Đạo (Dịch) – Chương 1593

Đối mặt với Yêu tộc Thiên Nhân tứ cảnh, mặc dù năm người liên thủ đánh một trận, sợ rằng cuối cùng khó trốn suy tàn, một khi thất bại sẽ rơi vào tay dị tộc, hậu quả không thể chịu nổi.

- Hừ!

Ánh mắt Thiết Giáp m trầm, ánh mắt nhìn sang thân thể lung linh của hai nữ tu Nhân tộc không rời, hai nữ này một người thủy thuộc tính dáng người thướt tha, một người hỏa thuộc tính thân thể hỏa bạo như lửa, nếu có thể bắt hai nàng làm tu binh, hưởng thụ tư thái thủy hỏa lưỡng trọng thiên chắc hẳn sảng khoái tới cực điểm. Nghĩ đến mình bế quan mấy trăm năm không xuất hiện, đã lâu không dính qua nữ sắc, nội tâm Yêu tộc sinh ra hỏa diễm nóng bỏng.

Vào lúc này có tiếng hừ lạnh vang lên.

- Yêu tộc khi nào hung hăng ngang ngược đến loại tình trạng này, dám tùy ý ra tay đánh giết tu sĩ Nhân tộc ta, chẳng lẽ các ngươi cho rằng mình xem trời bằng vung tùy ý ra tay làm bậy sao?

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, ánh mắt của hắn lạnh như băng, lạnh buốt tới cực điểm.

Ánh mắt Thiết Giáp nhìn sang, là tên tu sĩ Nhân tộc lên tiếng, hắn hừ lạnh nói:

- Bổn tọa có thể hung hăng ngang ngược bá đạo, ngươi sẽ biết nhanh thôi! Động thủ, làm thịt tiểu tử Nhân tộc này.

- Vâng, đại nhân!

Tên tu sĩ Yêu tộc lên tiếng muốn bắt Tiêu Thần giải buồn cười lạnh, hôm nay Ngũ Hành Kiếm bị đại nhân kiềm chế, nếu dám hành động sẽ dẫn tới công kích như gió bão của đại nhân, xem ra không thể cứu tiểu tử Nhân tộc này nữa.

Hắn đánh ra một chưởng như hùng chưởng, bại lộ yêu thân của bản thân, cũng gia tăng uy lực công kích mạnh nhất, hiển nhiên muốn một kích tất sát.

Tiêu Thần híp mắt nhìn, hắn chờ hùng chưởng tới gần sau đó hời hợt đánh một chưởng, nhìn như chậm chạp nhưng va chạm với hùng chưởng ngay lập tức!

Oanh!

Tiếng trầm đục vang lên, áo bào xanh của Tiêu chấn động, thân ảnh của hắn không động chút nào, về phần tên tu sĩ Yêu tộc bị đánh bay ngược về phía sau, hắn kêu gào thảm thiết, còn chưa chạm vào mặt đất, thân thể của hắn nổ tung hóa thành thịt nát.

Vào lúc này cả thiên địa an tĩnh như tờ.

Một chưởng hời hợt đánh chết tu sĩ Thiên Nhân Cảnh, mặc dù chỉ là Thiên Nhân sơ cảnh nhưng vẫn chấn nhiếp toàn trường, vô số tu sĩ chấn động, trong đôi mắt sinh ra thần thái không dám tin. Không thể tin tu sĩ áo xanh giả heo ăn thịt hổ, lại càng không ngờ hắn dám can đảm mạt sát tu sĩ Yêu tộc.

Ánh mắt vô số người nhìn sang, không kẻ nào lên tiếng, gương mặt co rúm. Tiêu diệt tu sĩ Yêu tộc là chuyện đại khoái nhân tâm nhưng mâu thuẫn cũng trở nên gay gắt, không có khả năng hòa hoãn được nữa, trong mắt Duẫn Phong ngưng trọng, dường như có ý liều chết đánh cược một lần.

- Tốt! Tốt! Tốt!

Thiết Giáp giận quá thành cười:

- Tu sĩ Nhân tộc các ngươi dám giết hậu bối Yêu tộc của ta, hôm nay không giết Nhân tộc các ngươi làm sao trọng trận trấn uy danh tộc ta.

- Không chẳng cần biết ngươi là ai, chết đi cho bổn tọa!

Quát lớn một tiếng, Thiết Giáp cởi bỏ tập trung khí cơ lên năm người Duẫn Phong, hắn đánh một chưởng về phía Tiêu, hắn nóng giận đánh toàn lực bộc lộ khí thế vô cùng khổng lồ.

Vào lúc này có tiếng nói lạnh lùng vang lên:

- Muốn đánh chết bổn tọa, ngươi còn chưa có tư cách.

Tiêu Thần ngẩng đầu, trong mắt có hàn quang lưu chuyển, hắn vung tay áo một cái, trong hư không có lực lượng đánh sợ xuất hiện, dùng xu thế không thể đỡ đánh tan một kích của Thiết Giáp sau đó thế đi không giảm đánh lên người đối phương.

Trong mắt Thiết Giáp mang theo sợ hãi, hắn kêu gào thảm thiết, không chờ hắn kịp bỏ chạy, lực lượng hủy diệt đã tàn phá thân thể hắn.

Kết quả có tiếng nổ lớn vang lên, chỉ thấy tu sĩ áo xanh vung tay áo đánh phá thần thông Yêu tộc Thiên Nhân tứ cảnh, thân thể như gặp trọng kích bị đánh bay ra xa.

Lực lượng vung tay mạnh tới cực điểm.

Vô số tu sĩ đang xem trận chiến sợ hãi, âm thầm nuốt nước bọt, sắc mặt trắng bệch, khí tức tu sĩ áo bào xanh vẫn là Độ Kiếp trung kỳ không chút thu hút nhưng lại đáng sợ tới cực điểm.

Oanh!

Thân thể Thiết Giáp va chạm với vách đá phía sau, một cái hố lớn trăm trượng xuất hiện, trong hố to, sắc mặt Thiết Giáp sợ hãi tới cực điểm, cũng không dám có chút động tác nào. Lần này thừa nhận một kích không chết, Thiết Giáp cũng không cho rằng tu sĩ áo bào xanh không có lực giết mà, bởi vì chút nguyên nhân nên lưu tính mạng của hắn, hắn không biết tại sao nhưng không dám dị động, sợ chọc sát tinh này ra tay giết hắn.

Thực lực của tu sĩ áo xanh thừa sức giết hắn, điểm này Thiết Giáp có thể khẳng định.

Về phần đám tu sĩ Yêu tộc hung hăng càn quấy đã sợ hãi, ngay cả đại nhân Thiên Nhân tứ cảnh còn lâm vào kết quả như vậy, nghĩ đến đồng bạn bị chém giết lúc nãy càng sợ hãi đổ mồ hôi như mưa.

Tiêu Thần ngẩng đầu, dùng tu vi của hắn giết Thiên Nhân tứ cảnh dễ dàng, hắn không phải từ bi mà bỏ qua Thiết Giáp, hắn không muốn trêu chọc phiền toái không cần thiết, một khi chuyện di tích truyền ra khắp nơi, tất nhiên sẽ dẫn tới các cường giả tộc quần xuất hiện, đến lúc đó Yêu tộc có thể vắng mặt sao? Nếu đánh chết Thiết Giáp, vô cùng có khả năng dẫn tới cường giả Yêu tộc tới khó xử hắn, tuy Tiêu Thần không sợ nhưng không muốn phân tâm. Hôm nay tất cả tinh lực của hắn tập trung vào Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, vì việc này lưu Yêu tộc một mạng thì thế nào. Nếu hắn biết có Yêu Long đang nhắm vào hắn, không biết hắn có thay đổi ý niệm này hay không.

- Hiện tại còn không cút, muốn bổn tọa ra tay tiễn các ngươi một đoạn đường sao?

Tiêu Thần lên tiếng hàn ý bắn ra bốn phía.

Thiết Giáp và đám tu sĩ Yêu tộc như nghe tiên âm, cũng không dám do dự xé rách không gian rời đi.

Tu sĩ các tộc chung quanh không dám lưu lại, sợ mình trêu chọc phiền toái, mặc dù không có rời khỏi di tích nhưng tránh đám người Tiêu Thần thật xa, bộ dạng chú ý cẩn thận.

Đám Duẫn Phong áp chế rung động xuống, lúc này kính cẩn thi lễ.

- Đám vãn bối không biết thân phận đại nhân, nếu có mạo phạm kính xin đại nhân tha thứ.

Có thể hời hợt đánh bại cường giả Yêu tộc Thiên Nhân tứ cảnh chắc chắn tu vi mạnh hơn rất nhiều, có lẽ là... Đỉnh phong tộc quần cũng không chừng, nghĩ đến điểm này, nội tâm đám người Duẫn Phong càng chú ý cẩn thận.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...