỏa mãn với đám người này biểu hiện, lúc này hắn nói:

- Không cần đa lễ, hôm nay các ngươi gặp được bổn tọa là duyên phận, nếu như thế, bổn tọa cho các ngươi lời khuyên, tu vi của các ngươi không có khả năng nhúng tay vào nơi này, nên sớm rời đi tránh gặp họa sát thân.

Hắn mặc kệ năm người có nghe lọt hay không, quay người phất tay xé rách không gian rời đi.

Hôm nay Tiêu Thần đã xác định, trận pháp này còn hai tháng nữa mới mở ra, đã như vậy hắn không cần lãng phí thời gian, chỉ cần an tâm chờ di tích mở ra là được.

- Vãn bối cung tiễn đại nhân!

Năm người Duẫn Phong kính cẩn thi lễ, xác định Tiêu Thần đi xa mới ngẩng đầu lên.

- Đại sư huynh, hôm nay chúng ta nên làm như thế nào?

Xi Cổ lên tiếng, ba người khác cũng nhìn sang, hiển nhiên Duẫn Phong có uy vọng cao nhất trong năm người, đi con đường nào cần hắn quyết định chủ ý.

Duẫn Phong cau mày, hắn nói:

- Đi, chúng ta rời đi, mặc dù nơi này có cơ duyên nhưng đúng như đại nhân nói, cũng không phải chuyện tu vi chúng ta có thể nhúng tay vào, nếu lòng tham chưa đủ vô cùng có khả năng vẫn lạc.

Bốn đệ tử Thái Bạch kiếm đạo khác gật đầu, trực tiếp quay người rời khỏi di tích quay về lãnh địa Đông Mãn tộc.

...

Ở giữa Đông Mãn, Tây Man hai tộc có di tích viễn cổ, hư hư thực thực là di chỉ tông môn cự đầu thời thượng cổ, trong đó có vô số linh đan, bảo vật đầy đất, càng có vô số linh thạch, phàm là tu sĩ tiến vào sẽ đạt được đại cơ duyên.

Lúc này thanh thế di tích càng ngày càng mạnh, nó dùng tốc độ cực nhanh truyền bá khắp Linh giới, cường giả trong hàng tỉ tộc quần động tâm, mặc dù bọn họ không tin lời nói nhảm trong lời đồn nhưng trong di tích có bảo, có trọng bảo thì bọn họ tin tưởng không nghi ngờ! Dù sao thời kỳ thượng cổ đến nay, thực lực Linh giới lên xuống vài lần, cũng có vô số tông môn cự đầu bị diệt, trong di tích của bọn họ lưu lại thường thường đều ẩn chứa cơ duyên phong phú, việc này được vô số tu sĩ Linh giới may mắn chứng minh là đúng, phàm là người đi vào di tích thượng cổ bình an ra ngoài tất có đại thu hoạch. Những tu sĩ chết trong đó lại không thấy được điểm này, những người rời đi chiếm được chỗ tốt to lớn, thành tựu công tích vĩ đại.

Cho nên mặc dù biết rõ gặp nguy hiểm, gặp người chết nhưng vẫn có vô số người khởi hành.

Như Đông Mãn, Tây Man chỉ là hai tiểu tộc quần trong Linh giới, địa vị vô cùng yếu trong Linh giới, bọn họ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn tu sĩ các nơi đi vào lãnh địa của mình, chỉ cần không làm chuyện nguy hại tộc quần liền mặc kệ nó. Dù sao tiểu tộc không thể đắc tội đại tộc, bằng không sẽ chọc ra tay nạn ngập trời. Nhân tộc có thể duy trì bọn họ nhưng tuyệt đối sẽ không vì bọn họ mà thừa nhận lửa giận của các tộc Linh giới, điểm ấy cao tầng Đông Mãn tộc cực kỳ rõ ràng.

Hơn một tháng ngắn ngủi, vô số tu sĩ dị tộc tiến vào Đông Mãn tộc, tu sĩ Thiên Nhân Cảnh chỗ nào cũng có, Thiên Nhân tam cảnh càng không ít, về phần tu vi cao hơn lại phiêu hốt bất định, cũng không phải người bình thường có thể nhìn thấy.

Trương và Lý có thù oán, gặp mặt hết sức đỏ mắt đánh đập tàn nhẫn, sau đó kéo bằng hữu hỗ trợ, bằng hữu lại kéo bằng hữu hỗ trợ, cường giả đều kết giao không ít cường giả, cho nên thường thường vì một chuyện nhỏ mà bêến thành mười mấy cường giả đánh nhau không ngớt, đánh long trời lỡ đất túi bụi, càng làm cao tầng Đông Mãn tộc khẩn trương, với tư cách tiểu tộc chỉ có bốn đỉnh phong tộc quần tọa trấn, lúc đối mặt với một đám lão quái đỉnh phong tộc quần có thế lực thâm hậu, trừ lựa chọn cam chịu tránh lui ra cũng không có biện pháp gì tốt, cho nên cả Đông Mãn tộc bị cường giả cao tầng ra lệnh cấm ra ngoài trong thời gian này.

Đánh đi đánh đi, mặc cho các ngươi huyên náo lật trời, chỉ cần không gây phiền toái với Đông Mãn tộc thì mặc các ngươi đi, bốn đỉnh phong tộc quần của Đông Mãn liếc nhau, nội tâm cực kỳ biệt khuất.

Bởi vì có tin tức tinh chuẩn truyền ra, thời gian di tích mở ra còn sớm, hơn nữa trên dưới Đông Mãn tộc mang theo tâm tính tránh né, cả Đông Mãn tộc lâm vào chướng khí mờ mịt, mỗi ngày đều có tu sĩ một lời không hợp đánh đập tàn nhẫn, dù sao nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, những gia hỏa có khuynh hướng bạo lực sẽ không an phận, trong lúc nhất thời lãnh địa Đông Mãn tộc thần hồn nát thần tính, cường giả tung hoành tàn sát bừa bãi, kẻ yếu sợ hãi run rẩy.

Kinh thành Đông Mãn tộc chính là thành trì náo nhiệt nhất của tộc quần, cũng là vùng đất hạch tâm quyền lực của Đông Mãn tộc, cho nên tình huống nơi này hơi đỡ một ít, tuy cũng có một ít chuyện đấu pháp nhưng cũng may không có tu sĩ nào ngu xuẩn va chạm điểm mấu chốt của cao tầng Đông Mãn tộc, mặc dù thật có ân oán cũng ra ngoài thành giải quyết, ngược lại nơi này biến thành nơi bình an duy nhất trong Đông Mãn tộc.

Chuyện xảy ra hơn một tháng qua Tiêu Thần đều không biết, hiện tại hắn đang tu luyện trong mật thất, tuy tu vi không cách nào tinh tiến nhưng dốc lòng tu luyện vẫn làm pháp lực tinh thuần không ít, càng giúp bản thân bảo trì trạng thái đỉnh phong.

Hôm di tích mở ra, hắn quyết định ra tay, cũng không cho phép có ngoài ý muốn xuất hiện.

Đột nhiên Chiến Tự Quyết trong nguyên thần chấn động, cảm giác hưng phấn xao động sinh ra.

Chiến trường tộc quần, chém giết cường giả, sau khi chiếm được vị trí đứng đầu liên chiếm được Chiến Tự Quyết, trong đó có một tin tức dung nhập vào trong nguyên thần, nội dung như sau: gặp Chiến Tự Quyết phải nuốt, lại vào Chiến Thần Cung của ta được truyền thừa vô thượng.

Hôm nay Chiến Tự Quyết chấn động, như vậy có thứ hấp dẫn nó xuất hiện.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Thần phát hiện có kẻ tu hành Chiến Tự Quyết, tuy chỉ là bản đơn giản nhưng trực giác nói cho hắn biết, nếu thành công thôn phệ nhất định sẽ có chỗ tốt thật lớn.

Mấu chốt là hôm nay sắp mở di tích, hắn có thể gây chuyện sao?

...

Trong hoang dã gió lạnh gào thét, mây đen bốc lên, sắc trời dần dần âm u, một cơn mưa rơi xuống, vào lúc này có một thân ảnh áo tím đứng dưới gốc cây già nhìn về phía trước, hắn bước đi như phàm tục nhưng cực nhanh, trường bào màu tím bao phủ bản thân hắn vào trong.

Vài con man thú lang sói tiềm hành nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt tham lam và đói khát nhìn về phía tên này, dường như có cố kỵ và lo lắng cũng không dám tùy tiện ra tay đánh giết con mồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...