Thanh Linh Tử vội vàng thi lễ, nói:
- Tiêu Thần đại nhân yên tâm, tin tức này là lão hữu âm thầm truyền cho ta biết, lão phu bảo hắn cố ý áp chế tin tức một thời gian mới truyền đi, chắc hẳn chuyện này truyền vào lãnh địa Nhân tộc cần một thời gian. Việc này thanh thế thật lớn, tuyệt đối không cách nào giấu diếm, chỉ hy vọng có thể giúp đại nhân chút thời gian.
- Ngoài ra căn cứ lão hữu của lão phu phỏng đoán, di tích hôm nay chỉ vừa có dấu hiệu phá vỡ trận đạo phong trấn trồi lên mặt đất, chỉ khi hoàn toàn trồi lên mặt đất mới mở ra, thời gian ít nhất còn nửa năm nữa. Theo lão phu nhận được tin tức đến nay cũng qua hai tháng, thời gian tương đối đầy đủ, Tiêu Thần đại nhân không cần quá lo lắng.
Tiêu Thần nghe vậy gật gật đầu, thoáng chắp tay, sau đó ba người Thanh Linh Tử đáp lễ thì hắn rời đi. Hiện tại hắn sắp rời khỏi lãnh địa Nhân tộc đi di tích, tuy thời gian đầy đủ nhưng chuẩn bị sớm mới tốt, hơn nữa trước khi đi hắn còn có một ít việc cấp bách cần xử lý, ý niệm sinh ra, Tiêu Thần rời khỏi sảnh đấu giá Thượng Uyển, hắn xé rách không gian rời đi.
...
Trường Lão Điện, trong cung điện của Vạn Kiếm chi chủ, lão quái ngồi trên cao, Tiêu Thần đứng phía dưới.
- Sư tôn, đệ tử nhu cầu cấp bách đạt được Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, hôm nay tới đây chào từ biệt sư tôn, ít ngày nữa sẽ xuất phát.
Tiêu Thần suy đi nghĩ lại vẫn quyết định nói thẳng hành tung với Vạn Kiếm chi chủ, như vậy cũng chứng minh hắn tôn kính sư tôn, cũng đạt được Vạn Kiếm chi chủ hứa hẹn sau khi hắn rời đi sẽ trông nom Tiêu phủ khỏi bị ức hiếp. Dù sao Tiêu phủ hiện tại tuy mạnh nhưng chưa có cường giả đỉnh phong, hơn nữa lần này hắn đi tới di tích nguy hiểm khó lường, tất nhiên sẽ mang theo đại bộ phận lực lượng, như vậy một Triệu Mộ Hiền cũng quá gầy yếu. Nhưng nếu có Vạn Kiếm chi chủ chiếu cố, hắn tự nhiên cũng không có nổi lo về sau.
- Đông Mãn tộc cùng Tây Man tộc sao?
Vạn Kiếm chi chủ khẽ nhíu mày, vào lúc này còn chưa có tin tức truyền tới, mặc dù dùng thân phận Đại trưởng lão tôn sư cũng không nghe nói qua.
- Theo như ngươi nói, một khi tin tức này bộc lộ sẽ làm vô số cường giả các tộc chú ý, nếu như thân phận của ngươi bị người nhìn thấu, chỉ sợ quá không ổn.
Nhân tộc tuyệt thế thiên kiêu, trăm triệu năm mới có tuyệt thế thiên tài, thanh danh Tiêu Thần không chỉ nổi danh trong Nhân tộc, có không ít cường giả của hàng tỉ tộc quần Linh giới cũng nghe qua danh hào của hắn. Huống chi ngày đó Tiêu Thần đối chiến lão tổ Đoan gia bộc lộ lôi chi bổn nguyên, tuy chuyện này kết thúc âất nhanh nhưng cũng không thể che dấu tai mắt các tộc, chuyện này truyền ra ngoài làm các tộc không yên, dù sao khi tăng thêm tu sĩ nắm giữ bổn nguyên, như vậy tương lai Nhân tộc sẽ có thêm đại năng Thái Cổ cảnh. Huống chi dùng tu vi của Tiêu Thần tương lai tấn chức Thái Cổ cảnh là chuyện chắc chắn, hắn đã thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt dị tộc, muốn diệt hắn thống khoái.
Nếu bị bọn chúng biết được Tiêu Thần rời khỏi lãnh địa Nhân tộc đi về di tích, chắc hẳn tuyệt đối sẽ có cường giả dị tộc ra tay, muốn cướp bổn nguyên và giết Tiêu Thần!
Tiêu Thần biết được ý của Vạn Kiếm chi chủ cho nên kính cẩn thi lễ:
- Sư tôn đại nhân không cần phải lo lắng, lần này đệ tử dịch dung mà đi, chỉ cần cẩn thận một ít, nhất định sẽ không bị người ta phát giác khác thường. Hơn nữa dùng tu vi của đệ tử hiện tại, nếu thật dốc sức liều mạng, mặc dù là đại năng Thái Cổ cảnh tự ra tay cũng chưa chắc có thể lưu ta. Huống hồ Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa quá quan trọng với đệ tử, kính xin sư tôn đáp ứng.
Vạn Kiếm chi chủ nhìn Tiêu Thần kiên định như vậy, hắn thở dài và nói:
- Nếu ý ngươi đã quyết, bổn tọa liền không khuyên ngươi thu tay lại, nhớ phải chú ý bảo vệ bí mật thân phận của mình, một khi xuất hiện không đúng phải rút đi, tuyệt đối không sai lầm.
- Về phần sau khi ngươi đi, việc của Tiêu phủ đã có bổn tọa trông nom, chỉ cần bổn tọa còn thì không ai có thể khi dễ bọn họ.
Tiêu Thần đạt được hứa hẹn mình muốn, vẻ mặt cảm kích, hắn thi lễ và rút đi. Thời điểm thân ảnh của hắn sắp rời đi, đột nhiên nghe Vạn Kiếm chi chủ truyền đến:
- Thời điểm rời khỏi lãnh địa Nhân tộc phải cẩn thận, không thể lộ tin tức ra ngoài, đối ngoại tuyên bố bế quan tu luyện là được, nếu không chỉ sợ có kẻ đâm ngang.
Tiêu Thần dừng bước, kính cẩn đồng ý, lúc này hắn rời đi, khóe miệng cười vui vẻ, mặc dù Vạn Kiếm chi chủ không nhắc nhở hắn cũng đã nghĩ đến, hôm nay hắn gây thù trong Nhân tộc quá nhiều, kẻ muốn hắn chết không ít, tuy bọn chúng không cách nào làm gì được hắn, chắc hẳn không ngại mượn tay người khác chém giết hắn. Hắn cũng nghĩ ra biện pháp ứng phó việc này, tất cả sẽ tiến hành vào ngày mai, có lẽ không có người nào đặt chú ý lên người hắn.
Rời khỏi cung điện Vạn Kiếm chi chủ, Tiêu Thần lại dùng bí thuật hẹn Tinh Thần chi chủ gặp bên ngoài Tổ thành, hai người mật nghị thật lâu sau đó rời đi.
...
Đang mùa đông nhưng Tổ thành vẫn ầm ĩ náo nhiệt như nước, cho dù tu sĩ bận rộn cũng tu dưỡng về đêm, cũng có tu sĩ đẩy cửa ra ngoài dung nhập vào dòng lũ tu sĩ đi lại.
Tổ thành được xưng là thành trì không có đêm của Nhân tộc.
Trong thành vô cùng náo nhiệt ầm ĩ, có nhiều nơi vẫn thanh tĩnh, cực ít có người dám can đảm tiến đến quấy rầy, tỷ như Trường Lão Điện đại biểu cơ cấu quyền lực của Nhân tộc, tỷ như địa vị Xuân Viên có địa vị tôn sùng, tỷ như Tiêu phủ thanh thế to lớn, mặc dù là thế lực mới phát trong Nhân tộc nhưng nó lại bằng tư thái ngang ngược và cường ngạnh đứng vững trong Nhân tộc, không có tu sĩ nào dám xem thường. Mặc dù hôm nay tòa phủ đệ vẫn im lặng không xuất hiện âm thanh gì, chung quanh Tiêu phủ ngàn dặm không có kẻ nào dám làm càn.
Trên con đường dài gần hồ nước cạn, tu sĩ có thể sống ở đây có cảm giác kiêu ngạo khó hiểu, tuy bọn họ không liên quan tới Tiêu phủ nhưng thực sự có thể ở cạnh thế lực cường đại của Nhân tộc lại là vinh hạnh to lớn, mỗi ngày từ phủ đệ nhìn sang mấy lần, trong ánh mắt tràn đầy kính sợ.
Lam Thạch Thiên là cửa hàng lâu năm tại phố Đông Lâm, từ khi Tiêu đại nhân tới hồ nước cạn khai phủ lập nha, sinh ý của phố Đông Lâm tăng lên rất nhiều, hắn tự nhiên cũng được lợi, bởi vậy càng kính sợ và cảm kích Tiêu phủ mấy phần.
Bình luận