Đạo (Dịch) – Chương 1584

Vương bàn tử kính cẩn thi lễ:

- Tiêu Thần đại nhân yên tâm, nếu một ít tin đồn thất thiệt thì vãn bối không dám truyền tin cho ngài. Chuyện này tương đối che giấu, hôm nay chưa truyền ra, tu sĩ biết được không nhiều, cụ thể vãn bối giải thích không rõ, hôm nay đã phái người đi mời sư tôn đại nhân đến đây, do lão nhân gia giải thích với đại nhân.

Thời gian ba trăm năm trôi qua, phàm tục mấy đời luân hồi nhưng với tu sĩ tiên đạo chỉ là thoáng qua, năm đó uy danh Tiêu phủ quá lớn giống như rõ mồn một ngay trước mặt, Vương bàn tử càng kính sợ Tiêu Thần vài phần. Huống hồ hắn có thể có địa vị như hôm nay, được sư tôn coi trọng lập làm y bát truyền nhân, tất cả đều bằng vào Tiêu Thần quật khởi mới có thể đạt được, tinh tế tính ra, Tiêu Thần xem như ân chủ của hắn không thể nghi ngờ. Thời điểm đối mặt với Tiêu Thần, Vương bàn tử vô cùng kính cẩn.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, hắn cho rằng sảnh đấu giá Thượng Uyển đã được Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, hiện tại tình hình không như hắn nghĩ, khẽ cau mày, Tiêu Thần chậm rãi hít sâu một hơi áp chế xao động, hôm nay có được tin tức liên quan tới Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa cũng tốt, còn tốt hơn năm đó mò kim đáy biển.

Vương bàn tử thấy thế thở ra một hơi, vội vàng uống nước trà che giấu.

Qua một lúc có hai người đi vào phòng, chính là Thanh Linh Tử và Thanh Loan nàng này:

- Lão phu trước kia có việc không thoát thân ra được, làm phiền Tiêu Thần đại nhân chờ đợi, kính xin đại nhân chớ trách.

Thanh Linh Tử gấp vàng giải thích, sợ bởi vậy chọc Tiêu Thần bất mãn, Thanh Loan chỉnh đốn trang phục thi lễ, trên mặt mang theo vài phần lo lắng. Dùng địa vị Tiêu Thần hiện tại, cho dù là lão quái như Thanh Linh Tử cũng lo được lo mất chứ nói gì nàng.

Tiêu Thần gật đầu, nói:

- Thanh Linh Tử đạo hữu, Thanh Loan đạo hữu không cần đa lễ, bổn tọa chỉ chờ một lát, không đáng giá.

- Nghe nói có tin tức Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, trong nội tâm khó tránh có lo lắng. Vật ấy rất trọng yếu với bổn tọa, kính xin Thanh Linh Tử đạo hữu nói rõ chi tiết, nếu có được vật này, bổn tọa thâm tạ.

Dùng địa vị Tiêu Thần nói thế chẳng khác gì cho Thanh Linh Tử một hứa hẹn, đủ biết hắn xem trọng Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa cỡ nào.

Nội tâm Thanh Linh Tử vui mừng, trên mặt không hiện ra nửa điểm, hắn nói:

- Bởi vì Tiêu Thần đại nhân, hôm nay lão phu gia tăng địa vị trong sảnh đấu giá rất nhiều, làm những việc này là xứng đáng, đại nhân không cần như thế. Hôm nay hẹn đại nhân tới đây là lão phu có việc báo cho.

Lão quái lên tiếng, hắn cũng giải thích việc này rõ ràng.

Thì ra phía đông bách bên ngoài lĩnh vực Nhân tộc, nơi đó có mấy tiểu tộc chinh phạt lẫn nhau không ngớt, chiến sự không dứt, cách đây không lâu ở giao giới Đông Mãn tộc cùng Tây Man Tộc xuất hiện việc quỷ dị, mặt đất vỡ ra khe hở thông thẳng vào lòng đất vô tận, gió lạnh gào thét, dưới hố sâu có ánh sáng bắn lên cao giống như chí bảo xuất thế.

Về sau không biết từ chỗ nào truyền tin tức ra ngoài, nói nơi này chính là di chỉ tông môn cỡ lớn, bởi vì dùng đại trận phong trấn dưới lòng đất, hôm nay trận pháp lâu năm không tu sĩ nên linh lực hao hết, lúc này mới làm di tích tông môn trồi lên.

Lại có cách nói khác truyền ra, nói thẳng nơi này chính là di chỉ tông phái đan đạo thượng cổ, nó vô cùng giàu có, linh đan, pháp bảo, linh thạch chồng chất vô số, là bảo địa chân chính, một khi tiến vào trong đó sẽ có thiên đại tạo hóa.

Các loại nghe đồn nhiều vô số kể, tất cả chỉ có một ý, nơi này có bảo vật, là trọng bảo.

Chẳng biết tại sao tin tức lộ ra, hôm nay đã khuếch tán khắp lãnh địa mấy tiểu tộc, cũng truyền khắp Linh giới, dẫn tới vô số tu sĩ động tâm, phàm là kẻ có chút chỗ dựa đều tiến tới nơi này.

Thanh Linh Tử giới thiệu sơ lược một phen, lúc này hắn nghiêm túc nói:

- Nếu chỉ như vậy cũng bỏ đi, lão phu có một vị bằng hữu chí thân, chính là giám định tông sư tại sảnh đấu giá Thượng Uyển tịa Đông Mãn tộc, hắn từng tiến tới cửa di tích, ngẫu nhiên thấy thiên địa dị triệu. Dị tượng có hào quang bảy màu che dậy bầu tơời, lại có đường vân hoa cỏ hiện ra, mùi thơm lạ lùng xông vào mũi, mơ hồ có thể nhìn thấy một cây thần thảo bảy màu, cỏ này sinh ra bảy lá, đều là bảy màu, dị triệu độc nhất vô nhị, dựa theo sách sử ghi lại, đó là dấu hiệu Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa thành thục sinh ra dị tượng. Bởi vì lão phu từng đề cập lão hữu chú ý chuyện Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, cho nên hắn biết tin liền báo cho ta biết, theo hắn suy đoán, trong di tích chắc chắn có một cây Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa thành thục.

Nói tới đây lão quái nói thêm:

- Bằng hữu của lão phu không chỉ là giám định tông sư, hắn còn là người dự đoán hung kiếp đại cát học cứu thiên nhân, theo như hắn nói, dưới pháp mục của hắn, phía dưới di tích huyết quang trùng thiên, sát khí dày đặc, càng có tử khí ẩn giấu trong đó, nơi này mở ra cơ duyên nhưng sẽ sinh ra gió tanh mưa máu, sát kiếp cực mạnh, sẽ có vô tận chúng sinh vẫn lạc, máu nhuộm trời xanh, nhuộm đỏ đại địa! Lão phu nói việc này chỉ hi vọng đại nhân nên tự định giá có nên đi di tích hay không.

Sau khi nói xong gian phòng yên tĩnh, Tiêu Thần khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn bất định, hiển nhiên trong nội tâm suy nghĩ thật nhiều. Thanh Linh Tử đã trịnh trọng nói việc này, hiển nhiên không phải vọng ngôn, nếu như việc này là thật thì trong di tích che dấu sát cơ và sát kiếp. Hắn nhất định phải có Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, mặc dù biết rõ con đường phía trước nguy cơ trùng trùng, sát kiếp không dứt, hắn cũng không có khả năng vì vậy mà lui bước. Huống hồ cầu phú quý trong nguy hiểm, cơ duyên sát cục chính là cơn sóng đãi cát trong cuộc đời tu sĩ, nếu biết phía trước có sát kiếp mà lùi bước tắc thì cả đời này thành tựu có hạn.

Tiêu Thần nhất định phải có Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, hôm nay có tin tức cho nên không thể bỏ qua, vậy thì không cần suy nghĩ quá nhiều, huống hồ với tu vi thần thông của hắn hiện tại, sát kiếp thì thế nào, căn bản không tổn thương hắn nửa điểm.

Tâm niệm kiên định, Tiêu Thần đứng dậy, chắp tay nói:

- Nếu có tin tức của Thất Linh Thất Thải Âm Dương Hoa, bổn tọa sẽ khởi hành đi di tích, chỉ hi vọng Thanh Linh Tử đạo tạm thời giấu việc này, xem như giúp bổn tọa đại ân.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...